6. Ai là đại sư huynh
Hôm đó Thần hầu gọi bốn tên nhóc con đến đại sảnh có việc. Tiểu Vô Tình, Tiểu Thiết Thủ, Tiểu Truy Mệnh và Tiểu Lãnh Huyết bàn luận không ngừng, trong lòng nghĩ thầm không biết có chuyện gì to tát mà phải gọi đến phòng khách. Bởi lẽ đã họp ở phòng khách tức là có chuyện lớn.
Tiểu Truy Mệnh cắn hạt táo, hỏi: "Thế thúc, có phải có chuyện gì lớn xảy ra đúng không? Có phải thế thúc bị xét nhà không? Chúng con có biến thành trẻ lang thang không? Thế thúc có đem bán bọn con không?..."
Tiểu Dư cười nhạo nói: "Lừa đảo con, ngươi yên tâm đi, có bán cũng không bán ngươi, một tên lừa đảo con thì đâu có đáng giá."
Tiểu Truy Mệnh không phục nói: "Cái gì mà lừa đảo chứ? Ngươi... Nói thế thì ngươi đáng giá nhất, răng trắng môi đỏ, tốt nhất là đem ngươi biến thành tên ăn mày đặt trên đường..."
Tiểu Thiết Thủ hướng Thần hầu nói: "Thế thúc, người đừng bán Tiểu Dư nha, có bán thì bán con này, con cường tráng nhất..."
Tiểu Lãnh Huyết đang muốn đẩy Tiểu Vô Tình đi, miệng nói: "Tiểu Dư chúng ta đi thôi."
Thần hầu nhức hết cả đầu, xua tay cản Tiểu Lãnh Huyết, miệng lớn tiếng kêu: "Tiểu Thương đừng có nói bậy, ta có nói là bán các con bao giờ đâu?... Chuyện thực ra là vậy nè... Ta nhận nuôi các con, tuy chúng ta không có bái sư làm thày làm trò nhưng các con đều gọi ta một tiếng Thế thúc. Ta coi các con như con ruột của mình, dự định tuyệt học cả đời sẽ dạy hết cho các con. Các con có muốn học hay không, học đến mức nào là số mệnh của các con định đoạt. Thế thúc nhất định sẽ cố gắng hết sức dạy dỗ. Ta thấy các con mỗi ngày mỗi lớn, đã có nền móng. Tiểu Dư thông minh hơn người, đích thực là cầm kì thi hoạ đều học được. Tiểu Hạ cũng rất cố gắng, ngày nào cũng luyện công, công lực không kém. Tiểu Thương tuy có chút tinh nghịch nhưng như thế lại tốt cho khinh công của con. Tiểu Khí nhỏ tuổi nhất, còn cần rèn đúc..."
Thần hầu nói đến đây, ngẩng đầu nhìn bốn đứa. Chỉ thấy Tiểu Thiết Thủ hướng Tiểu Vô Tình nhỏ giọng nói chuyện riêng, Tiểu Vô Tình buồn chán ngồi ngắm nghía viên ngọc đeo trên người. Tiểu Lãnh Huyết đã sớm ngủ gà ngủ gật, còn Tiểu Truy Mệnh thì chẳng thấy bóng dáng đâu.
Thần hầu tức giận kêu lên: "Các con... Các con có nghe ta nói không đấy... Tiểu Thương đâu?" - Thần hầu đúng là khóc không ra nước mắt. Trên triều đình ông mở lời, có ai dám không nghe đâu.
Tiểu Thiết Thủ thấy vậy liền đứng dậy, huých Tiểu Lãnh Huyết một cái, cúi đầu nói: "Xin lỗi thế thúc..."
Tiểu Lãnh Huyết dụi dụi mắt, vẫn chưa tỉnh khỏi cơn mơ.
Đúng lúc này Tiểu Truy Mệnh nhảy chân sáo bước vào, trên tay cầm một đĩa bánh điểm tâm. Thấy mọi người hướng về mình, nó tươi cười nói: "Đến giờ ăn điểm tâm rồi. Ta chẳng biết thế thúc dài dòng đến bao giờ nên bèn có lòng tốt đi lấy bánh cho mọi người ăn, không cần cám ơn đâu."
Tiểu Vô Tình trừng mắt nhìn nó rồi hướng Thần hầu nói: "Thế thúc, người nói ngắn gọn thôi."
Thần hầu thở dài, bất đắc dĩ nói một lần nữa: " Ta nhận nuôi các con, tuy chúng ta không có bái sư làm thày làm trò nhưng..."
Tiểu Vô Tình nhíu mày, ngắt lời: "Thế thúc đã nói qua phần này rồi. Phiền người tiếp tục nói từ phần Tiểu Khí nhỏ tuổi nhất, còn cần rèn đúc... Mà tốt nhất là người nói trực tiếp cho bọn con biết có chuyện gì là được rồi."
Thần hầu lại một lần nữa khóc không ra nước mắt. Tiểu Vô Tình hầu như lúc nào cũng cực kì đáng yêu, chỉ có lúc nào nói lời cay độc là chẳng dễ thương tí nào.
Thần hầu thở vắn than dài rồi nói tiếp: "Thực ra ta thấy các con theo ta, rốt cuộc coi như vào Tự Tại Môn, cũng cần phải có bối phận."
Tiểu Truy Mệnh không nhịn được hỏi: "Bối phận? Bối phận gì cơ?"
Thần hầu giải thích: "Tức là các con là sư huynh đệ, chắc đã phân chia ai là sư huynh, ai là sư đệ rồi."
Tiểu Truy Mệnh vỗ vỗ mông kêu lên: "Tức là phân xem bọn con ai là lão đại, lão nhị, lão tam và lão tứ chứ gì?"
Tiểu Vô Tình trừng mắt nhìn nó nói: "Ngươi có lớn mà không có khôn ấy."
Thần hầu lại cảm thấy nhức đầu, câu chuyện lại bị Tiểu Truy Mệnh lái đi xa. May thay đúng lúc đó Tiểu Thiết Thủ giơ tay hỏi.
Tiểu Thiết Thủ gãi đầu hỏi: "Thế phân thế nào ạ?"
Thần hầu lần đầu cảm thấy nuôi dưỡng Tiểu Thiết Thủ chính là quyết định sáng suốt nhất trong đời người.
Thần hầu thoả mãn nói: "Có hai phương pháp phân chia. Một là theo ngày nhập môn, hai là theo tuổi tác."
Tiểu Vô Tình và Tiểu Truy Mệnh cùng lúc nói. Lời của Tiểu Vô Tình là: "Nhập môn!". Lời của Tiểu Truy Mệnh là "Theo tuổi".
Hai người lập tức trừng mắt nhìn nhau, ta nhìn ngươi, ngươi nhìn ta.
Nếu như xét theo nhập môn thì Vô Tình làm đại sư huynh.
Còn xét theo tuổi tác thì Truy Mệnh làm đại sư huynh.
Tiểu Vô Tình cay độc nói: "Lẽ nào mọi người lại cho một tên lừa đảo như ngươi làm đại sư huynh? Mất mặt chết!"
Tiểu Truy Mệnh không vừa đáp lại: "Chẳng nhẽ mọi người phải kêu một tên què chết dẫm như ngươi làm đại sư huynh?"
Tiểu Vô Tình châm chọc: "Tự ngươi biết ta hiểu rộng biết nhiều hơn ngươi, Tiểu Hạ khoẻ hơn ngươi, ngay cả đến Tiểu Khí cũng hiểu chuyện hơn ngươi, ngươi dựa vào cái gì mà đòi làm đại sư huynh?"
Tiểu Truy Mệnh xoa xoa bụng nói: "Chi bằng so việc ai vào đời trước ai, ai nói đại sư huynh là phải lợi hại nhất?"
Tiểu Vô Tình không chịu đáp: "Ta đây so nhập môn sớm đấy." - Xét về nhập môn, Tiểu Vô Tình còn đang ẵm ngửa đã theo Thế thúc, còn ai sớm hơn nó được chứ.
Tiểu Truy Mệnh vỗ đầu nói: "Ta van ngươi, lúc đó mà gọi là nhập môn à? Lúc đó chẳng qua ngươi được nhặt về nuôi thôi nhá, đừng có mà bày đặt."
Thần hầu nhìn hai đứa nói một câu cãi một câu không nừng, chỉ còn biết nói rằng: "Hai con đừng có lanh chanh nữa, bọn con có bốn người, không chỉ có hai con quyết định mà còn có Tiểu Hạ, Tiểu Khí nữa. Thế Tiểu Hạ và Tiểu Khí nghĩ thế nào?"
Thực ra chia theo cách nào thì với Tiểu Thiết Thủ và Tiểu Lãnh Huyết cũng không có phân biệt. Chắc chắn chúng sẽ là đệ nhị và đệ tứ không khác đi nổi rồi.
