Tìm kiếm Blog này

Hiển thị các bài đăng có nhãn Hồng Trần. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hồng Trần. Hiển thị tất cả bài đăng

22 thg 6, 2010

Phù sinh mộng - Hồng Trần (chương 2 - 1)

Phù sinh mộng

- Hồng Trần -


Chương 2 (1):

Gió xuyên qua hành lang thổi trên mặt nước phủ lá sen xao động, lá xanh che phủ, hương hoa lan toả bốn phương. Nam tử mặc áo xanh như nước dựa vào chiếc lan can gỗ lẳng lặng ngắm hoa sen, tay trái nhẹ nhàng vỗ về đứa trẻ trong lòng, cẩn thận từng chút một.

- Liên Sơ, trở về phòng dùng cơm đi.

Tán Dịch Sinh cười cười bước tới, ôm lấy hai vai Liên Sơ, đưa mắt liếc nhìn đứa bé trong lòng y, nhíu mày đầy lòng căm ghét. Thực sự là Liên Sơ quá đỗi tốt mà. Từ kinh thành về đến biệt viện này, gã đã không ít lần khuyên y không nên quá thương cảm con tiện nhân kia và đệ đệ của ả. Thế mà Liên Sơ cứ một mực nói đứa trẻ này cùng y có duyên phận, cả ngày ôm lấy không dời tay, tạo cảm giác cha con vô cùng thân thiết đến mức gã tức muốn hộc máu.

Nghĩ đến chuyện đêm qua đang lúc cùng Liên Sơ hoan lạc thì tên nhóc tì khốn khiếp này không chút thức thời, nằm trong nôi khóc lớn lên. Thế là Liên Sơ cứ thế bỏ rơi gã, ôm lấy đứa bé đi. Mặt gã dài ra, đưa tay đoạt lấy đứa bé:
- Thôi... Đừng có suốt ngày ôm nó như vậy. Ngươi đã quên con tiện nhân tỷ tỷ nó đối đãi với ngươi ra sao à?

Liên Sơ cười nhàn nhạt, lắc đầu:
- Đâu có quan hệ gì với nó đâu. Khi công chúa chọc mù mắt ta thì nó đâu đã ra đời, vì sao cần phải hận nó chứ. Nhưng thực ra cũng là ngươi hại nó nước mất nhà ta...

Nhớ đến việc Tán Dịch Sinh cùng Long Kỵ tướng quân phá vỡ hoàng triều Hạ Lan, gây liên luỵ không ít bá tánh vô tội, nói thì nói rằng Tán Dịch Sinh thay mình trút giận nhưng dọc đường thấy sinh linh đồ thán, tiếng kêu than dậy cả đất trời, y cũng chỉ biết thở dài mà không nói được gì.

Tán Dịch Sinh cũng thở dài, kéo Liên Sơ vào lòng rầu rĩ nói:
- Ngươi đang trách ta sao? Ta làm gì cũng là vì ngươi thôi, Liên Sơ...

Lặng im nhìn nước chảy bèo trôi, lá sen di động, Liên Sơ tựa hồ như không nghe gã nói gì. Lát sau y mới quay đầu lại, thấp giọng nói:
- Ta biết...

Tán Dịch Sinh đổi dáng tươi cười rạng rỡ, nắm chặt lấy tay Liên Sơ:
- Nếu ngươi thực sự không muốn nhìn ta giết người nữa thì cho ta giết con ả Vô song công chúa kia được không?

Từ lúc dời kinh sư đến khi về đến biệt viện, Tán Dịch Sinh lôi theo cả Lạc Diễm về, nhốt trong phòng củi. Y từng nghe đám hạ nhân len lén bàn luận là Tán Dịch Sinh mỗi ngày đều vào phòng củi lấy roi quất cho Lạc Diễm một trận, còn không cho ai mang thuốc vào cho nàng. Như thế sợ rằng chỉ vài ngày nữa tấm thân ngà ngọc của công chúa sẽ tiêu đời không chừng.

- Không được!

Sắc mặt Tán Dịch Sinh đổi sang âm trầm:
- Con ả nữ nhân này thâm hiểm độc ác, để ả đi thì hậu hoạ khôn cùng.

Nghĩ đến đó lòng hận nổi lên, không khỏi sinh ý ác, gã đưa tay đánh đứa bé một cái khiến nó khóc oà lên.

- Ngươi hành hạ đứa trẻ không biết chuyện gì làm gì?

Liên Sơ vội hỏi, thấy Tán Dịch Sinh nhấc nó lên cao vội vàng đưa tay đón lấy. Thấy y khẩn trương như vậy, trong lòng Tán Dịch Sinh càng thêm bực bội, buông tay khiến đứa bé bay vọt lên nằm trên lan can cạnh mặt nước. Đứa bé càng khóc to hơn nữa.

- Tán Dịch Sinh! Mau tóm lại nó cho ta!

Liên Sơ hoảng hốt, mặt trắng bệch, không dám thử giật đứa bé nữa. Y hiểu tính tình của Tán Dịch Sinh, nếu làm gã nổi nóng không chừng gã sẽ ném đứa bé vào trong hồ thật.

- Ngươi trước giờ chưa từng lớn tiếng quát nạt với ta vậy, không lẽ đứa nhỏ thối tha ti tiện này còn quan trọng hơn ta sao?

- Không... không có, chẳng qua nó là... - Liên Sơ ấp úng, muốn nói lại thôi, nhún chân - Nói chung ngươi không nên làm hại đứa bé này. Ngươi đã giết cả hoàng triều Hạ Lan, để lại chút huyết mạch này cho họ cũng coi như tích âm đức, được không?

- Ngươi dám nói hộ tên lão tặc hoang dâm vô độ kia sao?
Tán Dịch Sinh trừng mắt nhìn y, lửa giận bừng lên, quả nhiên muốn đem đứa bé ném vào hồ. Nhưng gã đột nhiên thay đổi ý định, chậm rãi thu tay lại. Thấy Liên Sơ thở phào nhẹ nhõm, gã mỉm cười:
- Ngươi muốn ta bỏ qua cho hai tỷ đệ ả cũng được nhưng ngươi phải đáp ứng ta, sau này tuyệt đối không được để ý đến tên tiểu tiện loại này nữa.

- Ngươi sẽ thả công chúa?
- Thả ả ra thì không được nhưng ta hứa ngươi sẽ không hành hạ ả nữa mà cho ả ở biệt viện làm tạp dịch, thế đã là lời cho ả lắm rồi. Về phần thằng oắt này ta giao cho con ả tiện nhân đó chăm nuôi. Chỉ cần hai người họ không chạy trốn thì ta sẽ cho chúng bữa cơm manh áo, chẳng qua cũng như là nuôi thêm hai con chó trong biệt viện thôi mà.

Tán Dịch Sinh cười khinh miệt, bế đứa bé mang về phái chỗ hạ nhân ở:
- Vậy thì ngươi có thể thoả mãn rồi.

Thanh âm vẫn ôn hoà như thường nhưng lại mang theo vài ý thâm trầm. Liên Sơ biết Tán Dịch Sinh thực ra muốn ám chỉ gì với y, chỉ biết cúi đầu ngây ngốc trong chốc lát rồi ngẩng đầu lên. Hành lang đã không còn một bóng người. Y đỡ đẫn một lúc lâu rồi dựa vào lan can, mặt trắng bệch như tờ giấy. Y bưng mặt run rẩy hạ giọng nói nhỏ:
- Phụ hoàng, phụ hoàng... Là con đã hại mọi người...

