Chương 7
Lâm Phong tập ném ám khí lần thứ N, tự dưng ném trúng mục tiêu.
"Mèo mù vớ cá rán" - Truy Mệnh đi ngang qua, lạnh lùng nói - "Thế thúc tìm huynh."
T_T Mèo mù đâu? Người ta bị cận thị một bên, viễn thị một bên, loạn thị cả hai mắt thôi chứ bộ. Lâm Phong bất đắc dĩ cúi đầu, theo Truy Mệnh vào thư phòng của thế thúc.
"Gần đây ở thôn Thiên Thạch có phát sinh sự kiện quan viên bị mất tích ly kỳ. Ta giao vụ án này cho bốn con" - Gia Cát Chính Ngã ra lệnh - "Vô Tình, lần này hành động do con phụ trách"
Họ Gia Cát nghĩ cả đêm qua, cuối cùng quyết định giao vụ việc cho Vô Tình xử lý. Ông muốn xem chỉ số thông minh của Vô Tình có phải bị thoái hoá thật hay không?
"..." - Vô Tình đứng im như phỗng, nhưng trong mắt người khác biểu tình khuôn mặt này lại rất bình thường. Lý do vì chiêu bài của Vô Tình chính là làm vẻ vô tình. Gia Cát Chính Ngã rất hài lòng với biểu hiện này của Vô Tình.
Thôn Thiên Thạch? Là cái chỗ mà bà già giả làm Nữ Oa nương nương giả thần giả quỷ đúng không? Trong lòng Lâm Phong sướng như điên. Ra là y vốn đã nhận ra các sự kiện và địa phương xảy ra các câu chuyện trong Thần Bộ ti đều khớp với nội dung của vở kịch. Nhưng cái làm y lo lắng chính là bốn người họ sẽ đối mặt với quân Kim ở cảnh cuối, cảnh sinh tử đó không biết cuối cùng sẽ ra sao. Thế nhưng y cũng chẳng thể làm gì, chỉ biết cầu trời cho đến đoạn đó thì y đã được xuyên không về lại thời hiện đại rồi.
Hôm sau, nhóm bốn người bắt đầu lên đường. Tóc của Lâm Phong đã dài ra nhiều, giờ có thể buộc túm đuôi gà ở sau lưng một chút, càng ra vẻ phiêu dật tuấn tú khiến không ít người qua đường phải liếc mắt nhìn.
Có điều đi được mười dặm đường, Vô Tình đã thở hồng hộc.
"Nghỉ ngơi một chút được không?" - Vô Tình lên tiếng hỏi ba người kia.
Hiện tại y chỉ ước giá mà biết bị xuyên không thì y đã ngủ cùng một cái xe đạp, ít ra không cần đi bộ. Hoặc kiếm một đôi giày thể thao cũng được. Chẳng biết giầy của y đã bị ai đem bỏ đi đâu rồi. Người thời cổ thật sự là mệnh khổ mà, bít tất là vải bố, đến giầy cũng là vải bố, đường đi thì toàn đá... Không được, về nhà y nhất định phải tìm Tuyết Di hỏi về đôi giày của y mới được.
"Vô Tình thân thể yếu đuối, chúng ta cũng nên nghỉ ngơi một chút đi." - Thiết Thủ đề nghị. Lãnh Huyết tiếp lời: "Tôi đi kiếm nước uống." Truy Mệnh cũng ngừng chân.
Vô Tình kiếm một khối đá đặt mông xuống, không cần giữ hình tượng gì cứ thế cởi giày ra. Y đau khổ phát hiện ra cả bàn chân đã bị sưng phồng lên. Dù gì người ta cũng là thiếu gia, có mấy khi phải đi bộ khổ sở thế này đâu, âm thầm tự cảm thương cho chính mình.
"Uống nước đi!" - Lãnh Huyết chẳng biết từ bao giờ đã đến bên cạnh Vô Tình, nhẹ nhàng cầm chân y đưa lên nhìn.
"Vô Tình, mấy chục năm nay huynh chưa bao giờ đi đường, lần đầu tiên đi xa như vậy. Đường còn dài, để ta cõng huynh." - Lãnh Huyết nói khiến Vô Tình chợt ửng hồng hai má. Vì sao y thấy tính cách của Lãnh Huyết trong phim và ngoài đời lại khác xa nhau thế này?
Vì vậy Lâm đại thiếu của chúng ta không chút khách khí ghé vào lưng Lãnh Huyết, hai chân đung đưa, trong đầu nghĩ thầm "Ngô Trác Hy, ta không bắt nạt được ngươi thì ta bắt nạt kẻ giống ngươi cũng được!"