Theo thói quen chúng thường nhường cho Tiểu Vô Tình, chỉ là lần này...
Tiểu Thiết Thủ ngẫm nghĩ mãi không đáp, Tiểu Lãnh Huyết nhanh nhẹn sảng khoái đáp: "Theo tuổi tác!"
Tiểu Thiết Thủ cúi đầu, không dám nhìn về phía Tiểu Vô Tình nhỏ giọng nói: "Con cũng nghĩ là theo tuổi tác đi..."
Tiểu Truy Mệnh đắc ý xoa xoa bụng, bày tỏ tư thế của người chiến thắng.
Đối mặt với tình huống này, bản thân Thần hầu cũng không dám tin vào tai mình. Tiểu Truy Mệnh là thế, lúc nào cũng thích cùng Tiểu Vô Tình tranh cãi ầm ĩ, muốn đấu làm đại sư huynh với nó cũng không có gì lạ. Tiểu Lãnh Huyết bình thường lúc nào cũng chạy lăng quăng quanh Tiểu Vô Tình, giờ lại không đứng về cùng một phe, thế đã lạ lắm rồi. Nhưng lạ nhất chính là Tiểu Thiết Thủ chưa bao giờ làm gì nghịch ý Tiểu Vô Tình, lần này cũng thế. Thần hầu ngơ ngác, trong đầu hiện ra ba chữ "tạo phản rồi"!
Tiểu Vô Tình cũng dường như không dám tin vào tai mình, vẻ mặt ngạc nhiên. Sau đó nó ngẩng đầu lên nhìn Tiểu Thiết Thủ trừng mắt, im lặng một lúc lâu rồi tự đẩy xe đẩy đi về phòng, chỉ nói một câu lại "Sau này ta sẽ không nói chuyện với các ngươi nữa."
Tiểu Thiết Thủ toan đuổi theo sau nhưng rồi lại không dám. Tiểu Truy Mệnh ở sau hét lớn: "Tên què chết tiệt nhà ngươi, sự việc xong rồi ngươi đi... đi đâu?"
Thần hầu không giải thích được việc làm của Tiểu Thiết Thủ và Tiểu Lãnh Huyết vì thực ra vị trí của chúng không hề thay đổi cho dù chia theo cách nào. Nhưng trong lòng chúng vị trí của Tiểu Vô Tình có ảnh hưởng rất lớn. Tiểu Thiết Thủ nghĩ nếu như tính theo cách tuổi tác, Tiểu Vô Tình làm sư đệ của nó, nó là sư huynh mà sư huynh thì có thể danh chính ngôn thuận bảo vệ cho tiểu sư đệ. Còn về phần Tiểu Lãnh Huyết, cho dù thế nào thì Tiểu Vô Tình cũng là sư huynh của nó, nhưng trong trực giác của nó, nếu xếp hàng đứng sẽ là một... hai... ba và bốn sẽ đứng cạnh nhau. Như vậy tam sư huynh so với đại sư huynh thân cận hơn rất nhiều.
Cũng vì thế, cuộc trường kì kháng chiến của Tiểu Vô Tình và ba tên nhóc con còn lại đã bắt đầu.
Tiểu Vô Tình nói được là làm được, nó đối với bọn Tiểu Thiết Thủ cực kì hờ hững, không chỉ nhất định không chịu nói một câu, đến một chữ "Hứ" cũng không thèm nói. Buổi tối nó cũng không chịu về phòng ngủ (Chú thích: để tiện chăm sóc thì bốn tên nhóc con ở cùng một phòng), nằm ngủ tại phòng khách. Kết quả là hại Tiểu Thiết Thủ đêm nào cũng phải vào phòng khách đắp thêm chăn cho nó. Còn Tiểu Lãnh Huyết thì đơn giản là vác chăn ra ngủ trước cửa phòng khách, đề phòng Tiểu Vô Tình không cẩn thận ngã xuống giường.
Tiểu Vô Tình trong cơn mơ tranh đấu với Tiểu Truy Mệnh giành chức đại sư huynh vô cùng khốc liệt, càng đánh càng hăng, bỗng nhiên giật mình tỉnh dậy. Nó càng nghĩ càng tức, không ngủ được nữa. Bỗng nó nghe ngoài cửa có tiếng động liền đi kiểm tra. Vừa đẩy cửa ra đã thấy trên mặt đất có một vật gì đó màu trắng co rúm lại. Tiểu Vô Tình hiếu kì chớp mắt, đẩy đẩy vật kia ra xem. Nó kéo cái chăn ra, trong chăn lộ ra mặt Tiểu Lãnh Huyết. Cuối cùng Tiểu Vô Tình cũng biết đó là vật gì.
Tiểu Vô Tình định không thèm để tâm tới nó, nhưng thấy nó nằm ngủ trên mặt đất lạnh như băng vậy lại không đành lòng. Do đó nó bèn đẩy Tiểu Lãnh Huyết một cái. Tiểu Lãnh Huyết mơ mơ màng màng mở mắt ra.
Tiểu Vô Tình hờn giận nói: "Không được ngủ trước cửa phòng ta."
Tiểu Lãnh Huyết cuối cùng cũng nghe được tiếng của Tiểu Vô Tình, phấn khởi lập tức đứng lên, kêu lên: "A Tiểu Dư chịu nói chuyện với ta rồi." - Trong đầu nghĩ quyết định ngủ ở cửa phòng là hoàn toàn không sai. Trong lòng nó hình thành một cái lệ: Chỉ cần đến trước cửa phòng Tiểu Vô Tình là cuối cùng nó cũng sẽ được để ý đến.
Tiểu Vô Tình không thèm để ý, quay xe trở lại giường. Tiểu Lãnh Huyết theo vào bên trong phòng, nhẹ kéo ống tay áo Tiểu Vô Tình: "Đừng có giận nữa mà."
Tiểu Vô Tình bất mãn nói: "Ngươi cùng cái tên lừa đảo ghê tởm kia cùng một phe, về phòng nó mà ngủ!"
Tiểu Lãnh Huyết hoang mang nói: "Ta chẳng qua chỉ muốn ngươi làm tam sư huynh của ta thôi mà, ngươi không muốn à?"
Tiểu Vô Tình nhìn Tiểu Lãnh Huyết hỏi: "Thế làm đại sư huynh không phải như nhau à?"
Tiểu Lãnh Huyết lắc đầu giải thích: "Không giống không giống. Là một hai... rồi đến ba bốn. Lúc xếp hàng ba và bốn đứng cạnh nhau, thế là chúng ta sẽ đứng ngay bên cạnh nhau."
Tiểu Vô Tình nghe xong trợn tròn mắt, không biết nên cười hay nên khóc. Vì cái lý do này mà đem nó từ đại sư huynh xuống tam sư huynh, đúng là khó tin mà. Tuy nhiên nếu chỉ là lý do này thì không phải khó đối phó với Tiểu Lãnh Huyết.
Tiểu Vô Tình lộ ra vẻ mặt cười ngọt lịm như đường, vẽ ra một cái vòng tròn rồi tại bốn hướng viết một ... hai.. ba... bốn rồi nói: "Tiêủ Lãnh Huyết ngươi tính sai rồi. Ngươi xem bốn người xếp vậy thì như thế này nè: một đứng đây... rồi hai đứng đây... ba đứng đây còn bốn đứng đây. Do đó ba và bốn không phải cách xa nhau nhất sao? Ngươi yên tâm, ta mà là đại sư huynh ta sẽ cho ngươi đứng ngay bên cạnh ta. Vì ngươi là tiểu sư đệ nhỏ nhất của ta, ta đương nhiên hiểu ngươi rõ nhất... Nếu vậy ta làm đại sư huynh có phải tốt hơn không?"
"Hiểu ngươi rõ nhất hiểu ngươi rõ nhất" - Tiếng vọng liên hồi trong lòng Tiểu Lãnh Huyết làm nó không thể không gật đầu, chính thức thừa nhận Tiểu Vô Tình làm đại sư huynh là tốt nhất. Tuy nhiên Tiểu Vô Tình không biết rằng chính cái câu lấy lòng "đại sư huynh dĩ nhiên hiểu rõ tiểu sư đệ nhất" của nó đã đem lại cho nó biết bao đau đầu.
Tiểu Vô Tình đắc ý cười cười, thế là đã kéo được Tiểu Lãnh Huyết về phe nó thành công rồi.