Ngón tay gầy yếu hung hăng túm tóc tự giật, cả người nặng như chì gục xuống lan can, run rẩy không ngừng.


7 thg 6, 2010

Phù sinh mộng - Hồng Trần (chương 1 - 2)

Phù sinh mộng

- Hồng Trần -


Chương 1 (2):

Một thanh âm rất thanh thoát, rất dịu dàng, tựa như gió ấm thổi qua mặt nước khiến lòng người cũng như xao động. Tán Dịch Sinh dừng tay, quay đầu lại thấy một nam tử y phục màu xanh nước đang chậm rãi đến gần. Khuôn mặt âm nhu của gã bất chợt trở nên ôn hoà đến kì lạ, giọng nói cũng mang vẻ lấy lòng:
- Liên Sơ, sao ngươi cũng theo đến đây.

- Vì ta lo lắng nên phải đến xem.

Liên Sơ khẽ ngẩng đầu lên, nụ cười nhàn nhạt mà ưu nhã cùng nét mặt lịch sự tao nhã, tựa như một đoá hoa sen thanh mỹ không vương chút bụi trần. Có điều y chỉ còn một con mắt phải, nơi đáng lẽ là mắt trái nay chỉ còn mọt lỗ thủng màu đen sâu hoăm hoẳm, khiến nụ cười của y trở nên yếu ớt mà bién hoá dịch thường. Đám binh sĩ vây quanh không chút sợ hãi, khuôn mặt Lạc Diễm càng lúc càng trắng bệch ra nhưng trong mắt Tán Dịch Sinh, đó là người đẹp nhất thế gian. Gã nhìn mê say, mỉm cười tiến lên phía trước, kéo tay Liên Sơ:
- Ngươi đến rồi cũng tốt, hãy chính mắt nhìn ta giết tỷ đệ hai người này báo mối thù chọc mù một mắt của ngươi đi.

- Tại sao phải tạo sát nghiệp, Tán Dịch Sinh. Ta không muốn hai tay ngươi vì ta mà dính đầy máu tanh.

Liên Sơ cúi thấp xuống, nhẹ nhàng bế đứa trẻ lêm:
- Huồng hồ đứa bé này vô tội, lưu lại mạng cho nó được không?

Tựa như nghe hiểu y nói gì, đứa bé dừng khóc. Liên Sơ thấy vậy vô cùng thích thú, không khỏi mỉm cười, bế nó lên ôm chặt vào lòng.

- Ngươi muốn giữ nó sao?

Tán Dịch Sinh oán hận trừng mắt nhìn đứa trẻ nằm trong lòng Liên Sơ, tuy không cam lòng nhưng nhìn vẻ mặt yêu thương của Liên Sơ, gã biết y không đời nào để cho gã hại đứa trẻ sơ sinh này. Gã quay người, kéo lấy Lạc Diệm, đưa hai ngón tay thẳng lên đâm vào mắt nàng.

- Tán Dịch Sinh!

Tiếng la hoảng của Liên Sơ khó khăn lắm mới phát ra nổi. Lạc Diễm đau đớn kêu la vang vọng cả bốn phía, máu không ngừng bắn ra từ hốc mắt bên trái rơi xuống mặt.

Ném con ngươi đầm đìa máu trên tay xuống, Tán Dịch Sinh lau sạch máu trên tay mình, buông tay ra. Lạc Diễm ngã dụi xuống đất, ôm khuôn mặt còn vương đầy máu, toàn thân đau đớn vô hạn.

- Đau lắm phải không? Ha ha, vậy sao lúc ngươi đoạt mắt người khác không nghĩ rằng sẽ có ngày hôm nay? - Tán Dịch Sinh quay đầu lại - Các ngươi xem kìa, cái gì là Hạ Lan đệ nhất mỹ nhân, cái gì là mĩ mạo vô song? Hôm nay chỉ còn có một con mắt, thực sự danh xứng với thực làm vô song rồi.

Nỗi oán hận chất chứa trong lòng cuối cùng cũng được phát tiết ra, gã cười điên cuồng không ngớt. Sau đó gã bình tĩnh lại, nhìn Liên Sơ đang kinh ngạc cực độ mà ôn nhu nói:
- Ngươi nghĩ ta quá độc ác sao? Nhưng con tiện nhân trước mặt ngươi này cũng đâu có kém phần ác độc. Cái này gọi là trừng phạt đúng tội ả thôi.

- Thế nhưng...
Liên Sơ muốn nói gì nhưng lại ngừng, nhẹ buông tiếng thở dài. Lạc Diễm dẫu vẫn đau đớn đến run người nhưng vẫn cố ngẩng đầu lên, dùng con mắt bên phải duy nhất còn lại hung hăn nhìn Tán Dịch Sinh, quát:
- Ta có tội gì? Thiên hạ có nữ nhân nào lại chịu được cảnh đêm động phòng hoa chúc mà chồng mình lại ngang nhiên đem một nam nhân khác vào phòng, làm trò thân thiết trước mặt mình? Ta móc mắt hắn thì có gì là sai? Ngươi mới là kẻ đã sai! A....

Khuôn mặt dữ tợn dính bê bết máu, cảnh tượng ghê rợn đến rùng mình. Liên Sơ khẽ run lên, Tán Dịch Sinh vội vã nắm chặt lấy tay y nói:
- Đừng để ý đến con tiện nhân đó.

- Ngươi đối với hắn thật dịu dàng - Lạc Diễm vẫn cười, máu không ngừng chảy. Nàng tự thì thà nói - Vì sao lại vậy? Ta là Vô song công chúa kia mà? Bao nhiêu kẻ mơ ước được gần gũi âu yếm ta mà ngươi lại đối với ta như vậy...

Tán Dịch Sinh lạnh lùng buông lời:
- Công chúa thì sao? Người ta yêu chỉ có một mình Liên Sơn. Căn bản ta đâu muốn cưới ngươi. Là tên phụ hoàng ma quỷ của ngươi cứ bắt ta làm phò mã. Ta ba lần bốn lượt từ chối không được, chỉ có ý tốt muốn cho ngươi thấy, để ngươi biết khó mà rút lui. Vậy mà ngươi dám làm trò hung ác đó, là tự ngươi gây ra hậu quả thê thảm này, còn có thể trách ai?

Lạc Diễm yên lặng cúi đầu, sờ vào hốc mắt nơi máu huyết đã đông lại:
- Vậy ngươi cũng không nên tìm một nam nhân đến khiến ta mất hết thể diện. Ta là Vô song công chúa, vậy mà ngươi dám xem ta kém một con hát trong cung. Chẳng qua ta thấy ngươi không đáng phải...

Nhìn sắc mặt Tán Dịch Sinh có chút xanh đi, ánh mắt Lạc Diễm lộ ra vẻ độc ác vô hạn:
- Ta phải nhắc nhở ngươi đừng để hắn lừa đấy. Hắn tiến cung đến nay cũng đã không biết bao nhiêu lần bị phụ hoàng của ta sủng hạnh rồi. Ha ha, ngươi cho hắn là đoá hoa sen mới nở, không vương dù chỉ một hạt bụi trần sao? Thế nhưng chẳng qua hắn đang diễn kịch gạt người đấy, ha ha... Các ngươi phải xem hắn múa may trên đài kìa, quả thực có vẻ mị hoặc của loài hồ ly. Không khéo hắn chính là ả yêu phi Ngư Nhược Thuỷ đã bị mẫu hậu của ta ban cho cái chết chuyển thế không chừng. Hắn đến mê hoặc phụ hoàng của ta để diệt hoàng triều của ta!