Tới nơi Lãnh Huyết hạ Vô Tình xuống, thầm nghĩ Vô Tình ăn nhiều như vậy mà người vẫn nhẹ bỗng. Chắc khi nào trở lại kinh thành gã phải kiếm thêm công việc gì đó để mua thêm đồ ăn cho Vô Tình ăn mới được.
11 thg 1, 2011
Vô hạn xuyên không (chương 6)
Chương 6
Đúng là chán muốn chết. Lâm Phong cảm giác bản thân sắp chết buồn đến nơi rồi. Do đó y bèn xin Gia Cát Chính Ngã cho y ra ngoài tuần tra, còn nhấn mạnh là muốn nhớ lại mọi chuyện trước kia, không để thế thúc lo lắng nữa. Gia Cát Chính Ngã nghe được vậy thì sướng như điên, cuối cùng Vô Tình cũng giác ngộ rồi. Nếu Vô Tình có thể sớm lấy lại kí ức thì Gia Cát Chính Ngã ông sẽ được dễ dàng nhiều, chí ít cũng đỡ tổn thọ vài tuổi vì ám khí của y.
"Vậy hôm nay con và Thiết Thủ đi tuần tra nha!" - Họ Gia Cát an bài.
"Không, con muốn đi với Lãnh Huyết!"
"Cũng được! Lãnh Huyết võ công cao nhất trong ba người, nếu có gì xảy ra ta cũng yên tâm hơn" - Họ Gia Cát gật gù, xem ra đầu óc của Vô Tình cũng không phải bị ngu hoá, vẫn kiếm được người mạnh nhất.
Thực ra Lâm Phong chỉ tính toán như sau: Thiết Thủ có Lam cô nương, trong phim mỗi lần cùng y đi làm việc, Lam cô nương chắc chắn sẽ bò đến. Như thế nếu chẳng may xảy ra chuyện gì thì Thiết Thủ phải bảo vệ Lam cô nương trước, còn y tính sau. Còn Truy Mệnh chỉ có bản lĩnh dùng khinh công chạy trối chết chứ cứu người cái khỉ khô gì. Trong số ba người chỉ có Lãnh Huyết là có tính bảo đảm cao nhất.
"Vô Tình công tử đứng lên được rồi kìa" - Người trên đường kinh ngạc nhìn.
"Đó có phải người hồi gì nằm giữa đường cái ngủ không? Hoá ra là Vô Tình công tử của Thần Bộ ti sao?"
"Hoá ra Vô Tình công tử đẹp trai đến vậy nha!"
...
Vô Tình đi đến đâu, đường đó liền tắc cứng. Một đám người đi theo y, ai cũng hoan nghênh y như hệt hồi còn làm Lâm Phong ở thời đại của y. Được nhiều người ủng hộ thế, y bất giác nhếch mép đúng 15 độ, tạo dáng của một người từng đối mặt với vô số Fans mà cười.
"Vô... Vô Tình công tử... đang... cười" - Mọi người đều hoá đá... có đúng hay không thời tiết thay đổi, mau mau về nhà thu dọn quần áo mau! Rồi tất cả mọi người đều bỏ chạy thục mạng. Còn về phần Lâm Phong, y nghĩ thầm chẳng nhẽ dáng cười của y khó coi lắm sao?
"Hặc hặc" - Lãnh Huyết cúi đầu ho khan. Đây là đoạn đường tuần tra khó nhất mà gã từng đi qua. Gã và Truy Mệnh đi tuần tra, có bao giờ có nhiều người đến xem thế đâu. Bây giờ thì đủ loại người đứng xem trên đường.
"Ron, à Lãnh Huyết, ngươi không sao chứ?" - Lâm Phong luôn luôn tràn đầy hảo cảm với Lãnh Huyết.
"Ron?" - Lãnh Huyết chau mày.
"Mứt quả? Ta phải ăn!"
"Bánh hạnh nhân? Ta phải ăn!"
"Bánh nướng? Ta phải ăn!"
"Bánh đường? Ta phải ăn!"
Lãnh Huyết hầu như không thể ngăn cản kịp. Anh chàng ham ăn Lâm Phong tựa như Mimi phóng vọt về phía đám người buôn bán quà vặt, mắt sáng như sao.
Lãnh Huyết thực sự không biết nói gì. Ối dời ơi, kia thực sự là Vô Tình trong lòng gã vẫn nhung nhớ sao? Kết quả là Lãnh Huyết đành móc hết tiền thưởng tháng này của y ra để Vô Tình háu ăn mua quà vặt. Vô Tình đi tuần, miệng nhai mứt quả, trong lòng ôm một đống đồ ăn vặt, để ké cho Lãnh Huyết ôm một đống cũng to không kém. Thấy thế, Vô Tình trên mặt lần thứ hai hiện ra nét cười hạnh phúc.