Sáng sớm hôm sau, Tiểu Thiết Thủ nhẹ nhàng đẩy cửa phòng Tiểu Vô Tình. Đêm qua bị Tiểu Truy Mệnh lôi ra nói chuyện phiếm, đề tài chủ yếu đơn giả là oán giận việc Tiểu Vô Tình tự nhiên hờn dỗi. Hai đứa cứ thế nói chuyện rất khuya, rồi ngủ quên mất. Nó đã lỡ quên không đem chăn đến cho Tiểu Vô Tình, sáng sớm tỉnh dậy liền lập tức chạy thẳng đến bởi lo Tiểu Vô Tình đêm qua bị lạnh. Cửa vừa mở ra, Tiểu Thiết Thủ liền bị cảnh tượng đáng sợ trước mắt làm cho đứng ngây người ra ngẩn ngơ nhìn. Trên giường Tiểu Vô Tình có một người, nhìn kĩ hoá ra chính là Tiểu Lãnh Huyết. Tiểu Thiết Thủ không sao giải thích được lý do gì khiến hai người kia nằm chung giường, chỉ biết chăm chú nhìn thật lâu. Chẳng bao lâu Tiểu Vô Tình hình như cảm nhận được có ánh mắt kì dị nhìn mình liền mở mắt ra. Nó thấy Tiểu Thiết Thủ đứng ngây ngốc như hoá đá trước mặt minh, liền hiểu ra, đẩy Tiểu Lãnh Huyết một cái. Tiểu Lãnh Huyết không xoay người, vẫn cứ ôm cứng lấy nó, miệng nói: "Đại sư huynh." Tiểu Vô Tình vốn định quở trách nó, ai dè nghe được ba tiếng "Đại sư huynh" lại thôi, chỉ hơi đẩy Tiểu Lãnh Huyết ra. Tiểu Thiết Thủ cảm thấy cực kì buồn bực, không hiểu có chuyện gì xảy ra. Tiểu Lãnh Huyết cuối cùng cũng tỉnh ngủ, nhảy xuống giường đẩy xe đẩy tới gần, toan đỡ Tiểu Vô Tình lên xe đẩy. Tiểu Thiết Thủ sợ Tiểu Lãnh Huyết tuổi nhỏ sức yếu, liền vội vàng chạy lại giúp.
Tiểu Vô Tình quay về phía Tiểu Lãnh Huyết nói lời cám ơn, lập tức Tiểu Thiết Thủ cảm thấy cổ họng đắng nghét. Nó nhỏ giọng nói: "Tiểu Dư à, đệ không còn giận Tiểu Khí nữa, vậy sao vẫn còn giận ta?"
Im lặng một hồi rồi Tiểu Vô Tình mới lạnh lùng nói: "Ngươi không nghe thấy Tiểu Khí gọi ta là gì à?"
Khó khăn lắm mới có được cơ hội Tiểu Vô Tình chịu nói chuyện lại, Tiểu Thiết Thủ lập tức không bỏ rơi cơ hội này, lắp bắp nói: "Nó... nó gọi đệ là đại sư huynh... úi..."
Hoá ra là Tiểu Lãnh Huyết đã chịu thua rồi.
Tiểu Vô Tình quay lại nhìn Tiểu Lãnh Huyết nói: "Nếu như ta và ngươi đã cùng một phe thì sau này ngươi cứ đến đây ngủ đi."
Tiểu Lãnh Huyết lập tức liên tục gật đầu.
Tiểu Thiết Thủ vẻ mặt đau khổ cầu khẩn: "Tiểu Dư, không nên làm thế. Chúng ta bốn người ở chung vốn rất vui mà..."
Tiểu Thiết Thủ không nhịn được phải oán Thần hầu một câu. Nếu không phải ông đưa ra vấn đề về thân phận, Tiểu Dư sao lại hờn dỗi như vậy.
Tiểu Vô Tình hừ một tiếng, hỏi: "Vì sao ngươi nhất định phải nhường cho tên lừa đảo con đó chức đại sư huynh?"
Tiểu Vô Tình thầm nghĩ rằng lý do của Tiểu Lãnh Huyết đã vô vị vậy thì không chừng lý do của Tiểu Thiết Thủ còn càng buồn chán gấp bội.
Tiểu Thiết Thủ quả nhiên thành thật đáp: "Chẳng qua là ta muốn làm sư huynh của đệ để có thể bảo vệ đệ thôi. Thế thúc thường nói sư huynh thì phải bảo vệ sư đệ..."
Tiểu Vô Tình trong lòng rên lên một tiếng, hoá ra... là vì ba cái lý do cổ quái này sao....
Tiểu Vô Tình hỏi ngược lại: "Thế bộ ta là đại sư huynh thì ngươi không bảo vệ ta chắc?"
Tiểu Thiết Thủ không hề nghĩ ngợi đáp ngay: "Đương nhiên là không, cho dù thế nào ta cũng bảo vệ Tiểu Dư mà!"
Người nói mặt chưa đỏ, người nghe mặt đã ửng hồng. Tiểu Vô Tình nói: "Trời ạ.... Vậy nói như thế nếu ta không phải đại sư huynh mà là tam sự đệ... ta... Ta sẽ không thèm bảo vệ cái người gọi là nhị sư huynh nữa!"
Lầ này đến phiên Tiểu Thiết Thủ rên lên trong lòng. Thế là thế nào đây? Cái đầu nho nhỏ của nó bắt đầu nỗ lực tính toán. Thế thúc nói sư huynh bảo vệ sư đệ, không phải là sai. Nhưng nếu Tiểu Vô Tình làm tam sư đệ thì hắn chỉ có một sư đệ duy nhất là Tiểu Lãnh Huyết, vậy hắn chỉ cần bảo vệ Tiểu Lãnh Huyết mà thôi. Còn lại nếu như Tiểu Vô Tình làm đại sư huynh, hắn sẽ phải bảo bọc cả ba người ở dưới. Như thế có nghĩa là được chia sẻ sự quan tâm của hắn, không chừng còn được như Tiểu Lãnh Huyết ban nãy, ôm cứng một cái.
Tiểu Thiết Thủ vỗ vỗ tay, đưa ra kết luận cuối cùng: Tiểu Vô Tình làm đại sư huynh là chuyện rất tốt!
Tiểu Vô Tình thấy Tiểu Thiết Thủ ngả về phe mình, đắc ý cười sung sướng. Lần này xem tên lừa đảo con kia còn gì để nói nữa nào.
Tiểu Vô Tình dẫn theo Tiểu Thiết Thủ và Tiểu Lãnh Huyết đi tìm Tiểu Truy Mệnh. Vừa thấy hai đứa nhóc kia như hai con cún con bám theo Tiểu Vô Tình, Tiểu Truy Mệnh liền tức giận chỉ tay vào họ quát lớn: "Đừng nói với ta là hai ngươi đã phản bội ta rồi nhe!"
Tiểu Vô Tình cười hài lòng đáp: "Bọn họ bỏ gian tà theo chính nghĩa, trải qua nghĩ ngợi cẩn thận, suy tính kĩ càng đã nhận ra rằng ta hoàn toàn có đủ năng lực nhận chức đại sư huynh."
Tiểu Truy Mệnh chống nạnh nói: "Ta không phục! Ngươi đọc sách lắm như vậy chưa hè nghe đến lớn nhỏ có thứ tự sao? Tính thân phận dĩ nhiên là phải theo tuổi tác mà tính rồi. Ngươi nhìn hoàng thượng mà xem, lần nào cũng là chọn con trưởng làm thái tử chứ có chọn năng lực đâu. Huống hồ là Thần bổ ti chúng ta, càng tuân theo Hoàng thượng!"
Tiểu Vô Tình cắn nhẹ môi: "Ngươi nhất định phải tranh giành chức đại sư huynh với ta sao?"
Tiểu Truy Mệnh vọt đến trước mặt Tiểu Vô Tình, duỗi hai tay nói: "Ta chính xác là muốn ngươi cả đời phải làm sư đệ của ta đó!"
Tiểu Vô Tình khẽ nuốt nước bọt: "Nếu như ngươi không cho ta làm đại sư huynh... ta... ta...sẽ..."
Tiểu Truy Mệnh lấy tay vòng quanh lỗ tai, giả như không nghe rõ cất tiếng hỏi: "Ngươi sẽ làm được gì?"
Tiểu Vô Tình đưa tay dụi dụi mắt, đáp: "Ta khóc cho ngươi xem!"
Quả nhiên một giọt lệ rơi ra từ mắt Tiểu Vô Tình.
Tiểu Vô Tình rất ít khi khóc, nhưng nó mà khóc là rất nguy cấp, khiến ai nấy đều khẩn trương.
Tiểu Truy Mệnh trời không sợ đất không sợ, thuốc đắng không sợ, bị đá bị đánh không sợ, không được ăn cơm không sợ, chỉ sợ nước mắt của Tiểu Vô Tình!
Tiểu Thiết Thủ vội vàng đem khăn mặt ra lau nước mắt cho Tiểu Vô Tình, miệng mắng: "Tiểu Thương, ngươi đùa khiến Tiểu Dư khóc rồi nè, liệu còn đáng mặt làm đại sư huynh không?"