- Câm miệng lại cho ta!

Tán Dịch Sinh giận dữ tung một cước. Lạc Diễm ngã lăn lốc mấy cái, toàn thân rối loạn, quần áo dính tro bẩn trông vô cùng bẩn thỉu nhưng tiếng cười vẫn phát ra lạnh lùng:
- Ngươi không thích nghe phải không? Ha ha, ta quên kể ngươi là thanh âm hắn phát ra trên long sàng của phụ hoàng ta còn to hơn bất cứ phi tần nào, cả kinh sư này đều đã được nghe rồi.

Mọi ánh mắt đều dồn về phía Liên Sơn. Liên Sơ khẽ cúi đầu, hơi run một chút rồi đột nhiên dùng sức đẩy Tán Dịch Sinh ra, bế đứa trẻ bước thẳng ra ngoài.

- Liên Sơ, chờ ta một chút!

Tán Dịch Sinh trong lòng hốt hoảng, vội vàng kêu lên, giẫm chân đưa tay lôi Lạc Diễm trở lại, nghiến răng nghiến lợi nói:
- Con tiện nhân chết tiệt. Tưởng làm ta tức giận ta sẽ giết ngươi sao? Vậy không vui được. Ta phải hành hạ ngươi cho bõ, nếu không ta không tên bằng Tán Dịch Sinh.

Gã quay đầu lại bảo đám binh sĩ:
- Phóng hoả đốt sạch nơi rơi bẩn này rồi về báo với Long Kị tướng quân là thiên hạ này đã thuộc về hắn. Tán Dịch Sinh ta đã báo xong thù lớn, từ nay về sau không bước vào kinh sư nửa bước nữa.

***

Lửa cháy đỏ rực cả trời. Những cột khói cuồn cuộn xông thẳng lên trường. Từng hàng từng lớp cung điện bị bẻ nát sụp xuống.

- Thực sự đã vong quốc rồi...

Ở một góc hẻo lánh ngoài cửa cung, Thẩm phu nhân si ngốc đừng nhìn bụi mù bay, cúi đầu nhìn xuống tiểu thái tử đang khóc đến khản cả giọng, buồn bã cười:
- Hồng Trần, từ nay con chỉ có thể làm người bình thường được thôi.

Nỗi buồn chất chứa, bà toan tìm một con đường nhỏ bỏ đi bỗng nghe tiếng gió rít của một vật nhọn bay thẳng đến. Một mũi tên "viu" một cái, bắn tới cách chân bà độ một đốt ngón tay, đuôi tên vẫy còn rung rung. Thẩm phu nhân la lên một tiếng sợ hãi, nhìn đám kị binh đông nghịt tiến đến, nhất thời toàn thân lạnh ngắt, thân thể cứng đờ.

- Ngươi là ai?
Dẫn đầu đám quân là một nam tử đeo trường cung. Hắn lên tiếng hỏi, nhíu mày nhìn bà. Mỹ phụ này phục sức đẹp đẽ quý giá, chắc chắn không phải cung nữ thường, hay là phi tần trong cung? Thấy Thẩm phu nhân ngơ ngác không đáp lời, hắn thúc ngựa tiến đến, giương cung ra trướcmặt bà nói:
- Có nghe thấy ta đang hỏi không?

Dáng vẻ quát mắng biến mất, nam tử chăm chú nhìn khuôn mặt tuy kinh hoàng nhưng vẫn không mất đi vẻ xinh đẹp của bà, tâm hồn bay lên may.

- Ngươi... rất đẹp...

Lời khen tự đáy lòng của hắn khiến Thẩm phu nhân sợ hãi, tìm cách lùi về sau. Ánh mắt nam tử kia chợt loé lên, khom lưng ôm lấy cả nàng và tiểu thái tử ẵm lên lưng ngựa, quay đầu bỏ đi.

- Đoạn tham tướng - Thị vệ tuỳ thân của hắn không khỏi kên lên: - Nữ nhân này không rõ lai lịch, đại nhân đem về phủ chỉ em Long Kị tướng quân mà biết thì...

- Thì sao nào? Ta giúp hắn có được cả giang sơn, lấy đại một cung nữ của triều trước về hầu hạ bộ có gì không được sao?

Nam tử lạnh lùng nói, uy phong lẫm lẫm, giơ roi quất ngựa đi.

Nữ nhân này dung mạo và y phục tuyệt không phải cung nữ. Đoạn tướng quân xưa nay không bao giờ cười đùa, thực không ngờ thấy người đẹp cũng mê mẩn mà hồ đồ rồi. Thị vệ kia nói thầm rồi gãi gãi đầu, thở dài, chỉ huy bịnh sĩ đuổi theo ba người phía trước.

==============Hết chương 1======================

6 thg 6, 2010

Liên Sơ và Vô Song có quan hệ gì (spoiler)

Lưu ý: Spoiler. Nếu không muốn đọc trước truyện thì xin đừng đọc entry này.

Thực ra khi đọc đến đoạn Tán Dịch Sinh dòm Song Song tưởng là Liên Sơ, trong đầu tớ đã nghĩ đến việc Song Song là con của Sơ Sơ rồi. Đọc Liên Sơ (Hồng Trần tiền truyện) bà con đều biết rõ Sơ Sơ đã được làm đàn ông (same to Song Song - bố con có duyên thật) với Tiểu Vũ và khi Tiểu Vũ bỏ đi có ẩn ý nói rằng Tiểu Vũ đã có bầu. Dù không nói nhưng dựa vào chi tiết Song Song tự nhiên lại giống hệt Sơ Sơ đã có thể đưa ra kết luận rồi.

Đoạn gây sóng gió đây:
小雨取笑我:“李大哥没告诉你么?嫂子有喜了。我反正都闲着没事,帮她做些针线。”她拿起对已经缝好的虎头虎脑的小鞋子,突然脸微红,细声 道:“不过这双 鞋子,可不是替她做的。莲初,你猜,这双鞋是给谁穿的?”

Đôi giầy này ko cho con của Thanh Lưu, Sơ Sơ, đoán xem cho con của ai nào (chớp)?

Như vậy Song Song hoàn toàn có tư cách làm thái tử của Hạ Lan vì Sơ Sơ là anh trai của Hồng Hồng, cũng là thái tử của Hạ Lan. Tiếc thay 2 người này đều không biết được mối quan hệ lằng nhằng bên trong nên cứ phải oánh nhau bùm chéo hoài. Nếu mà biết các anh ấy phải cười tí tởn ấy chứ, dù sao thì ai làm thái tử cũng có quan trọng gì đâu.

Chị Lạc Diễm, ôm cháu trai của mình trong lòng, hận anh trai của mình và bị em trai của mình giết. Còn Sơ Sơ bị con trai và em gái giết. Ôi toàn kết cục bi thảm.

Cuối cùng chỉ có Song Song lời, có được đứa con trai.

Hmm, mà cũng may là Song Song và Hồng Hồng không thể có baby được, nếu không thì lại dính vụ cận huyết choa coai (nhóc con kia làm sao có thể lớn lên xinh xắn được ^^).

Các bạn baidu cũng quan tâm đến cái vụ này: http://tieba.baidu.com/f?kz=291371442

Hehe, bonus là Tiểu Lôi và Tiểu Ung cũng khá được hâm mộ, cũng nhiều người quan tâm muốn 2 em í làm 1 đôi lém: http://tieba.baidu.com/f?kz=202453496 . Trần đại thái à (các em bách độ toàn gọi bà chị Trần dẹ), thoả lòng fangirl đi.