Đúng là chán muốn chết. Lâm Phong cảm giác bản thân sắp chết buồn đến nơi rồi. Do đó y bèn xin Gia Cát Chính Ngã cho y ra ngoài tuần tra, còn nhấn mạnh là muốn nhớ lại mọi chuyện trước kia, không để thế thúc lo lắng nữa. Gia Cát Chính Ngã nghe được vậy thì sướng như điên, cuối cùng Vô Tình cũng giác ngộ rồi. Nếu Vô Tình có thể sớm lấy lại kí ức thì Gia Cát Chính Ngã ông sẽ được dễ dàng nhiều, chí ít cũng đỡ tổn thọ vài tuổi vì ám khí của y.
"Vậy hôm nay con và Thiết Thủ đi tuần tra nha!" - Họ Gia Cát an bài.
"Không, con muốn đi với Lãnh Huyết!"
"Cũng được! Lãnh Huyết võ công cao nhất trong ba người, nếu có gì xảy ra ta cũng yên tâm hơn" - Họ Gia Cát gật gù, xem ra đầu óc của Vô Tình cũng không phải bị ngu hoá, vẫn kiếm được người mạnh nhất.
Thực ra Lâm Phong chỉ tính toán như sau: Thiết Thủ có Lam cô nương, trong phim mỗi lần cùng y đi làm việc, Lam cô nương chắc chắn sẽ bò đến. Như thế nếu chẳng may xảy ra chuyện gì thì Thiết Thủ phải bảo vệ Lam cô nương trước, còn y tính sau. Còn Truy Mệnh chỉ có bản lĩnh dùng khinh công chạy trối chết chứ cứu người cái khỉ khô gì. Trong số ba người chỉ có Lãnh Huyết là có tính bảo đảm cao nhất.
"Vô Tình công tử đứng lên được rồi kìa" - Người trên đường kinh ngạc nhìn.
"Đó có phải người hồi gì nằm giữa đường cái ngủ không? Hoá ra là Vô Tình công tử của Thần Bộ ti sao?"
"Hoá ra Vô Tình công tử đẹp trai đến vậy nha!"
...
Vô Tình đi đến đâu, đường đó liền tắc cứng. Một đám người đi theo y, ai cũng hoan nghênh y như hệt hồi còn làm Lâm Phong ở thời đại của y. Được nhiều người ủng hộ thế, y bất giác nhếch mép đúng 15 độ, tạo dáng của một người từng đối mặt với vô số Fans mà cười.
"Vô... Vô Tình công tử... đang... cười" - Mọi người đều hoá đá... có đúng hay không thời tiết thay đổi, mau mau về nhà thu dọn quần áo mau! Rồi tất cả mọi người đều bỏ chạy thục mạng. Còn về phần Lâm Phong, y nghĩ thầm chẳng nhẽ dáng cười của y khó coi lắm sao?
"Hặc hặc" - Lãnh Huyết cúi đầu ho khan. Đây là đoạn đường tuần tra khó nhất mà gã từng đi qua. Gã và Truy Mệnh đi tuần tra, có bao giờ có nhiều người đến xem thế đâu. Bây giờ thì đủ loại người đứng xem trên đường.
"Ron, à Lãnh Huyết, ngươi không sao chứ?" - Lâm Phong luôn luôn tràn đầy hảo cảm với Lãnh Huyết.
"Ron?" - Lãnh Huyết chau mày.
"Mứt quả? Ta phải ăn!"
"Bánh hạnh nhân? Ta phải ăn!"
"Bánh nướng? Ta phải ăn!"
"Bánh đường? Ta phải ăn!"
Lãnh Huyết hầu như không thể ngăn cản kịp. Anh chàng ham ăn Lâm Phong tựa như Mimi phóng vọt về phía đám người buôn bán quà vặt, mắt sáng như sao.
Lãnh Huyết thực sự không biết nói gì. Ối dời ơi, kia thực sự là Vô Tình trong lòng gã vẫn nhung nhớ sao? Kết quả là Lãnh Huyết đành móc hết tiền thưởng tháng này của y ra để Vô Tình háu ăn mua quà vặt. Vô Tình đi tuần, miệng nhai mứt quả, trong lòng ôm một đống đồ ăn vặt, để ké cho Lãnh Huyết ôm một đống cũng to không kém. Thấy thế, Vô Tình trên mặt lần thứ hai hiện ra nét cười hạnh phúc.