Tiểu Lãnh Huyết cũng đấm Tiểu Truy Mệnh một quyền, kêu lên: "Không được bắt nạt Tiểu Dư!"
Bị Tiểu Thiết Thủ truy hỏi, Tiểu Truy Mệnh trong lòng cảm thấy không đáng. Nó chẳng qua muốn Tiểu Vô Tình gọi mình là đại sư huynh, muốn hưởng cảm giác đứng trên Tiểu Vô Tình một lần thôi mà. Thực ra nó cũng đâu nhất định muốn tranh đấu đâu. Do đó nó bèn thở dài nói: "Được rồi, được rồi. Ta chỉ đùa với ngươi thôi ma. Ta tranh chức đại sư huynh làm gì? Đâu có được tiền đâu. Ngươi muốn làm ta cho ngươi làm, đừng có khóc nữa nha."
Tiểu Vô Tình làm mặt đắc ý, nói rằng: "Ai thèm khóc! Nhưng ngươi nói rồi là cấm được đổi ý đó nhé."
Tiểu Vô Tình nghĩ thầm trong lòng: "Trong sách có nói: "Nhất khóc, nhị làm loạn, tam thắt cổ là ba biện pháp hữu hiệu nhất để đối phó đàn ông đa tình" quả không sai mà! (Tiểu Vô Tình của chúng ta bác học đa tài). May mà chỉ cần có một giọt nước mắt là đủ rồi, nhiều hơn một giọt là quá sức mình rồi!"
Vì vậy Tiểu Vô Tình đã thành công trở thành đại sư huynh của đám nhóc.
Tuy nhiên Tiểu Vô Tình làm đại sư huynh, người sung sướng nhất không phải là nó mà là Thần hầu.
Lúc Thần hầu lấy tiền của Tuyết di đã cười nói: "Ta đoán có sai đâu, cuối cùng là Tiểu Dư chiến thắng mà!"
Tuyết di đau khổ nhìn túi tiền trống trơn, oán hận nói: "Thôi Lược Thương, ta thực sự nhìn nhầm ngươi!"
Sau đó Thần bổ ti, ngoại trừ Tiểu Vô Tình, những người khác liền trong mười ngày liền phải ăn cháo trắng kèm với bánh màn thầu.
Kinh qua sự kiện kể trên, Tiểu Thiết Thủ rút ra bài học là tuyệt đối không bao giờ nên chống lại Tiểu Vô Tình.
Hết.
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thiếu tứ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thiếu tứ. Hiển thị tất cả bài đăng
15 thg 5, 2010
8 thg 5, 2010
Vô hạn xuyên không
Vô hạn xuyên không

Phần chính


Phần chính

Tác giả:低调转身
Nguồn: http://2rforever.net/bbs/read.php?tid=1126
Dịch bởi Tiểu Hồ aka fox
Vui lòng không tuyên truyền đi bất cứ nơi nào khác mà không đề nguồn đến người dịch.
Thể loại: Đam mỹ, xuyên không, cổ trang
Nhân vật: Lâm Phong + Lãnh Huyết
Truyện này được viết dựa theo phiên bản Thiếu niên tứ đại danh bộ của TVB. Các nhân vật không thuộc về người viết lẫn người dịch, mọi sự trùng hợp chỉ là cố ý và không có liên quan một chút nào đến phiên bản phim hay truyện, cũng không phải phiên bản phim hay truyện.
Chương 1:
- Đây là đâu?
Lâm Phong tỉnh dậy, thứ đầu tiên nhìn thấy là cái trần nhà mang kiến trúc cổ thời nhà Đường. Bên cạnh mọi người bao vây một vòng ăn mặc đồ như quay phim Thiếu tứ vậy.
- Tỉnh dậy đi, tỉnh dậy đi!
- Người này sao tóc lại ngắn như vậy?
- Xem y phục y mặc này, sao lại kì dị thế?
"Tên khốn nào đem ta đến trường quay thế này? Chắc chắn là Ron rồi!"
Lâm Phong thầm nghĩ, trong lòng hết sức bực bội. Thế là xong cơm rồi, từ nay còn đâu hình tượng anh đẹp trai nữa, dám sau này mọi người sẽ gọi y là vua ham ăn kiêm vua ham ngủ mất T_T.
- Ngô Trác Hi! Ngươi ở đâu mau thò cổ ra đây cho ta!
Lâm Phong hổn hển gọi tên Ron.
- Nhìn nhìn cái gì? Không mau đi quay đi à?
Lâm Phong rũ rũ bộ quần áo màu xám, chỉnh lại đầu tóc. Đám người xung quanh bị y quát, sợ chết khiếp chạy tản ra bốn phía.
Về phần Lâm Phong, y đứng tại chỗ kêu đến nửa ngày trời cũng chẳng thấy Ngô Trác Hi đáp lời, rốt cuộc tức điên lên phải tự chạy đi kiếm.
Mà kì quái là sao lại không có người nào trong đoàn làm phim đi tìm y, chưa kể cũng không có camera nữa. Y chẳng qua là lén chạy đi ngủ một tí thôi mà, chẳng nhẽ mọi người không khẩn trương đi tìm? Còn nữa, vì sao mọi người thấy y đều như thấy quái vật? Con gái thấy y cũng rụt rè đứng tránh một bên, chả nhẽ mặt y có cái gì kì lạ sao?
Trong lòng buồn bực, y bước đi vô định về phía trước. Đột nhiên y va vào một người trên đường, ngã lăn ra đất.
- Bước đi kiểu gì vậy? Không nhìn à?
Lâm Phong ngẩng đầu lên, thực sự tâm trạng của y bây giờ rất rất rất khó chịu. Nếu không tìm được người thì sao có đồ ăn đây? Mà dạ dầy của y đang biểu tình ầm ĩ rồi! Đúng lúc đó y thấy Ngô Trác Hi.
- Ngô Trác Hi! Nói mau, có phải ngươi vác ta đến đây không?
Lâm Phong phủi bụi trên mông, đứng dậy túm lấy áo của Ngô Trác Hi.
- Ngô Trác Hi là ai? Còn ngươi..." - Lãnh Huyết nghi nghi hoặc hoặc hỏi lại, nhìn chăm chú vào Lâm Phong. Người này và Vô Tình giống nhau như đúc, ngoại trừ kiểu tóc và Vô Tình sao tự dưng lại bước đi được? Máu trong người hắn chợt nóng lên.
Lâm Phong bực tức cắt đứt luồng suy nghĩ của Lãnh Huyết, nói:
- Ron! Ngươi bớt giả bộ đi. Chính là ngươi chứ còn ai nữa! Ngươi mặc đồ cổ trang làm gì, hôm nay quay xong rồi cơ mà? Thôi kệ đi, ta không tính toán với ngươi. Hôm nay chắc chắn ngươi phải mời ta ăn tối. Ta muốn ăn! Ta đói meo rồi!
Lâm Phong vỗ vỗ vào mặt Lãnh Huyết, nói như súng máy, còn bày tỏ biểu hiện như thể ta không thèm cùng ngươi tính toán.
- Vô Tình...
Lãnh Huyết mở miệng, trong lòng tràn đầy nghi hoặc. Người này thực sự rất giống Vô Tình, ngoại trừ hai cái chân...
- Vô Tình? Ron! Ta là Lâm Phong mà? Này cậu nhập vai quá mức rồi hả? Tỉnh dậy mau!
Lâm Phong liên tục vỗ vào mặt Lãnh Huyết, đồng thời nói không ngừng. Khoan... Hình như có cái gì đó là lạ. Cái vết sẹo này... Tay y dừng lại trên mặt Lãnh Huyết...
Lãnh Huyết cứ để yên vậy nhìn Lâm Phong thật kĩ, rồi nắm chặt tay y đặt trên mặt mình.
- Vô Tình - Lãnh Huyết gần như bật khóc ôm lấy cổ Lâm Phong - Vô Tình, ngươi chịu trở về là tốt rồi, có biết ta rất nhớ ngươi không...?
Lâm Phong hoá đá...
- Vô Tình? Vậy ngươi là...?
- Đương nhiên là Lãnh Huyết!
Lãnh Huyết ôm Lâm Phong vào lòng, chăm chú nhìn y rồi đau lòng nghĩ thầm: "Vô Tình, mấy ngày nay rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Vì sao y đột nhiên có thể đứng lên? Vì sao đột nhiên y cái gì cũng không nhớ? Còn cái kẻ tên Ngô Trác Hi kia rốt cuộc là ai?"
Lâm Phong nghe mưa gió sấm chớp nổi đùng đùng trong đầu, mắt hoa mày váng.