Thấy Hồng Trần gợi nhớ bài này:

紫陌红尘拂面来
无人不道看花回
玄都观里桃千树
尽是刘郎去后栽


Hoa đào ở quán Huyền Đô (Người dịch: Hoài Anh)

Đường tía xôn xao lớp bụi hồng
Người nào cũng nói ngắm hoa xong
Hoa đào nghìn cội Huyền Đô quán
Tự vắng chàng Lưu thảy mới trồng.


Cá nhân thấy thì người dịch chưa dịch được hết ý của bài thơ, không lộ được cái ý giễu cợt của Lưu Vô Tích cho lắm ở câu đầu. Bài này có tên 2 nhân vật trong Phù sinh mộng - Tử Mạch và Hồng Trần.

4 thg 6, 2010

Phù sinh mộng - Hồng Trần (chương 1 - 1)

Phù sinh mộng

- Hồng Trần -



1. Chương 1 (1)

Trời, trắng bệch như tuyết, chiếu vào trong mắt Lạc Diễm công chúa bỗng hoá thành một mảng huyết hồng. Bên tai tựa như nghe được tiếng gió phảng phất thổ qua, lại mơ hồ nghe được tiếng chém giết bên ngoài tường cung cấm rền rĩ long trời. Là quân làm phản của Long thị đang tốc lực tiến vào hoàng thành. Trăm năm cơ nghiệp của Hạ Lan rồi sẽ bị huỷ hoại trong chốc lát.

Gương mặt tuyệt đẹp hiện lên một nét cười bi thương yếu ớt, tựa như hoa rơi tĩnh lặng khiến phong tư thêm phần yểu điệu, đẹp đến mức kẻ nhìn cũng phải nín thở. Đám cung nữ, thái giám theo hầu cũng kìm lòng không được mà ngưng trọng hô hấp.

Thực sự là quá đẹp! Công chúa không hổ danh là Đệ nhất mỹ nhân của Hoàng triều Hạ Lan. Dung mạo vô song, tài hoa vô song. Chẳng trách được thiên hạ gọi nàng bằng Vô Song công chúa. Thực chất có rất ít người biết được tên thật của công chúa. Chỉ tiếc là vị phò mã do hoàng thượng khâm điểm tự nhiên lại bị quỷ ám tâm hồn, trong đêm động phòng hoa chúc dám ra tay ám sát công chúa. Sự tình bại lộ, hắn vội vã trốn ra ngoài biên ải. Chẳng biết hắn dùng cách nào có thể kích động Long Kỵ tướng quân ở biên ải dấy quân làm phản, thẳng một đường thế như chẻ tre tiến đến kinh sư. Nghe tiếng bên ngoài tường, tiếng phản quân la hét mỗi lúc một gần, xem chừng hoàng thượng đích thân ngự giá thân chinh cũng không có chút hiệu quả nào.

Một màn máu ướt đẫm, trong bóng sương mù bỗng xuất hiện một người. Một chiếc đầu người bay lên giữa trời vào trong tường, máu bắn thành một đường, rơi xuống chân công chúa rồi lăn lông lốc. Đôi lông mày rậm, hàng râu quai nón, hai mắt nổi giận, vẻ mặt căm hận đến chết cũng không cam lòng.

- Là hoàng thượng!

Đám cung nhân hồn phi phách tán, tiếng thét chói lọi bốn phía. Lạc Diễm hoa dung có chút thất sắc, thân thể lay động úp sấp xuống đất:
- Phụ hoàng... - Nàng cắn môi dưới, nâng chiếc đầu lên, không ngại máu tanh làm bẩn thân mình mà ôm vào lòng, gục đầu xuống: - Đều là lỗi của nữ nhi đã khiến phụ hoàng lao khổ...

- Công chúa, phản quân đến nhanh lắm, mau chạy đi!
Đám cung nhân thấy hoàng đế thân một nơi đầu một nẻo đã nhanh chóng chạy trối chết đi trốn khắp nơi. Một cung nữ già thấy Lạc Diễm dường như quá choáng váng, nhịn không được kéo ống tay áo nàng nói:
- Nếu không đi mau sẽ không kịp đâu công chúa.

- Có thể đi đâu?
Lạc Diễm hoàn toàn không nhúc nhích, đau đớn nói. Cung nữ già thấy nàng bất động, lắc đầu rồi cũng bỏ đi. Đi được một hai bước, trong tẩm cung của hoàng hậu bỗng truyền ra tiếng trẻ con khóc nỉ non. Bà sửng sốt, lẽ nào hoàng hậu đã lâm bồn?

Tiếng khóc ấy lọt vào tai khiến Lạc Diễm chấn động. Nàng ngẩng đầu rồi hạ cái đầu trong tay xuống, đi vào tẩm cung.

Trong điện đám cung nhân nhốn nháo tan tác. Hoàng hậu nằm ngất trên giường. Chỉ có một mỹ phụ khuôn mặt dịu dàng đang dùng khăn chấm nước nóng nhè nhẹ chà lau những vết máu và dịch trên người đứa trẻ.

- Thẩm di nương, mẫu hậu của ta có khoẻ không?

Lạc Diễm nâng đỡ tấm thân mềm nhũn không còn tri giác của hoàng hậu, trong lòng lo lắng phâp phồng.

- Tỷ tỷ sinh khó, chỉ e lành ít dữ nhiều. Các thái y đều đã bỏ trốn không thấy bóng dáng đâu nữa... - Thẩm phu nhân buông khăn xuống, đưa đứa trẻ đang khóc oa oa cho nàng - Là con trai. Tỷ tỷ từng nói nếu là con trai đặt tên là Thần Hồng. Tên tiểu tử này, khóc thật có khí lực.

Một ngón tay của đứa trẻ có một vết bớt màu đỏ thẫm.
- Xem này, là tay đế vương đây.
Nó híp mắt cười, đúng là đẹp đẽ dị thường.

Lạc Diễm ôm đứa trẻ trong tay, cảm thấy nó mắt to mày rậm, tương tự như phụ hoàng. Trong lòng nàng đau đớn khôn cùng, buồn bã nói:
- Phụ hoàng đã bị phản quân giết chết, sơn hà đã tan nát, còn Thần Hồng thái tử cái gì nữa?

- Lạc Diễm, con nói sao? Hoàng thượng đã băng hà?
Thẩm phu nhân run giọng hỏi, Lạc Diễm cũng không có đáp lời, chỉ ngơ ngẩn nhìn đứa trẻ rồi bỗng chuyển hướng hỏi Thẩm phu nhân:
- Dì, mấy hôm trước con có phó thác dì tìm người mang đến đây đúng không?

- À, đây đây.

Thẩm phu nhân đang hoang mang, nghe được Lạc Diễm hỏi bỗng tỉnh táo lại, tựa như lấy lại tinh thần, luống cuống đi đến thiên điện bưng ra một cái giỏ. Bà lật tấm chăn mỏng phủ trên ra, trong giỏ là một bé trai gầy nhỏ, đang mút chặt ngón tay ngủ say sưa.

- Hai ngày trước ta tìm được một nhà nông nghèo khó, vợ chồng già có một đứa con gái chưa chồng nhưng không biết vì sao có thai. Nó sinh con song thì rong huyết mà chết. Vợ chồng già kia dang lo không biết làm sao nuôi dưỡng đứa bé không rõ nguồn gốc này nên ta liền đưa ngân lượng mua nó về. Đứa bé này rất ngoan, không khóc nhiều. Có điều con bảo ta đi tìm một đứa trẻ sơ sinh mang vào cung làm gì?