Vô hạn xuyên không (chương 5)
Chương 5:
"Công tử, Tang y sư đến thăm người này!"
Lâm Phong hiện đang làm bộ dạng ăn rồi ra vẻ đang ngủ trên giường suốt hai ngày nay. Hoá ra là có bác sĩ Tang thật, Lâm Phong thở dài, sao nội dung y chang như trong phim vậy. Có điều hắn có phải là Vô Tình thật đâu.
"Nói rằng ta đã ngủ rồi!"
Lâm Phong dùng tốc độ ánh sáng rời khỏi món bánh trên bàn, chui tọt vào trong chăn.
Một lúc sau bên ngoài cửa có tiếng gõ cửa:
"Vô Tình, muội là Chỉ Nghiên đây!"
Người gõ cửa rõ ràng là Tang Chỉ Nghiên, làm sao không mở cửa ra được? Lâm Phong cố ý giả như không lên tướng nhưng Tang Chỉ Nghiên đã mở cửa bước vào. Cái cô này da mặt dầy thế? Lâm Phong thở dài, đành vác bộ mặt Vô Tình lên mặt. Nhắm mắt! Nằm im!
Lâm Phong từ từ cảm nhận được có người chầm chậm bước về phía giường y, đưa tay nắm lấy cổ tay y để bắt mạch. Y đành mở mắt ra. Cái cô Tang y sư này thật là...
"Chỉ Nghiên?"
Vô Tình hé ra đôi mắt sáng song lanh, lông mi dài khẽ chớp, dáng vẻ dường như hơi xấu hổ.
"Vô Tình, huynh đã khoẻ chưa? Huynh còn nhớ muội không?" - Tang Chỉ Nghiên hỏi, nét mặt hây hây đỏ
Nhớ kỹ ngươi mới lạ ấy, chính ngươi tự nói tên ra còn gì? - Lâm Phong trong lòng tự nhủ cô này ngố quá, trố mắt ra đánh giá Tang Chỉ Nghiên. Đúng là nữ gián điệp nha, trông có vài phần xinh đẹp đó, mắt loan mày phụng, mắt hạnh nhân, mũi dọc dừa, môi anh đào, so với Từ Tử San đóng vai chính với y còn xinh hơn. Thảo nào mà Vô Tình thông minh là thế cũng bị nàng ta dắt mũi, biến IQ từ trên 180 về còn có âm.
Có điều Lâm Phong y từ ngày ra đời đến nay gặp đâu ít mỹ nữ, đẹp hơn còn gặp qua nữa là. Hơn nữa cô gái này lòng dạ không tốt, tự trong lòng y đã có ý ghét bỏ mười phần.
"Ta không sao, muội đến đây làm gì?" - Vô Tình dùng nét mặt nhàn nhạt nhìn nàng, đưa tay đẩy xa tay nàng ra.
"Muội... muội lo lắng cho huynh"
Tang Chỉ Nghiên cúi đầu e thẹn khiến Lam Phong muốn nôn vọt ra. Rồi sau đó y đột nhiên ho sù sụ khiến Tang Chỉ Nghiên lo lắng vội vàng dùng tay toan nắm lấy tay y xem mạch, có điều y tránh kịp, rụt tay về giấu trong chăn.
"Bệnh suyễn của ta khỏi rồi... chỉ là sặc nước thôi!"
"Muội không an tâm..." - Tang Chỉ Nghiên buồn bã trong lòng. Trước đây Vô Tình đâu có đối với nàng như thế? Y đối với nàng vừa không dịu dàng vừa xấu hổ, lẽ nào mỹ nhân kế của nàng đã thất bại rồi sao? - "Có phải huynh đã quên hết rồi không? Vô Tình..."
"Ờ." - Vô Tình nói như đinh đóng cột, trong lòng nghĩ thầm "Chơi chiêu này với ta hả? Còn kém xa."
Tang Chỉ Nghiên đi về rồi, Vô Tình cuối cùng cũng phải chui ra khỏi giường. Y không biết làm gì, đành thử tập phóng ám khí. Y có nghĩ hàng trăm hàng triệu lần cũng không dám tin tư thế ném ám khí y tập hồi đóng Bố y và Thiếu tứ lại khiến Gia Cát Chính Ngã phải há to mồm thế.
"Vô Tình, con còn nhớ cách phóng ám khí sao?"
Đáng tiếc có tiếng không có miếng, y ném phát nào lệch phát đó. Bia không ném trúng, y một phát ném trúng chung tổ yến Tuyết Di đang bê từ trong nhà đi ra. Tuyết Di thấy ám khí bay đến hất văng cái chung ra, sợ quá cũng hôn mê bất tỉnh lập tức.