"Ron, à ừ, thì Lãnh Huyết, rốt cuộc đây là năm bao nhiêu? Là cái chỗ nào?"
Lòng y ngàn vạn chờ mong người kia sẽ đáp đây là Hongkong, không phải là Đại Tống. Lâm Phong mắt long lanh nhìn Lãnh Huyết, trong lòng kêu van: "Ron ơi, làm ơi đừng đùa!"
"Đại Tống Chính Hoà năm thứ sáu!"
Trời ơi, đất ơi, cha mẹ ơi! Chính xác là xuyên không rồi. Thực sự là bị đẩy đến thời đại của Thiếu tứ rồi. Lâm Phong thấy trời đất quay cuồng, tối sầm lại trước mắt rồi lăn đùng ra ngất xỉu. Lãnh Huyết vội vàng đỡ lấy Lâm Phong, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt, gọi tên: "Vô Tình..."
Ánh mắt hắn hoàn toàn mất đi vẻ lãnh khốc bình thường.
=========END========Nguồn: http://2rforever.net/bbs/read.php?tid=1126
Dịch bởi Tiểu Hồ aka fox
Vui lòng không tuyên truyền đi bất cứ nơi nào khác mà không đề nguồn đến người dịch.
Thể loại: Đam mỹ, xuyên không, cổ trang
Nhân vật: Lâm Phong + Lãnh Huyết
Truyện này được viết dựa theo phiên bản Thiếu niên tứ đại danh bộ của TVB. Các nhân vật không thuộc về người viết lẫn người dịch, mọi sự trùng hợp chỉ là cố ý và không có liên quan một chút nào đến phiên bản phim hay truyện, cũng không phải phiên bản phim hay truyện.
Chương 1:
- Đây là đâu?
Lâm Phong tỉnh dậy, thứ đầu tiên nhìn thấy là cái trần nhà mang kiến trúc cổ thời nhà Đường. Bên cạnh mọi người bao vây một vòng ăn mặc đồ như quay phim Thiếu tứ vậy.
- Tỉnh dậy đi, tỉnh dậy đi!
- Người này sao tóc lại ngắn như vậy?
- Xem y phục y mặc này, sao lại kì dị thế?
"Tên khốn nào đem ta đến trường quay thế này? Chắc chắn là Ron rồi!"
Lâm Phong thầm nghĩ, trong lòng hết sức bực bội. Thế là xong cơm rồi, từ nay còn đâu hình tượng anh đẹp trai nữa, dám sau này mọi người sẽ gọi y là vua ham ăn kiêm vua ham ngủ mất T_T.
- Ngô Trác Hi! Ngươi ở đâu mau thò cổ ra đây cho ta!
Lâm Phong hổn hển gọi tên Ron.
- Nhìn nhìn cái gì? Không mau đi quay đi à?
Lâm Phong rũ rũ bộ quần áo màu xám, chỉnh lại đầu tóc. Đám người xung quanh bị y quát, sợ chết khiếp chạy tản ra bốn phía.
Về phần Lâm Phong, y đứng tại chỗ kêu đến nửa ngày trời cũng chẳng thấy Ngô Trác Hi đáp lời, rốt cuộc tức điên lên phải tự chạy đi kiếm.
Mà kì quái là sao lại không có người nào trong đoàn làm phim đi tìm y, chưa kể cũng không có camera nữa. Y chẳng qua là lén chạy đi ngủ một tí thôi mà, chẳng nhẽ mọi người không khẩn trương đi tìm? Còn nữa, vì sao mọi người thấy y đều như thấy quái vật? Con gái thấy y cũng rụt rè đứng tránh một bên, chả nhẽ mặt y có cái gì kì lạ sao?
Trong lòng buồn bực, y bước đi vô định về phía trước. Đột nhiên y va vào một người trên đường, ngã lăn ra đất.
- Bước đi kiểu gì vậy? Không nhìn à?
Lâm Phong ngẩng đầu lên, thực sự tâm trạng của y bây giờ rất rất rất khó chịu. Nếu không tìm được người thì sao có đồ ăn đây? Mà dạ dầy của y đang biểu tình ầm ĩ rồi! Đúng lúc đó y thấy Ngô Trác Hi.
- Ngô Trác Hi! Nói mau, có phải ngươi vác ta đến đây không?
Lâm Phong phủi bụi trên mông, đứng dậy túm lấy áo của Ngô Trác Hi.
- Ngô Trác Hi là ai? Còn ngươi..." - Lãnh Huyết nghi nghi hoặc hoặc hỏi lại, nhìn chăm chú vào Lâm Phong. Người này và Vô Tình giống nhau như đúc, ngoại trừ kiểu tóc và Vô Tình sao tự dưng lại bước đi được? Máu trong người hắn chợt nóng lên.
Lâm Phong bực tức cắt đứt luồng suy nghĩ của Lãnh Huyết, nói:
- Ron! Ngươi bớt giả bộ đi. Chính là ngươi chứ còn ai nữa! Ngươi mặc đồ cổ trang làm gì, hôm nay quay xong rồi cơ mà? Thôi kệ đi, ta không tính toán với ngươi. Hôm nay chắc chắn ngươi phải mời ta ăn tối. Ta muốn ăn! Ta đói meo rồi!
Lâm Phong vỗ vỗ vào mặt Lãnh Huyết, nói như súng máy, còn bày tỏ biểu hiện như thể ta không thèm cùng ngươi tính toán.
- Vô Tình...
Lãnh Huyết mở miệng, trong lòng tràn đầy nghi hoặc. Người này thực sự rất giống Vô Tình, ngoại trừ hai cái chân...
- Vô Tình? Ron! Ta là Lâm Phong mà? Này cậu nhập vai quá mức rồi hả? Tỉnh dậy mau!
Lâm Phong liên tục vỗ vào mặt Lãnh Huyết, đồng thời nói không ngừng. Khoan... Hình như có cái gì đó là lạ. Cái vết sẹo này... Tay y dừng lại trên mặt Lãnh Huyết...
Lãnh Huyết cứ để yên vậy nhìn Lâm Phong thật kĩ, rồi nắm chặt tay y đặt trên mặt mình.
- Vô Tình - Lãnh Huyết gần như bật khóc ôm lấy cổ Lâm Phong - Vô Tình, ngươi chịu trở về là tốt rồi, có biết ta rất nhớ ngươi không...?
Lâm Phong hoá đá...
- Vô Tình? Vậy ngươi là...?
- Đương nhiên là Lãnh Huyết!
Lãnh Huyết ôm Lâm Phong vào lòng, chăm chú nhìn y rồi đau lòng nghĩ thầm: "Vô Tình, mấy ngày nay rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Vì sao y đột nhiên có thể đứng lên? Vì sao đột nhiên y cái gì cũng không nhớ? Còn cái kẻ tên Ngô Trác Hi kia rốt cuộc là ai?"
Lâm Phong nghe mưa gió sấm chớp nổi đùng đùng trong đầu, mắt hoa mày váng.
"Ron, à ừ, thì Lãnh Huyết, rốt cuộc đây là năm bao nhiêu? Là cái chỗ nào?"
Lòng y ngàn vạn chờ mong người kia sẽ đáp đây là Hongkong, không phải là Đại Tống. Lâm Phong mắt long lanh nhìn Lãnh Huyết, trong lòng kêu van: "Ron ơi, làm ơi đừng đùa!"
"Đại Tống Chính Hoà năm thứ sáu!"
Trời ơi, đất ơi, cha mẹ ơi! Chính xác là xuyên không rồi. Thực sự là bị đẩy đến thời đại của Thiếu tứ rồi. Lâm Phong thấy trời đất quay cuồng, tối sầm lại trước mắt rồi lăn đùng ra ngất xỉu. Lãnh Huyết vội vàng đỡ lấy Lâm Phong, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt, gọi tên: "Vô Tình..."
Ánh mắt hắn hoàn toàn mất đi vẻ lãnh khốc bình thường.
12 thg 4, 2010
Khi ấy tuổi chúng ta còn thơ bé
Khi ấy tuổi chúng ta còn thơ bé
Tác giả: 笑忘書
Nguồn: http://www.2rforever.net/bbs/read.php?tid=2019
Dịch: Tiểu Hồ aka Cáo
Xin vui lòng không mang đi nơi khác khi không đề đủ cả link đến nguyên tác lẫn link đến blog của Cáo.
Tình trạng: Còn đang viết tiếp
Bản dịch đến hết phần 5.
1. Chuyện ở quán trà
Trong lòng đa phần bá tánh ở kinh thành, Thần hầu của Thần bổ Ti ngoại trừ là một người vừa chí công vô tư, có tấm lòng bao la còn nổi tiếng vì việc đã thu nhận bốn tiểu hài tử.