Nàng cẩn thận tỉ mỉ dùng gấm vóc bọc lấy thân thể đứa bé, đặt bên thân hoàng hậu vẫn đang hôn mê bất tỉnh, chạm nhẹ vào đứa trẻ đang ngủ say:
- Tên của nó làm gì?

- Mẹ nó họ Quân, không có để tên lại.

- À, không có tên à? - Lạc Diễm cười khác thường, dáng vẻ tuyệt mĩ bỗng lộ ra sát khí khiến người ta phải kinh hồn bạt vía, vuốt nhẹ gương mặt béo mập của đứa trẻ - Dù sao ngươi cũng sẽ chết rất nhanh thôi, không cần có tên đâu.

Thẩm phu nhân rùng mình một cái, nhìn đứa cháu họ ngoại biết từ nhỏ đến lớn, bỗng dưng thấy xa lạ đến đáng sợ:
- Lạc Diễm, con định giết... nó sao?

- Con cũng là bất đắc dĩ thôi!
Lạc Diễm thu tay lại, ẵm tiểu thái tử đang khóc lên rồi bỗng dưng quỳ xuống trước mặt Thẩm phu nhân:
- Dì ơi, con xin dì hãy mang nó chạy thoát đi càng xa càng tốt! Vĩnh viên dì đừng để ai biết nó là ai, cứ để nó lớn lên như một người thường, làm một người bình thường mà sống.

- Mau đứng lên! - Thẩm phu nhân vội vàng nâng nàng dậy, tiếp lấy tiểu thái tử rồi nói: - Con không muốn nó tương lai lớn lên tiêu diệt hết đám loạn thần tặc tử, thay Hạ Lan rửa nhục phục quốc sao?

- Là Lạc Diễm nghĩ sai rồi hỏng hết. Thôi thì cứ để nước mất nhà ta, con chỉ mong nó có thể bình an mà sống, không có sở cầu gì.

Nàng cúi xuống cởi một chuỗi mã não hồng châu đặt lên người tiểu thái tử, buồn bã nói:
- Đây là món quà phụ hoàng ban tặng, chỉ mong có thể phù hộ đệ luôn mạnh khoẻ. Rời khỏi hoàng cung rồi, đệ sẽ không còn là Thần Hồng thái tử gì nữa, sau này... kêu bằng Hồng Trần đi.

- Làm Hồng Trần, một phàm phu tục tử trong thời đại hỗn loạn đen tối, xem ra còn may mắn hơn sinh ra trong gia tộc đế vương.

Nhìn tiểu thái tử lần cuối, nàng cố sức đẩy Thẩm phu nhân:
- Đi mau, dì mau đi, con sẽ giữ chân đám phản quân.

Thấy không thể khuyên Lạc Diễm, Thẩm phu nhân cắn răng:
- Được.

Rồi bà ôm tiểu thái tử vào lòng nhanh chóng bước đi.

Nhìn bà rời khỏi tẩm cung cho đến lúc không còn bóng dáng, Lạc Diễm mới thu ánh nhìn, chậm rãi ngồi xuống bên hoàng hậu, chuyển hướng nhìn một người hôn mê một người say ngủ nằm bên nhau. Rồi có tiếng chân loạn chạy đến, lại nghe được tiếng người ở gian ngoài ồn ào. Phản quân dường như đang dương dương tự đắc mà cười. Đôi môi anh đào khẽ hé, Lạc Diễm cũng bật cười.

Vung tay lên, đẩy ngã ngọn nến đặt đầu giường. Lửa liếm vào rèm, tiếng nổ lép bép.

"Oa" một tiếng, đứa trẻ cuối cùng cũng tỉnh, yếu ớt cất tiếng khóc.

- Có thể được chết thay Thần Hồng thái tử cùng hoàng triều Hạ Lan cùng nhau chết trong biển lửa, cái chết của ngươi cũng không đáng tiếc.

Ôm đứa trẻ trong tay, Lạc Diễm thản nhiên cười, vẻ đẹp sánh ngang với lửa.

Lửa cháy bén đến song trên thì cửa đã bị đá sập, một dám binh sĩ áo giáp lao vào nội điện, giữa đội phát ra một tiếng gầm lớn:
- Mau dập lửa! Mau lên!

Đám binh sĩ ba chân bốn cẳng lôi Lạc Diễm và đồng nam kia khỏi chiếc giường đang bốc cháy, đá tắt ngọn lửa. Có tiếng thét kêu dẹp đường, một người đi đến trước mặt nàng. Là một thanh niên thân như ngọc, diện mạo anh tuấn mang một thứ khí tức hiền lành đến không tả siết.

- Công chúa, chúng ta lại gặp nhau.

Thanh niên có cười rất ôn hoà, dùng tay nằm lấy tóc Lạc Diễm giữ chặt, trong mắt xuất hiện tia máu:
- Tiện nhân, ngươi tưởng có thể tự thiêu sao? Thiên hạ không có chuyện dễ dãi thế. Ha ha ha, ngươi làm người ta yêu nhất bị thương, nay Tán Dịch Sinh ta bắt toàn bộ hoàng triều Hạ Lan ngươi bồi thường, ha ha ha...

Da đầu bị giật đến như bứt từng lớp da, môi đau đến trắng bệch nhưng Lạc Diễm không nói gì, chỉ lạnh lùng nhìn Tán Dịch Sinh đang cười điên cuồng. Gã từng là phò mã của nàng.

Bị ánh mắt trong vắt nhưng lạnh lùng hàm chứa sự khinh miệt vô tận đó n hìn, Tán Dịch Sinh dần cười không nổi, sắc mặt thêm âm trầm, bỗng đẩy ngã Lạc Diễm dúi dụi xuống đất. Đứa bé trong lòng nàng khóc ầm ĩ cả điện.

- Nghe nói hoàng hậu sắp sinh, tên tiểu tạp chủng này là đệ đệ của ngươi phải không?

Nghe nói hoàng hậu sắp sinh, tên tiểu tạp chủng này là đệ đệ của ngươi phải không?

Đưa tay đoạt lấy đứa bé, Tán Dịch Sinh đạp Lạc Diễm thêm một cước, cười độc địa:
- Lão tặc họ Hạ Lan đã bị chém đầu, mấy thứ thúc bá cùng dòng họ với ngươi cũng đã bị Long Kị tướng quân chém chết rồi, đám trốn thoát cũng sẽ bị Long Kị tướng quân truy sát hết. Ta giết tên tiểu tạp chủng này xong thì họ Hạ Lan nhà ngươi từ nay sẽ tuyệt tử tuyệt tôn.

Một tiếng cười dài, gã đưa đứa bé lên cao, làm bộ như sắp quật nó xuống đất. Lạc Diễm quay đầu đi, thần sắc hững hờ.

Những tưởng nàng sẽ kinh hoàng thất thố, khóc lóc cầu xin nhưng thấy dáng vẻ như việc không liên quan đến mình, Tán Dịch Sinh tàn bạo nhíu mày:
- Quả nhiên là một con tiện nhân ác độc máu lạnh, đệ đệ ruột chết cũng không để ý sao?

Gã tức giận đùng đùng, toan ném đứa bé vào tươngừ.

- Dừng tay! Tán Dịch Sinh!