T-T Lâm Phong cúi xuống ngó chân. Gia Cát Chính Ngã đau đớn đến xanh mặt, sau nửa ngày tránh né đành khuyên Vô Tình: "Con không nên nóng ruột... Cái gì đến sẽ đến..."
Trong lòng ông già thở dài tuyệt vọng. Làm sao sau này Vô Tình còn làm thống lĩnh được nữa, chẳng nhẽ lại một đời mất hết võ công, thành một kẻ vô danh sao? Chẳng nhẽ ông không được an hưởng tuổi già đi du sơn ngoạn thuỷ sao? Càng nghĩ lòng càng đau đớn, Gia Cát Chính Ngã lụ khụ vào buồng trong, lòng phiền muộn không gì sánh được.
"Công tử, Tang y sư đến thăm người này!"
Lâm Phong hiện đang làm bộ dạng ăn rồi ra vẻ đang ngủ trên giường suốt hai ngày nay. Hoá ra là có bác sĩ Tang thật, Lâm Phong thở dài, sao nội dung y chang như trong phim vậy. Có điều hắn có phải là Vô Tình thật đâu.
"Nói rằng ta đã ngủ rồi!"
Lâm Phong dùng tốc độ ánh sáng rời khỏi món bánh trên bàn, chui tọt vào trong chăn.
Một lúc sau bên ngoài cửa có tiếng gõ cửa:
"Vô Tình, muội là Chỉ Nghiên đây!"
Người gõ cửa rõ ràng là Tang Chỉ Nghiên, làm sao không mở cửa ra được? Lâm Phong cố ý giả như không lên tướng nhưng Tang Chỉ Nghiên đã mở cửa bước vào. Cái cô này da mặt dầy thế? Lâm Phong thở dài, đành vác bộ mặt Vô Tình lên mặt. Nhắm mắt! Nằm im!
Lâm Phong từ từ cảm nhận được có người chầm chậm bước về phía giường y, đưa tay nắm lấy cổ tay y để bắt mạch. Y đành mở mắt ra. Cái cô Tang y sư này thật là...
"Chỉ Nghiên?"
Vô Tình hé ra đôi mắt sáng song lanh, lông mi dài khẽ chớp, dáng vẻ dường như hơi xấu hổ.
"Vô Tình, huynh đã khoẻ chưa? Huynh còn nhớ muội không?" - Tang Chỉ Nghiên hỏi, nét mặt hây hây đỏ
Nhớ kỹ ngươi mới lạ ấy, chính ngươi tự nói tên ra còn gì? - Lâm Phong trong lòng tự nhủ cô này ngố quá, trố mắt ra đánh giá Tang Chỉ Nghiên. Đúng là nữ gián điệp nha, trông có vài phần xinh đẹp đó, mắt loan mày phụng, mắt hạnh nhân, mũi dọc dừa, môi anh đào, so với Từ Tử San đóng vai chính với y còn xinh hơn. Thảo nào mà Vô Tình thông minh là thế cũng bị nàng ta dắt mũi, biến IQ từ trên 180 về còn có âm.
Có điều Lâm Phong y từ ngày ra đời đến nay gặp đâu ít mỹ nữ, đẹp hơn còn gặp qua nữa là. Hơn nữa cô gái này lòng dạ không tốt, tự trong lòng y đã có ý ghét bỏ mười phần.
"Ta không sao, muội đến đây làm gì?" - Vô Tình dùng nét mặt nhàn nhạt nhìn nàng, đưa tay đẩy xa tay nàng ra.
"Muội... muội lo lắng cho huynh"
Tang Chỉ Nghiên cúi đầu e thẹn khiến Lam Phong muốn nôn vọt ra. Rồi sau đó y đột nhiên ho sù sụ khiến Tang Chỉ Nghiên lo lắng vội vàng dùng tay toan nắm lấy tay y xem mạch, có điều y tránh kịp, rụt tay về giấu trong chăn.
"Bệnh suyễn của ta khỏi rồi... chỉ là sặc nước thôi!"
"Muội không an tâm..." - Tang Chỉ Nghiên buồn bã trong lòng. Trước đây Vô Tình đâu có đối với nàng như thế? Y đối với nàng vừa không dịu dàng vừa xấu hổ, lẽ nào mỹ nhân kế của nàng đã thất bại rồi sao? - "Có phải huynh đã quên hết rồi không? Vô Tình..."
"Ờ." - Vô Tình nói như đinh đóng cột, trong lòng nghĩ thầm "Chơi chiêu này với ta hả? Còn kém xa."