Bốn người đó lớn lên chính là Tứ đại thần bộ Vô Tình, Thiết Thủ, Truy Mệnh và Lãnh Huyết. Bốn người đó lúc còn nhỏ, ắt hẳn có nhiều chuyện hay để nói.
Năm đó,
Vô Tình sáu tuổi, tên thực là Tiểu Dư
Thiết Thủ bảy tuổi, tên gọi Tiểu Hạ
Truy Mệnh tám tuổi, kêu bằng Tiểu Thương
Lãnh Huyết năm tuổi, tên là Tiểu Khí.
Có một ngày Thần hầu đưa bốn tiểu hài tử đi đến trà lâu ăn điểm tâm.
Thần hầu bế Vô Tình không đi lại được vừa bước chân ra khỏi Thần bổ ti thì Thiết Thủ đã đẩy cái xe đẩy bé tí chạy theo, cười nói: "Thế thúc cho con đẩy Tiểu Dư được không?"
Thẳng thắn mà nói thì Tiểu Vô Tình tròn tròn xinh xinh, khuôn mặt trắng trẻo nhỏ nhắn, vô cùng đáng yêu. Thần hầu rất thích bế nó đi trong thành vì mỗi lần vậy là đổi lại không biết bao ánh mắt ngưỡng mộ ước ao của đám phụ nữ và trẻ em.
Nhưng nhìn ánh mắt chờ đợi Tiểu Thiết Thủ, ông lại không nỡ, đành buông Vô Tình xuống. Lúc này trong lòng ông cực kì hối hận vì sao đã lỡ chế tạo ra chiếc xe đẩy nhỏ này cho Vô Tình. Tiểu Thiết Thủ tuy mới bảy tuổi nhưng khoẻ mạnh hơn đám tre cùng tuổi rất nhiều, cho dù có đẩy xe đẩy thì cũng không tốn sức lắm.
Không được ôm Tiểu Vô Tình, Thần hầu liền hướng sang mục tiêu kế tiếp.
Tiểu Lãnh Huyết đang vòng tay trước ngực bỗng cảm giác được một luồng ánh mắt vô cùng đáng khả nghi nhìn mình chằm chằm, vừa ngẩng đầu lên đã thấy dáng vẻ tươi cười nịnh nọt của Thần hầu, không khỏi rùng mình run cầm cập.
Thần hầu ngọt ngào nói: "Tiểu Khí, không nói thế thúc đối xử thiên lệch với Tiểu Dư nữa nhé. Con nhỏ tuổi nhất, để thế thúc dắt tay con đi nào."
Bàn tay to lớn hướng về phía Lãnh Huyết. Lãnh Huyết nhăn nhó mặt mày, bất đắc dĩ phải đưa tay lên cho Thần hầu dắt đi. Thần hầu vừa dắt Lãnh Huyết vừa cười khoái trá, cuối cùng cũng có một đứa để cưng nựng rồi.
Bốn người trù trừ mãi cuối cùng cũng tiến được ra đến cửa lớn. Ra đến nơi đã thấy Truy Mệnh nhăn nhó đứng đó rồi. Truy Mệnh nhịn không nổi, kêu lớn: "Các người còn muốn đi bao lâu nữa? Điểm tâm hết nhanh lắm đó!"
Truy Mệnh thích ăn nhất nên liền chạy như bay đến trà lâu, đoàn người lục đục theo sau.
Truy Mệnh từ nhỏ đã rất hiếu kỳ, như một con khỉ hết lượn bên đông lại lượn bên tây, đùa giỡn không ngớt. Thần hầu đau đầu nhìn người đi bên đường cứ níu tay Thần hầu gọi tiếng "đại nhân anh minh cái thế" nhưng miệng lại nói:
"Tiểu Thương đừng có rung nhà của ta nữa mà"
"Tiểu Thương đừng có ăn bánh của ta nữa đi"
"Tiểu Thương đừng có lôi kéo con gái nhà người ta nữa"
"Tiểu Thương đừng có ăn trộm bánh nướng của người ta mà."
Quá quen với việc này, Tiểu Vô Tình hừ mũi một cái, lấy trong túi ra mấy hòn đá nhỏ, ném một viên về phía Truy Mệnh. Thế nhưng nó bắn vào mục tiêu không chuẩn, lại trúng vào mông thím đứng bên cạnh mấy bước. Thiết Thủ lập tức lúi húi đi xin lỗi. Do Thần hầu đại nhân uy danh vô cùng to lớn, thím kia cũng không tỏ thái độ trách cứ, chỉ lắc đầu bỏ đi. Vô Tình vô cùng kiên nhẫn, một lần không thành công liền bắn ra phát thứ hai. Trượt. Lại bắn phát thứ ba. Tiểu Thiết Thủ cứ lật đật chạy đi xin lỗi từng người bị bắn trúng. Cuối cùng Thần hầu tiến vào trà lâu, cũng là lúc Vô Tình bắn ra phát tứ tư trúng luôn vào đầu mục tiêu. Tiểu Truy Mệnh lập tức nhảy phắt ra trước xe Tiểu Vô Tình, kêu lên: "Tên què chết tiệt nhà ngươi, sao lại bắn ta?"
Tiểu Vô Tình chỉ lạnh lùng buông hai chữ: "Mất mặt."
Tiểu Truy Mệnh còn muốn cãi tiếp thì Thần hầu đã can ngăn: "Tiểu Thương, con lớn hơn Tiểu Dư, không nên tính toán với Tiểu Dư. Hơn nữa nếu con không mau thì điểm tâm bán hết đó."
Tiểu Truy Mệnh bĩu môi, hướng về phía Tiểu Vô Tình nói nốt: "Tên què chết tiệt nhà ngươi nha, lần sau có bắn thì bắn đá gì mềm mềm tí, đau chết đi được!"
Tiểu Thiết Thủ tán dương: "Tiểu Dư à, đệ bắn ngày càng giỏi đó. Lần trước phải bắn năm lần mới trúng, lần này cần có 4 lần thôi."
Tiểu Vô Tình cũng rất thoả mãn với biểu hiện của bản thân, có điều nó không tự mãn, nghĩ thầm lần sau phải cố gắng hơn.
Tiểu Lãnh Huyết thì chẳng quan tâm, nó chỉ sung sướng rằng đến tửu lâu rồi thì khỏi phải bị nắm tay.
++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
2. Tín vật đính ước
Nhóm năm người rốt cuộc cũng vào đến quán trà.
Tiểu nhị trong quán ân cần chạy đến bắt chuyện: "Khách quan chẳng hay muốn uống cái gì?"
Không chờ Thần hầu kịp hồi phục sau vụ ban nãy, bốn tên tiểu hài tử đã ngồi thảo luận không ngừng.
Tiểu Thiết Thủ mở lời: "Uống trà Ô Long có được không?"
Tiểu Vô Tình trừng mắt một cái nói: "Chỉ có ông già mới uống trà Ô Long thôi. Phải uống trà Long Tỉnh mới đúng!"
Tiêu Truy Mệnh không phục, ngắt lời nói: "Uống trà làm gì? Một bình Nữ nhi hồng!"
Thần hầu suýt ngất, đập nhẹ lên đầu Tiểu Truy Mệnh.
Tiểu Lãnh Huyết thì chỉ đơn giản nói một chữ: "Nước."
Gã tiểu nhị càng nghe càng mơ hồ. Ở đây có một người lớn thôi mà sao đám nhóc con kia lại lắm ý kiến đến vậy.
Thần hầu ngừng lại một chút rồi đáp: "Vậy trà Long Tỉnh đi."
Tiểu nhị lại hỏi: "Thế các khách quan có ăn gì không?"
Tiểu Thiết Thủ vui vẻ nói: "Ở đây có được ăn rau cải trắng không?"
Thần hầu hiền lành cười nói: "Có, Tiểu Hạ. Nhưng con không nên chọn món mà Tiểu Dư thích ăn như thế. Bản thân con muốn ăn cái gì?"
Tiểu Thiết Thủ ngần ngại gãi đầu: "Vậy... bánh bao lớn!"
Tiểu Lãnh Huyết không cần người hỏi cũng nói thẳng: "Thịt bò Sơn Trúc."
Thần hầu gật đầu, phân phó cho tiểu nhị đi làm. Tiểu Truy Mệnh ngồi một bên lẩm bẩm: "Bất công!".
Thần hầu nghe được cười ha hả nói: "Thế Tiểu Thương muốn ăn món gì?"
Tiểu Truy Mệnh lập tức chuyển từ buồn sang vui, liến thoắng nói ra món nó thích ăn: "Con muốn ăn nem rán, bánh bột, xíu mại, tôm rang, bánh hoa quế, bánh gạo nếp, bánh bột vàng, màn thầu, bánh nhân thịt, canh..."
Thần hầu đập đũa đánh bốp một cái lên đầu nó.