Còn tiếp



2 thg 6, 2010

Phù sinh mộng - Hồng Trần (mở đầu 2)

Phù sinh mộng

- Hồng Trần -



0. Mở đầu (2)

- Ta từ trước đến nay vẫn chỉ yêu một mình ngươi. Dẫu ta không sao tha thứ nổi những hành vi trước đây của ngươi, ta vẫn tránh né ngươi nhưng khi nhìn ngươi tung Huyết lệnh ra, ta lại lo lắng suốt đêm chạy tới kinh thành tìm ngươi, chỉ lo ngươi gặp rắc rối. Nào biết đâu ngươi chỉ vì tìm tên tiểu hồ ly kia giúp gã tìm người chữa mắt. Lúc đó ngươi có biết ta đố kị đến chừng nào không? Có biết ta hận đến mức nào không? Ta thực sự muốn giết tên Bích Lạc kia đi. Ta không muốn ngươi trao trái tim cho bất cứ kẻ nào, trừ ta. Cho dù có bất cứ chuyện gì xảy ra...

Hắn vừa thì thào tự nói vừa dùng tay trái đưa lên mặt mình giật mạnh một cái. Một chiếc mặt nạ mỏng như cánh ve bị bóc ra. Hắn vứt bỏ mặt nạ xuống đất, đôi môi bạc phếch vẫn dính máu. Hắn toan đưa tay đập mạnh một cái, nhưng vừa chạm vào người khí lực lập tức tan thành mây khói:
- Vô Song...

- Vô Song?

Vừa lúc ấy một tiếng kêu to như sấm động cũng vang đến. Phong Kinh Lôi tay cầm con diều vội vàng chạy đến. Thấy Quân Vô Song nằm im không nhúc nhích trong lòng Đoạn Hồng Trần, quần áo dính máu, gã không khỏi mở to mắt nhìn lớn tiếng hỏi:
- Lão hồ li, không phải ngươi đã giết hắn rồi chứ?

Ngẩng đầu lên, mái tóc đen xoã xuống hai bên vai, Đoạn Hồng Trần lặng lẽ nhìn Phong Kinh Lôi đang thở hổn hển.

- Ngươi! Ngươi... Ô... - Phong Kinh Lôi nói rất lớn, con diều trên tay rơi xuống đất. Tay gã chỉ vào Đoạn Hồng Trần, vẻ mặt tỏ ra kì lạ - Hoá ra đây mới là khuôn mặt thật của ngươi sao?

Ánh tuyết soi trên khuôn mặt của Đoạn Hồng Trần, tựa như thuỷ tinh thuần vô vàn thanh nhã nhưng cũng mang vẻ tịch mịch không gì sánh nổi, cũng vô cùng quen thuộc - khuôn mặt của Quân Vô Song.

Hắn và Quân Vô Song, khuôn mặt thực sự giống nhau như đúc.

- Ngươi sợ à? - Khoé mép hơi nhếch thành nụ cười, Đoạn Hồng Trần cúi xuống vuốt ve khuôn mặt của Quân Vô Song: - Khuôn mặt này là do Vô Song tặng cho ta đấy.

Hắn bật cười hai tiếng rồi không nói gì nữa.

Có ý gì? Phong kInh Lôi mở to mắt hơn nữa, nhìn Đoạn Hồng Trần im lặng không nói, trong lòng nghĩ kẻ này thực quái dị. Rồi gã bỗng giật nảy mình, rồi lắc đầu:
- Ta không thèm quản có chuyện gì xảy ra với bộ mặt của ngươi nữa. Mau để ta xem hắn bị thương ở đâu.

Đoạn gã tiến lên, đưa tay ấn vào mi tâm của Quân Vô Song. Đôi mắt chớp một cái, vui vẻ nói:
- Ra còn chưa chết sao?

Hai mắt gã khép hờ, ngón tay đặt giữa mi tâm dần phát ra tia sáng, khuôn mặt trắng bệch cũng dần có huyết sắc trở lại.

Cảm giác được thân thể nằm trong lòng hơi rúng động, Đoạn Hồng Trần chấn động lẩm bảm nói:
- Hắn chưa chết sao?

- Nói nhảm không! Ngươi không thấy hắn vừa động đậy à? Ngươi nghĩ vậy là trù hắn chết à? - Phong Kinh Lôi chán nản, thu hồi song chưởng, chống nạnh quát: - Hơn nữa có ta ở đây thì Vô Song có chết ta cũng cứu hắn sống dậy được.

- Hắn không có việc gì sao...?

Rồi không buồn để ý đến tiếng kêu to của Phong Kinh Lôi, Đoạn Hồng Trần bình tĩnh nhìn Quân Vô Song. Mi mắt y khẽ động đậy, dường như sắp mở mắt. Hắn thấy vậy liền buông lỏng tay, đẩy Quân Vô Song xuống nằm im trên mặt tuyết rồi đứng lên, không thèm liếc đến y một cái.

- Cáo già thối tha, ngươi nổi điên cái gì vậy?

Phong Kinh Lôi mặt nổi gân xanh, cúi xuống đỡ toan Quân Vô Song dậy thì Đoạn Hồng Trần đã chém vào chéo áo, không cho gã động tới.

- Ê Ê! Ta đã trị thương cho hắn đâu? Ngươi mang hắn đi đâu vậy?

Tiếng gã gào thét kinh thiên động địa nhưng Đoạn Hồng Trần giả mù giả điếc, tay áo màu đỏ đưa lên, môt luồng kình lực cuồn cuộn cuốn lấy chiếc mặt nạ nằm trên đất rồi bước thẳng về phía trước. Phong Kinh Lôi vừa sợ vừa giận, nhịn không được đấm một quyền ra:
- Con cáo thối tha nhà ngươi, ngươi cứ như vậy đem hắn đi, mặc kệ hắn bị dính tuyết à?

Đoạn Hồng Trần dễ dàng túm được tay gã, gương mặt ưu nhã lạnh lẽo như băng mà trong trẻo như thuỷ tinh của hắn thản nhiên nói:
- Nếu hắn sống được thì ngươi việc gì phải lo lắng? Bằng năng lực của hắn, cho dù có bị vùi trong tuyết mười ngày hay nửa tháng cũng không chết nổi đâu. Kệ cho hắn tự chữa thương từ từ là được rồi.

Rõ ràng hắn vẫn đang ôm chặt Quân Vô Song vào lòng, lòng vẫn đau đớn như đứt từng khúc ruột vì lo lắng, vậy mà vẫn nói ra những lời vô tình. Phong Kinh Lôi trợn trừng mắt, không biết như vậy là tốt hay xấu nữa, thở dài:
- Vô Song thực đáng thương, sao lại đi mê ngươi cơ chứ? Ngươi tính tình vừa thối vừa cứng đầu, suy nghĩ lại như cáo già? Ai... Giá mà người hắn thích là ta thì ta sẽ coi hắn như bảo bối tâm can. Ai da! Đau quá!

Lời còn chưa dứt thì nắm tay đã bị Đoạn Hồng Trần nắm lấy như muốn bóp nát. Gã kêu khóc rầm trời.

- Không được nói bậy nữa.
Đoạn Hồng Trần vận lực vào tay, mắt lạnh lẽo nhìn Phong Kinh Lôi đang đang nhe mắt trợn răng một lát rồi nắm tay gã ra, lôi đi về phía trước.