Tang Chỉ Nghiên đi về rồi, Vô Tình cuối cùng cũng phải chui ra khỏi giường. Y không biết làm gì, đành thử tập phóng ám khí. Y có nghĩ hàng trăm hàng triệu lần cũng không dám tin tư thế ném ám khí y tập hồi đóng Bố y và Thiếu tứ lại khiến Gia Cát Chính Ngã phải há to mồm thế.
"Vô Tình, con còn nhớ cách phóng ám khí sao?"
Đáng tiếc có tiếng không có miếng, y ném phát nào lệch phát đó. Bia không ném trúng, y một phát ném trúng chung tổ yến Tuyết Di đang bê từ trong nhà đi ra. Tuyết Di thấy ám khí bay đến hất văng cái chung ra, sợ quá cũng hôn mê bất tỉnh lập tức.
T-T Lâm Phong cúi xuống ngó chân. Gia Cát Chính Ngã đau đớn đến xanh mặt, sau nửa ngày tránh né đành khuyên Vô Tình: "Con không nên nóng ruột... Cái gì đến sẽ đến..."
Trong lòng ông già thở dài tuyệt vọng. Làm sao sau này Vô Tình còn làm thống lĩnh được nữa, chẳng nhẽ lại một đời mất hết võ công, thành một kẻ vô danh sao? Chẳng nhẽ ông không được an hưởng tuổi già đi du sơn ngoạn thuỷ sao? Càng nghĩ lòng càng đau đớn, Gia Cát Chính Ngã lụ khụ vào buồng trong, lòng phiền muộn không gì sánh được.
27 thg 6, 2010
Lãnh Vô YY-ing
Keke, mấy hôm nay bận rộn ngồi làm việc, được 30' rảnh mò vào đọc lại mớ Lãnh Vô, tự dưng thấy yêu đôi này ghê gớm :p.
Phải nói là riêng với Tiểu Dư aka Tình Tình aka Tình Tình, tớ thấy bạn này lắm mối tối nằm không nhưng tớ lại ủng hộ điều đó. Dư nhi là hoa thơm của làng, mà đã là hoa thơm thì thiên hạ đều có quyền hưởng :p. Số người tình của Dư nhi nhìu ghê gớm, kể re khó hết được. Đang nói ở trong giới hủ nữ (loại trừ hết các em gái của Dư nhi ra, số nài hok ít đao nha), điểm mặt anh tài chính thì có:
- Theo phim: Lãnh Vô, Thiết Vô, Truy Vô - trong đó Lãnh Vô là được hâm mộ nhất. Thiết Vô có nhiều fan từ bản Thiếu tứ TVB vì trong bản này lăng xê tình yêu của đôi này. Truy Vô cũng có một số fan nhưng không nhiều, đa phần là ghép lai cả nguyên tác lẫn phim vào.
- Theo truyện tranh: Ngũ Vô - Phương Thập Ngũ và Tiểu Dư rất được ưu ái thành đôi nếu là theo truyện tranh.
- Theo hủ nữ: Phương Vô - anh Phương "khỉ nhỏ" (thứ lỗi cho tớ, anh Gia Cát Thần Hầu = Khỉ già (hầu) - nên theo nguyên lý đó anh Phương thành Khỉ nhỏ).
Cá nhân tớ thấy Tiểu Dư hợp nhất với A Khí vì:
- Ai chơi được với Tiểu Dư nhất định phải chịu đau giỏi (Dư nhi là nữ vương thụ, hơi tí là tung 1 đám ám khí cho biết tay nhau ngay) - ai đọ được với A Khí trong màn này chứ.
- Ai mún blah blah blah xyz với Tiểu Dư phải không ngại sẹo (nguyên lý như trên, trúng ám khí của Dư nhi là thành sẹo) - A Khí đầy sẹo rồi, thêm vài phát nữa no si nhê.
- Ai mún nói chuyện cùng Dư nhi nhất định phải hoặc điếc tai hoặc giả ngu hoặc nói ít làm nhiều - (Dư nhi mồm miệng độc địa, ngoáy đểu xỉa xói đều kinh hơn người) - A Khí được cái nói ít làm nhiều, cứ thế là tự tiện hành động, Dư nhi nói nhiều cũng bằng... âm.
Do đó Lãnh Vô là vương đạo!
Cho dù mọi người có ủng hộ đôi nào thì tớ vẫn ủng hộ Lãnh Vô.