Nhiều năm sau đó Vô Tình thường hoài nghi không biết có phải hồi bé do Truy Mệnh bị Thần hầu gõ đầu nhiều quá không mà suy nghĩ cứ nông cạn như vậy.
Không bao lâu sau thì trà đến, điểm tâm cũng được mang lên. Tiểu Thiết Thủ thấy bên ngoài quán trà có một tên ăn mày. Lòng chính nghĩa của nó nổi lên, lập tức níu áo Thần hầu nói: "Thế thúc à, bên ngoài có một tên ăn mày xin cơm, con cho hắn một miếng điểm tâm được không?"
Thần hầu rất vui vì tấm lòng thiện lương của Tiểu Thiết Thủ, nhưng lần nào cũng là Tiểu Thiết Thủ làm việc tốt thì không nên. Do đó ông hướng về Tiểu Lãnh Huyết nói: "Tiểu Khí, con cho hắn một cái bánh bao được không?"
Tiểu Lãnh Huyết chẳng nói chẳng rằng, cầm cái bánh bao đứng lên đi ra ngoài. Vừa lúc ấy tiểu nhi bưng một nồi thịt bò Sơn Trúc lên. Nồi canh nóng hầm hập, mùi vị thơm lừng tỏa ra. Tiểu Truy Mệnh cầm ngay một miếng bỏ vào miệng. Thần hầu cũng bị mùi vị thơm ngon làm cho ứa nước miếng, bỏ một miếng vào bát. Tiểu Thiết Thủ không suy nghĩ gì, bỏ ngay một miếng vào bát Tiểu Vô Tình rồi tự gắp một miếng ăn.
Tiểu Lãnh Huyết hoàn thành nhiệm vụ trở về, thấy Thần hầu, Truy Mệnh và Thiết Thủ đang hăng say ăn món thịt bò mà nó thích nhất, trong nồi thì chẳng còn một miếng nào. Nó cảm thấy ấm ức vô cùng, giận giữ và hờn dỗi đến mức lập tức nhấch tay bổ xuống bàn một cái. Kết quả bàn tay nó đau nhức đến mức phải kêu to lên. Tiểu Lãnh Huyết nhìn bàn tay sưng đỏ, sau đó hiểu rõ trong lòng là mai này muốn đập bàn nhất thiết phải sử dụng đồ nghề.
Thần hầu, Thiết Thủ và Truy Mệnh nhìn Tiểu Lãnh Huyết đập bàn, nhất thời không hiểu vì sao nó lại kích động đến thế, ngây người ra nhìn. Tiểu Vô Tình thấy vậy liền buông một câu mắng: "Đồ ngu!" nhưng tay lại đẩy cái bát có miếng thịt bò ban nãy Tiểu Thiết Thủ gắp cho mình về phía Tiểu Lãnh Huyết: "Ngươi ăn đi." Sau đó nó nghĩ thầm trong lòng: "Mình có thích ăn đâu mà tên Thiết Thủ ngốc kia lại gắp cho mình chứ."
Thế nhưng Tiểu Lãnh Huyết thì không nghĩ vậy. Nó nhìn Tiểu Vô Tình bằng ánh mắt tràn đầy cảm kích. Bát đó là của Tiểu Vô Tình mà Tiểu Vô Tình lại không ăn, đem tặng cho nó. Càng ăn càng thấy ấm áp trong lòng.
Từ đó Tiểu Lãnh Huyết nhất mực nhận định rằng Tiểu Vô Tình là người đối với nó tốt nhất trên đời này.
Nhiều năm sau đó, Lãnh Huyết đã kể cho Vô Tình nghe rằng tín vật đính ước của hai người chính là bát thịt bò Sơn Trúc kia.
++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
3. Cái kiệu của Vô Tình
Hôm đó bốn tên tiểu hài tử rủ nhau ra bãi đất trống gần thị tứ du ngoạn.
Trò chơi của chúng kêu bằng trốn tìm.
Tiểu Vô Tình phụ trách tìm người. Nó đẩy xe đẩy đi dạo một vòng, loáng cái đã tìm ra Tiểu Thiết Thủ núp ở cái giếng gần đó. Tiểu Thiết Thủ lúc nào cũng lo lắng cho Vô Tình xảy ra chuyện nên không bao giờ dám đi xa quá, do đó nó thường núp ở những chỗ dễ tìm nhất.
Tìm được Tiểu Thiết Thủ rồi, Tiểu Vô Tình liền đi kiếm mục tiêu tiếp theo.
Tiểu Vô Tình phát hiện ở góc tường trái có mấy khối ván gỗ sắp đặt thành một cái hang, nó liền thúc xe đẩy đi kiểm tra. Quả nhiên là tìm ngay được Tiểu Lãnh Huyết núp bên trong. Tiểu Vô Tình biết Thần hầu phát hiện ra Lãnh Huyết trong hang sói, do đó Tiểu Lãnh Huyết có trốn cũng chắc chắn chọn những chỗ như sơn động.
Tìm được Thiết Thủ và Lãnh Huyết rồi, chỉ còn Truy Mệnh thôi.
Tiểu Vô Tình cẩn thận tỉ mỉ quan sát khắp mọi nơi. Nó phát hiện ra trên giá áo có thể có người do cái giá mắc áo này đặt trên cái giường lớn, trên có phủ vải bố rộng. Nó đã xem xét kĩ lưỡng trước sau giá áo đều không có người, khả năng chỉ có thể ở... Nó lùi về sau hai bước, nhằm thẳng chỗ võng giữa hai cái giá mắc áo ném một viên đá. Quả nhiên có một tiếng kêu thảm, còn không phải Tiểu Truy Mệnh thì là ai nữa. Thì ra Tiểu Truy Mệnh núp giữa phần vải võng giữa hai cái mắc áo, bị lớp cuốn vải vào, trông hệt như con lợn rừng bị quay trên lửa. Tiểu Truy Mệnh núp như thế, kết quả bị Tiểu Vô Tình tìm ra.
Tiểu Truy Mệnh sờ sờ mông, kêu lên: "Tên què chết tiệt nhà ngươi nha, sao ném đá ta?"
Tiểu Vô Tình đắc ý cười: "Ai bảo ngươi núp kiểu gì trông như con lợn quay."
Tiểu Truy Mệnh bị cười nhạo, nóng mặt lên, bèn đung đưa hai chân chọc chọc lên hai chân Tiểu Vô Tình: "Cọp mà không bắt được ta thì tức là con mèo bệnh."
Tiểu Vô Tình tức điên, túm chân Truy Mệnh quát lên: "Ngươi xuống cho ta!"
Tiểu Truy Mệnh rụt chân lại, không chịu. Tiểu Vô Tình và nó cứ dây dưa mãi, kẻ kéo người né. Tiểu Thiết Thủ và Tiểu Lãnh Huyết thấy thế vội tới cao ngăn kéo tay hai người, kết quả cả bốn ngã lăn ra đất.
Cả ba người Tiểu Thiết Thủ, Tiểu Truy Mệnh, Tiểu Lãnh Huyết đều nhất tề ngã đè lên người Tiểu Vô Tình. Ba đứa sợ quá vội đứng lên, đồng thanh nói: "Tiểu Dư có bị thương không?"
Tiểu Vô Tình tức giận đến đỏ hồng cả mặt, không chịu lên tiếng nào. Bỗng nhiên Tiểu Thiết Thủ kêu lên: "Không hay rồi!"
Nó chỉ tay về phía trái xe đẩy. Mọi người nhìn theo tay nó, phát hiện ra bánh của xe đẩy đã sút ra.
Tiểu Vô Tình đi lại hoàn toàn nhờ chiếc xe đẩy này, giờ bánh xe đã bị gẫy, nó không còn cách nào đi lại được. Sắc mặt của nó trắng bệnh, dù không nói tiếng nào nhưng ai cũng hiểu tâm tình của nó không tốt.
Tiểu Truy Mệnh biết lỗi, vội làm vẻ mặt lấy lòng kêu lên: "Tiểu Dư... Không cần sợ..."
Tiểu Vô Tình lạnh lùng nói: "Cút đi! Các ngươi đều cút đi hết cho ta" - rồi nó đẩy mọi người ra xa.
Tiểu Truy Mệnh không đành lòng nói: "Thế bọn ta đi rồi ngươi làm sao về nhà?"
Tiểu Vô Tình đập tay Truy Mệnh, nói: "Ta có cách trở lại, cùng lắm thì ta... ta..." - Chữ bò về đến cuối cùng nó vẫn không nói ra thành lời được.
Tiểu Thiết Thủ nhìn xung quanh, rồi hướng về phía Tiểu Vô Tình nói: "Tiểu Dư, bọn ta không bỏ đệ lại đâu. Đệ chờ một chút, ta tìm ra biện pháp rồi. Tiểu Thương, Tiểu Khí, hai người phải giúp ta nhé."