- Cáo thối, Cáo chết! - Phong kinh Lôi lảo đảo bước theo sau, trong bụng thầm chửi mắng không ngớt. Có điều hảo hán không chịu thiệt trước mắt, gã không dám làm hắn tức giận. Mắt gã đảo liên láo rồi đổi dáng tươi cười nói: - Được rồi được rồi. Ta mặc kệ hắn. Ta còn phải quay về Phong Nhã Lâu tìm Bích Lạc nữa.

- Đi làm cái gì? Hai mắt cho hắn không phải được chữa khỏi rồi sao? - Sắc mặt của Đoạn Hồng Trần vô cùng âm trầm đáng sợ.

- Hai mắt hắn đã khôi phục ánh sáng, ta thay ngươi trị liệu cho hắn phát hiện ra hắn thân yếu lắm bệnh, e rằng mệnh không dài. Chẳng qua là ta lo lúc đó hắn vì chữa đôi mắt mà dùng lực quá mức, hiện tại nếu sức lực đã được khôi phục lại ít nhiều thì ta phải về giúp hắn kéo dài mạng sống chứ.

Thấy Đoạn Hồng Trần ánh mắt càng lúc càng âm trần, Phong Kinh Lôi bèn cười hì hì nhún vai:
- Ta biết ngươi ghét hắn lắm, không muốn nhìn thấy hắn. Ta lại thích hắn lắm, hay ngươi để ta trở về đi?

- Ngươi đừng mơ tưởng cứu được hắn.

Đoạn Hồng Trần gầm lên, ánh mắt đảo qua Quân Vô Song đang nằm trong tuyết, tâm nóng bừng bừng. Gã Bích Lạc kia dựa vào cái gì khiến người ta yêu thích? Vì hắn điềm đạm đáng yêu? Hay vì tấm thân yêu mị từ trong ra ngoài? Khiến Quân Vô Song cũng phải động tình sao.

Hắn nổi giận đùng đúng, túm lấy tay Phong Kinh Lôi:
- Đi theo ta! Không được cứu hắn.

Đoạn quần áo bay bay, túm lấy gã đằng không thi triển khinh công.

- Ối ối! Cáo già thối tha kia! Sao ngươi không để ta cứu Bích Lạc? Tên... Tên khốn nhà ngươi!

Bị gió lạnh thổi tốc vào họng Phong King Lôi ho sặc sụa một trận. Đoạn Hồng Trần không thèm để ý, cứ thế gia tăng cước lực. Loáng một cái bóng người đã biến thành hai điểm đen nhỏ rồi biến mất trong tuyết phủ ngàn dặm.

Trời đất trở lại yên tĩnh. Gió thổi qua, tung bay vạt áo màu xanh bạc.

Nằm trong tuyết lạnh, bàn tay người kia chợt động đậy, mí mắt mở ra một chút, lạc thần nhìn lên bầu trời.

Trời trắng đến trong suốt, phảng phất như nhìn thấy tất cả, lại như chẳng hề nhìn thấy gì. Có một mảnh sáng mờ hiện ra, giống hệt màu đỏ của Hồng Trần, gọi dòng máu trong người y sôi sục.

Hai mắt chợt có thần lại, Quân Vô Song cố sức vươn tay, muốn bắt lấy mảng đỏ tươi kia. Có điều gió đã thổi tản mác, thoáng chốc trên trời chỉ còn lại mảnh trống không.

Hoá ra là cái gì cũng không nhìn thấy, với không tới được. Banà tay vươn trong không trung, khoé miệng khẽ mở nửa như khóc, nửa như cười.

Chạm không được Hồng Trần rồi. Cho dù y có ở trước mặt hắn ngã xuống, Hồng Trần vẫn thờ ơ bỏ đi như cũ...

- Ngươi cứ như vậy hận ta sao?...

Bàn tay vô lực hạ xuống, Quân Vô Song si ngốc nhìn bầu trời, tái nhợt đi. Một kẻ trống rỗng làm sao mới có thể chạm được vào bầu trời đẹp đến vậy?

================Hết phần đầu ===========================

1 thg 6, 2010

Phù sinh mộng - Hồng Trần (mở đầu 1)


Phù sinh mộng

- Hồng Trần -



0. Mở đầu (1)


- Hồng Trần, ngươi đừng đi...

Tiếng người gọi lo âu mà vẫn ưu nhã mê người như xé cả băng tuyết, cuốn theo gió Thiên Sơn bay ra xa thẳm. Con ngươi thiên biến vạn hoá ấy lộ vẻ đau đớn khôn cùng, nhìn về phía bóng lưng áo đỏ tươi đi càng lúc càng xa, tựa như không hề nghe tiếng y gọi.

- Ngươi và ta chẳng lẽ thực sự không thể quay lại như trước kia sao? Hồng Trần!

Bóng người áo đỏ gầy yếu tựa như muốn dừng lại, nhưng lại không hề quay đầu nhìn lại, chỉ lạnh lùng nói:
- Quân Vô Song, sự nhẫn nại của ta chỉ có hạn thôi. Ngươi không hề có ý bỏ những nơi phong nhã mĩ lệ đến đây, có phải muốn bức ta phải giết ngươi đúng không?

Hai tay cầm ống tay áo rất mực căng thẳng, đôi mắt hờ hững nhìn trời:
- Mấy tháng nay ngươi một mực ở kinh thành bày mưu tính kế, muốn tính ra thiên triều long thị phải không? Mau mau trở về mà tiếp tục cái đại nghiệp thiên thu của ngươi đi, phí thời gian nơi ta làm gì? Nhưng thực ra ta đã nghe nói tân vương của Xạ Nguyệt Quốc dã tâm bừng bừng mưu đồ xâm chiếm Trung Nguyên, ngươi chớ có hồ đồ mà bị kẻ khác đoạt lấy thiên cơ đấy.

Nghe những lời tựa như muốn nói tốt nhưng thực ra lại ẩn chứa ý giễu cợt bên trong, chéo áo màu xanh bạc của Quân Vô Song nhịn không được run lên, chau mày nghiêm nghị nói:
- Ngươi biết rõ ta làm mọi thứ đều chỉ vì giúp ngươi khôi phục lại Hoàng triều Hạ Lan, đăng cơ xưng đế. Vì sao ngươi ba phen bốn bận châm biếm ta như vậy? Ta...
- Ha ha ha......

Tiếng cười mỉa mai thật to cắt đứt lời nói của y. Hồng Trần phất tay áo, mái tóc đen bay bay trong gió, ngạo nghễ nhìn y, ánh nhìn vô cùng khinh miệt:
- Thật buồn cười. Ngươi nghe nói ta muốn phục quốc xưng đế bao giờ? Hừ, kẻ mãi mãi không quên được muốn làm hoàng đế là ngươi kìa. Ngươi mới chính thực là Thần Hồng Thái tử của Hạ Lan kia mà. Xem ra thái tử thật so với ta còn nóng lòng gấp bội.

Bị đối phương liên tục chế nhạo, khuôn mặt cao quý của Quân Vô Song càng lúc càng tái nhợt đến mức gần như trong suốt. Gió bên núi sắc bén như dao, hơi lạnh bức người khiến hô hấp cũng trở nên khó khăn. Khí lạnh đâm vào cổ họng khiến tâm can dường như đau đớn. Y đưa tay ra trước mặt, đưa mắt nhìn bóng lưng tựa như không bao giờ có thể chạm đến được, lắc nhẹ đầu:
- Ngươi biết ta tuyệt đối không có lòng khác, mọi thứ ta làm chỉ vì muốn ngươi hạnh phúc thôi, Hồng Trần...