Sau đây xin giới thịu màn XYZ xôi thịt của Lãnh Vô, cấm trẻ em cấm trẻ em! (credit to Hy vực phong tình bạn Tiểu Tây):

Phải nói là riêng với Tiểu Dư aka Tình Tình aka Tình Tình, tớ thấy bạn này lắm mối tối nằm không nhưng tớ lại ủng hộ điều đó. Dư nhi là hoa thơm của làng, mà đã là hoa thơm thì thiên hạ đều có quyền hưởng :p. Số người tình của Dư nhi nhìu ghê gớm, kể re khó hết được. Đang nói ở trong giới hủ nữ (loại trừ hết các em gái của Dư nhi ra, số nài hok ít đao nha), điểm mặt anh tài chính thì có:
- Theo phim: Lãnh Vô, Thiết Vô, Truy Vô - trong đó Lãnh Vô là được hâm mộ nhất. Thiết Vô có nhiều fan từ bản Thiếu tứ TVB vì trong bản này lăng xê tình yêu của đôi này. Truy Vô cũng có một số fan nhưng không nhiều, đa phần là ghép lai cả nguyên tác lẫn phim vào.
- Theo truyện tranh: Ngũ Vô - Phương Thập Ngũ và Tiểu Dư rất được ưu ái thành đôi nếu là theo truyện tranh.
- Theo hủ nữ: Phương Vô - anh Phương "khỉ nhỏ" (thứ lỗi cho tớ, anh Gia Cát Thần Hầu = Khỉ già (hầu) - nên theo nguyên lý đó anh Phương thành Khỉ nhỏ).
Cá nhân tớ thấy Tiểu Dư hợp nhất với A Khí vì:
- Ai chơi được với Tiểu Dư nhất định phải chịu đau giỏi (Dư nhi là nữ vương thụ, hơi tí là tung 1 đám ám khí cho biết tay nhau ngay) - ai đọ được với A Khí trong màn này chứ.
- Ai mún blah blah blah xyz với Tiểu Dư phải không ngại sẹo (nguyên lý như trên, trúng ám khí của Dư nhi là thành sẹo) - A Khí đầy sẹo rồi, thêm vài phát nữa no si nhê.
- Ai mún nói chuyện cùng Dư nhi nhất định phải hoặc điếc tai hoặc giả ngu hoặc nói ít làm nhiều - (Dư nhi mồm miệng độc địa, ngoáy đểu xỉa xói đều kinh hơn người) - A Khí được cái nói ít làm nhiều, cứ thế là tự tiện hành động, Dư nhi nói nhiều cũng bằng... âm.
Do đó Lãnh Vô là vương đạo!
Cho dù mọi người có ủng hộ đôi nào thì tớ vẫn ủng hộ Lãnh Vô.
Sau đây xin giới thịu màn XYZ xôi thịt của Lãnh Vô, cấm trẻ em cấm trẻ em! (credit to Hy vực phong tình bạn Tiểu Tây):

Hảo cute, right?
List fic của Lãnh Vô:
http://2rforever.net/bbs/thread.php?fid=24&type=34#c
Trong số này tớ đã đọc gần hết, nhận xét là:
- vui nhất là do Tiếu Vong Thư (A Thư) viết.
- Cái đầu tiên tớ đọc và giờ vẫn thích là Bát mặc đào hoa của Tiểu D (Denote) viết.
- Ngược đầu tiên của Lãnh Vô tớ đọc là Thất tình dẫn, thực sự đọc lại vẫn thấy viết tốt.
- Điều bực mình nhất: Quá nhiều fic chưa hoàn!
- Ngược kết thúc chuẩn nhất: Địa lao (mọi người rút ra kết luận: Tiểu Dư là hoa thơm của làng, ai cũng nên hưởng nhưng không ai nên chiếm hữu).
- Ngược thích nhất: Khoảng cách xa nhất (đọc xong đã khóc).
List fic của Lãnh Vô:
http://2rforever.net/bbs/thread.php?fid=24&type=34#c
Trong số này tớ đã đọc gần hết, nhận xét là:
- vui nhất là do Tiếu Vong Thư (A Thư) viết.
- Cái đầu tiên tớ đọc và giờ vẫn thích là Bát mặc đào hoa của Tiểu D (Denote) viết.
- Ngược đầu tiên của Lãnh Vô tớ đọc là Thất tình dẫn, thực sự đọc lại vẫn thấy viết tốt.
- Điều bực mình nhất: Quá nhiều fic chưa hoàn!
- Ngược kết thúc chuẩn nhất: Địa lao (mọi người rút ra kết luận: Tiểu Dư là hoa thơm của làng, ai cũng nên hưởng nhưng không ai nên chiếm hữu).
- Ngược thích nhất: Khoảng cách xa nhất (đọc xong đã khóc).
23 thg 6, 2010
Vô hạn xuyên không (chương 4)
Vô hạn xuyên không
- Chương 4 -
- Chương 4 -
Trong sân.