- Được rồi! Ta không muốn nghe ngươi dông dài nữa!
Đoạn Hồng Trần bỗng dưng gầm lên giận dữ khiến tuyết đọng trên núi đá bị chấn rơi xuống. Bóng lưng xoay lại, nét mặt vẫn chất phác như cũ nhưng lửa giận trong hai hốc mắt bừng bừng, hung hăng nhìn chằm chằm về phía đằng sau Quân Vô Song:
- Ngươi làm cái gì với ta cũng không có quan hệ. Ta không có tâm tư nào muốn trở lại cùng ngươi! Còn không mau cút đi? Ta cấm ngươi sau này trở lại làm phiền ta! Cút!

Rồi hắn phất ống tay áo xoay người bỏ đi.

- Hồng Trần!

Quân Vô Song hai chân khởi nhẹ, lướt như gió đến trước mặt hắn, đưa cánh tay cản lại:
- Lời ngươi nói là thực lòng sao? Vì sao ngươi không dám nhìn thẳng vào mắt ta? Ngươi sợ ta sẽ không lừa được người đúng không? Nói không... A..."

Một chưởng mang kình lực cuồng mãnh phóng ra từ tay Hồng Trần, đẩy kẻ thẳng vào ngực kẻ đang nói. Máu phun ra nhuộm đỏ một mảng tuyết trắng phau phau.

Quân Vô Song lảo đảo thối lui hai bước, máu từ miệng bắn ra, nhìn thẳng khuôn mặt không chút biểu tình của Hồng Trần. Đôi mắt vốn ẩn chứa rất nhiều tình cảm nay bỗng mang một mảng trống, lạnh băng như tuyết.

- Ngươi... thực sự muốn giết ta?

Hồng Trần dường như không nghĩ đến việc Quân Vô Song dám ngạnh tiếp chưởng của hắn, nhất thời sửng sốt cúi đầu nhìn lòng bàn tay. Nghe tiếng Quân Vô Song khiếp sợ cực điểm hỏi, hắn có chút run rẩy rồi lập tức lấy lại vẻ lạnh lùng như trước, đáp:
- Ta đã nói rồi, còn muốn theo ta ta sẽ giết ngươi!

- À, hừ, ra là ta tự mình chuốc lấy cực khổ...
Quân Vô Song che môi, máu vẫn liên tục chảy qua kẽ ngón tay thấm đỏ cả áo. Y nở nụ cười, nói không nên lời:
- Tất cả đều do ta tự làm tự chịu thôi, hừ...

Một trận ho dồn đến không sao cản được, thân thể dần dần yếu đuối ngã xuống tuyết.

Đoạn Hồng Trần có vẻ chấn động, cánh tay áo khẽ động tựa như muốn đỡ lấy y, nhưng cuối cùng hắn vẫn không làm.

Mặt đất phủ tuyết bỗng nhuốm một tầng màu đỏ, đôi mắt ảm đạm không ánh sáng trên của nam tử áo đỏ lưu luyến nhìn, rồi cuối cùng cũng chầm chập khép lại.

- Nếu ta chết rồi ngươi có chịu nói một câu yêu ta không? Hồng Trần...
Thanh âm yếu ớt bị tiếng gió khoả lấp, chỉ thấy đôi môi hơi hé ra. Đoạn Hồng Trần kinh ngạc nhìn rồi đột nhiên quỳ xuống, nắm lấy tay y, run rẩy nói:
- Vô Song... ta...

Ba tiếng nói ra, một dòng nước tẩy một vệt trên lòng bàn tay dính máu của hắn, rồi lại chảy xuống tuyết, chạm vào khuôn mặt yếu ớt vô lực của Quân Vô Song. Trên khuôn mặt ấy, hai hàng lệ từ từ chảy xuống, tinh khiết như nước mưa.

Miệng há thực to nhưng thanh âm gì cũng không thoát ra được khỏi cổ họng. Hắn rủn rẩy dùng tay chạm lên dòng nước mắt ấm áp đấy. Đôi vai run rẩy như lá khô lúc đông tàn, rồi không nhịn được hắn ngẩng đầu lên, hét thực to.
- Ta vẫn yêu ngươi, Vô Song! Ta yêu ngươi!!!

Tiếng vọng trong sơn cốc vọng đi vọng lại mà Quân Vô Song vẫn nằm im trên tuyết như cũ, chỉ có nước mắt rơi trên mặt đất.
- Ta vẫn... vẫn hoài yêu ngươi... Vô Song, ngươi có nghe thấy không?

Tiếng nói khàn hẳn đi, Đoạn Hồng Trần ôm lấy Quân Vô Song kéo vào lòng. Hắn lau nước mắt, rồi lại lau, một lần lại một lần, dòng nước mắt tựa như vô tận.


Còn tiếp

Phù sinh mộng - Hồng Trần (thông báo dịch)

Tớ đang đau khổ vì trang HVPT tự dưng bị quản lý mạng mò vào, xoá sạch H, vậy là từ nay thành trang lành mạnh cho trẻ con ăn, các hủ nữ phải ăn chay niệm Phật rồi.

Do đó tớ đi dịch ngược văn xôi thịt dẹ. Tớ chọn cái Phù sinh mộng vì nào giờ tớ vẫn thích các loại mộng (chỉ chỉ lên trên, blog tớ tên Vô tình đoạn mộng kìa).

Các bạn hãy ráng chờ tớ dịch, tớ hứa sẽ dịch xong. Tớ sẽ làm song song với cái Ma thần kỳ huyễn chí (may mà download xôi thịt về rồi) cùng với Vô hạn xuyên không.

Các bạn đọc truyện tớ dịch thì vui lòng tuân theo:

1. Tớ ưa nịnh nên nếu có chê tớ hãy kèm 1 câu khen vào (cười gian).

2. Tớ không edit, tớ dịch. QT hay CTHV chỉ là công cụ, không phải người nên đừng có thank kiu QT ca ca nào ráo. Tớ mới là người.

3. Nếu mang đi nơi khác vui lòng hỏi ý kiến tớ và nhớ đề nguồn tớ + link blog tớ

4. Ai muốn hỗ trợ dịch xin tự nhiên hỏi tớ qua yahoo (triangel19) nhưng đừng dịch ngang, cũng đừng có cứ thế mà tự nhiên sửa văn tớ. Tớ không thích. Ai muốn dịch riêng thì tự nhiên, nhưng hãy dịch lại từ đầu.

5. Khỏi hỏi cái vụ bản quyền chi cho nhọc. Tớ nói lại: Trung Quốc không tham gia Công ước Berne nên đừng lấy Công ước Berne ra doạ nhau. Việt Nam cũng không có ai có ý định dịch PSM để kinh doanh nên cũng đừng đưa cái vụ đó ra hù nhau. Nếu có người xuất bản sách (mục đích kinh doanh) đối với PSM, tớ sẽ ngừng dịch để tôn trọng bản quyền làm tác phẩm phái sinh (dịch). Tớ rất có hơi sức để cãi nhau nhưng tớ không thích ai chưa tìm hiểu đã cãi về thứ mình không biết. Do đó nếu ai cãi về thứ mình chưa biết thì tớ không phục vụ theo hầu.

6. Tớ không để pass bất cứ thứ gì cả.

7. Tự do góp ý kiến mọi đoạn dịch :).

8. Mọi fanart tớ làm dựa theo fic (nếu có) đều là sản phẩm artwork thuộc về tớ.

P/S: Cái Hồng Trần này dài dã man hơn con ngan :(. Đến cái văn án cũng dài. Để tách làm 2 đoạn tạm vậy).

=====================================================