Lâm Phong chống má ngồi trên bậc cầu thang, ngơ ngác nhìn ba người kia luyện công. Mồ hôi lấm tấm đầy trên trán, ướt đẫm cả sau lưng. Đây mà là luyện công sao? Là tự mình hại mình thì có á!
Thiết Thủ đang ra sức dùng hai tay đấm mạnh liên tục vào cây trụ đồng, mỗi quyền ra đều cực nặng, tựa như từng cú đập của máy san lấp, đập thẳng vào ngực Lâm Phong. Trong đầu y nghĩ hình như tim cũng thót lên thót xuống theo mỗi đập của Thiết Thủ.
Truy Mệnh thì đặt hai thanh chì trên chân, cứ thế lắc đi lắc lại. Mỗi lần nghe tiếng thanh chì đập xuống mặt đất, Lâm Phong chỉ hận không thể lập tức phế đi đôi chân của mình.
Lãnh Huyết thì khá hơn, cầm một thứ Lâm Phong không-nên-gọi-là-kiếm mà nên gọi là kiếm-chặt-củi, chém trái chém phải. Loang loáng như thế, tựa như không thấy nửa thân ảnh ở trên. Cái tốc độ cực nhanh cực mạnh vậy, phải gọi là Đai hiệp tia chớp mới đúng. Lâm Phong há to mồm nhìn, thực sự không còn giữ được dáng vẻ của Vô Tình lúc nào cũng mặt lạnh như tiền nổi nữa.
- Thiết Thủ ơi, cái này đệ luyện thế nào thế? Luyện bao nhiêu năm thì được lợi hại như vậy?
Lâm Phong nhân giờ nghỉ vẫy vẫy đuôi như cún con ra hỏi.
- Từ lúc mới luyện thì phải tập đấm bao cát... Chắc khoảng mười năm thì đạt được đến độ của đệ bây giờ.
Thiết Thủ huơ huơ đôi tay sắt trước mặt Vô Tình, trên tay có vô số vết thương và cả ngàn vết chai. Lâm Phong bắt đầu thấy rờn rợn, hỏi:
- Thế đệ có từng bị thương chưa?
- Nhiều ít gì cũng có mà. Nếu nói ra thì lúc bắt đầu đã gẫy xương không ít lần, hơn nữa...
Thiết Thủ chưa nói xong, Vô Tình đã chạy như bay đến trước mặt Truy Mệnh hỏi về cùng vấn đề.
- Đầu tiên phải tập cho tốt công phu ở chân. Mỗi ngày trung bình đứng tấn khoảng bốn canh giờ, sau đó thì chạy một trăm dặm... Nói thẳng ra vì đệ thường hay phải chạy trối chết nên mới học được công phu này...
Lâm Phong xanh mặt lần thứ hai.
- Lãnh Huyết à...
Lâm Phong suy nghĩ một chút rồi nghĩ mình không nên hỏi người này. Để dạy cho Tiểu Đao, trong Thiếu tứ Lãnh Huyết đã nhốt nàng vào phòng củi cho chó cắn...
Trời cao đất dày ơi... Lâm Phong hắn biết làm sao bây giờ? Đứt chân đứt tay, còn có cảnh bị chó cắn te tua máu chảy đầm đìa nữ chứ. Nghĩ đến là thấy rùng mình ớn lạnh, mồ hôi ướt đẫm chảy liên tục như tắm... Ặc... Nghe một tiếng, lần thứ hai y lăn cu đơ ra xỉu.
- Vô Tình!
Ba người kia nhìn Vô Tình ngã xuống, ngất ngây chỉ phun ra được một câu.
- Thế thúc à... con...
Vô Tình tỉnh dậy, dùng dáng vẻ điềm đạm đáng yêu nhất, mắt ngận nước phóng điện loe loé.
- Vô Tình, là thế thúc không tốt. Con cũng không nên phải vội quá, trước tiên phải giữ gìn sức khoẻ, nghỉ ngơi cho thật nhiều đã... - Gia Cát Chính Ngã áy náy nói.
Hoá ra làm đại hiệp không phải là việc người thường làm được. Trong đầu Lâm Phong xoay chuyển, ta phải tìm cách kéo dài thời gian mới được.
- Xem ra có lẽ con cứ nên luyện ám khí của con lại là được. - Gia Cát Chính Ngã cuối cùng cũng tìm ra biện pháp, thông cảm đề nghị.
Ối mẹ ơi! Trời ơi đất ơi! Ám khí á? Con bị cận loạn viễn mà trời ơi!~ Lần thứ hai Lâm Phong lăn quay ra đất hôn mê bất tỉnh.
===============END chương 4============
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)