Tiểu Thiết Thủ cầm lấy miếng ván gỗ nơi góc tường, sai Tiểu Truy Mệnh lấy mấy thanh gậy trúc, tìm sợi dây vải, ba người hợp sức buộc gậy trúc cột chặt vào tấm ván gỗ, tạo thành một cỗ kiệu đơn giản.
Tiểu Vô Tình tâm cao khí ngạo, không thích tiếp nhận sự giúp đỡ của người khác. Nó dự định tự dựa vào sức mình bò đi, nhưng vừa bò đã bị một người từ sau kéo lại. Tiểu Vô Tình xoay người, thì ra là Tiểu Truy Mệnh đang khổ sở nhìn nó.
Tiểu Truy Mệnh thấp giọng nói: "Tiểu Dư à, ngươi có giận thì cứ đánh ta đi, nhưng đừng làm khổ mình nhé."
Chẳng mấy khi thấy được dáng dấp ăn nói khép nép này của Tiểu Truy Mệnh. Tiểu Thiết Thủ cũng khuyên nhủ: "Tiểu Dư à, Tiểu Thương biết lỗi rồi. Đệ xem, bọn ta làm xong cỗ kiệu rồi này."
Cỗ kiệu? Tiểu Vô Tình nhìn "kiệt tác" của ba người bọn họ, rốt cuộc vẫn không hiểu cái đó giống cỗ kiệu ở chỗ nào. Làm gì có chỗ ngồi lên. Tiểu Lãnh Huyết liền đặt một cái ghế nhỏ lên kiệu, như vậy là có chỗ ngồi rồi. Tiểu Vô Tình nhìn ba người, cuối cùng miễn cưỡng nhận cỗ kiệu kia. Ba người đỡ Tiểu Vô Tình lên kiệu, Thiết Thủ khoẻ nhất, đỡ ở đầu, hai người kia cầm gậy trúc hai bên.
Tiểu Thiết Thủ phát hiệu lệnh: "Ta nói một ... hai... ba, chúng ta cùng nhấc kiệu lên nhé. Nào... một hai ba!"
Cỗ kiệu thuận lợi được nhấc lên, Tiểu Vô Tình có chút giật mình ngồi trên, nhưng nghĩ lại thấy cũng oai phong.
Trên đường, Tiểu Truy Mệnh thấy có một người rao bán mứt quả hồ lô nhào đường. Nó lập tức kêu lên: "Bác à, cho con một xâu kẹo hồ lô đi."
Tiểu Vô Tình nhìn Tiểu Truy Mệnh ở sau, buông một câu: "Lại tham ăn rồi."
Tiểu Truy Mệnh không buồn để ý, một tay giữ gậy trúc, một tay luồn vào bên hông lấy ra đồng tiền đưa cho người bán hàng rồi chỉ về phía trước. "Bác à, đưa kẹo cho hắn đi."
Người bán hàng liền đưa xâu kẹo hồ lô cho Tiểu Vô Tình. Phía sau Tiểu Truy Mệnh nói: "Hôm qua ta giúp Tuyết Di rửa chén, kiếm được một đồng tiền định mua kẹo hồ lô ăn, giờ mua cho ngươi ăn đấy, ngươi đừng giận nữa nha."
Thế là Tiểu Vô Tình vô cùng cao hứng ngồi ăn kẹo trên kiệu.
Cuối cùng, đám nhóc con cũng bình an đưa Tiểu Vô Tình về Thần bổ ti. Khi bọn chúng hạ Vô Tình xuống, phía sau lưng Quản gia của Thần hầu là Tuyết di đã đứng im. Tuyết Di hỏi: "Các con làm gì thế? Sao Tiểu Dư lại ngồi trên tấm ván thế này?"
Đám trẻ sợ hãi, Tiểu Thiết Thủ hoảng hốt đáp lời: "Tuyết Di à, xe đẩy của Tiểu Dư bị bọn con làm hỏng nên phải làm ra cái này đưa đệ ấy về."
Tiểu Truy Mệnh kêu to trong lòng: "Trời ơi! Cái tên Thiết Thủ này quá thành thực đi, sao lại đề cập rằng xe đẩy do bọn chúng làm hỏng chứ?"
Tuyết Di ngồi xổm xuống xem xét thân thể Vô Tình rồi hỏi: "Thế Tiểu Dư có bị thương không?"
Tiểu Vô Tình lắc đầu. Tiểu Thiết Thủ quả nhiên là đứa trẻ ngoan, thật thà kể tiếp: "Tuyết Di ơi, bọn con mượn gậy trúc với ghế của người ta dùng, dì trả tiền cho người ta hộ bọn con nha?"
Tiểu Truy Mệnh lại kêu trời một tiếng trong lòng. Giờ nó cảm thấy Tiểu Thiết Thủ đúng là kẻ ác nhất mà.
Tuyết Di đứng lên: "Các con thật to gan, vừa phá hỏng xe đẩy vừa lấy đồ của người ta. Tiểu Hạ, Tiểu Khí, Tiểu Lăng các con ba ngày tới đều bị cấm ăn, còn Tiểu Dư phụ trách ăn hết đống thức ăn của cả ba đứa."
Vô Tình từ nhỏ ốm yếu, ăn rất ít. Tuyết Di không lấy hình phạt nhịn ăn ra phạt nó mà trái lại bắt nó ăn thêm, thực sự là trừng phạt nó mà.
Trên bàn cơm, Tiểu Truy Mệnh nước miếng ròng ròng nhìn chằm chằm về phía Tiểu Vô Tình. Còn Tiểu Vô Tình mặt mày đau khổ, nước mắt ứa ra nhìn đống cơm đặt trước mặt.
++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
5. Không có gì có thể làm khó ông trông trẻ
Hôm nay trời nắng gió mát, ánh mặt trời chiếu rạng rỡ khắp nơi, chính xác là một ngày tốt để du sơn ngoạn thuỷ. Vì vậy Thần hầu đại nhân quyết định dẫn bốn bé con lên núi du ngoạn, sẵn tiện dạy chúng phân biệt thảo dược để tránh cho chúng (chủ yếu là Tiểu Truy Mệnh) ăn nhầm phải hoa quả có độc.
Cũng như mọi khi, Tiểu Thiết Thủ đẩy xe cho Tiểu Vô Tình, Thần hầu nắm tay Tiểu Lãnh Huyết, Tiểu Truy Mệnh chạy ngược chạy xuôi cùng đến vùng non nước. Cả nhóm năm người tới nơi - vùng ngoại ô ngoài thành. Tiểu Truy Mệnh lên tiếng đề nghị chơi diều. Vì vậy chia thành Tiểu Vô Tình cùng Tiểu Thiết Thủ một đôi, Tiểu Truy Mệnh và Tiểu Lãnh Huyết một đội, cùng đưa diều bay lên trời. Thế là trên nền trời xanh xuất hiện hai con chim một xanh một đỏ.
Do thân thể bị hạn chế, Tiểu Vô Tình chỉ có thể đưa diều lên tầm vừa vừa. Tiểu Truy Mệnh có thể vừa chạy vừa phong nên con diều hình chim én màu đỏ thắm của nó bay lên rất cao, vượt xa con diều màu xanh của Tiểu Vô Tình.
Tiểu Vô Tình là một đứa trẻ vừa cao ngạo vừa kiên nhẫn, nó không chịu thua, lệnh cho con diều của mình phải bay lên thật cao. Nhìn thấy dáng dấp cố gắng của nó, Tiểu Truy Mệnh không đành lòng đành buông lơi dây. Thế là con diều đang bay cao bỗng rơi xuống đất. Tiểu Vô Tình thấy thế liền không hề ngại ngần chọc ngoáy: "Bay cao cho lắm vào!"
Tiểu Truy Mệnh thấy Tiểu Vô Tình cười hài lòng, trong lòng cũng không thấy tức giận. Nhưng nó vẫn chạy đến chỗ Tiểu Vô Tình chọc lại: "Ta không tin diều của ngươi sẽ không rơi xuống." Nó đến bên gần, lắc dây diều trên tay Tiểu Vô Tình một chút. Thế là con diều lập tức rơi xuống đất. Tiểu Vô Tình tức giận giơ tay đánh Tiểu Truy Mệnh, nhưng Tiểu Truy Mệnh đã kịp né, thế là đôi bên ầm ĩ cả lên.
Vui đùa được một lúc, Tiểu Thiết Thủ đề nghị đi câu cá. Bốn tên tiểu hài tử liền ra dòng suối gần đó câu cá. Trong thời gian không quá một chén trà, Tiểu Truy Mệnh đã ngáp ngắn ngáp dài rồi nói: "Chậm thế! Chờ cá cắn câu không phải là tác phong của ta!"
Nói rồi nó nhảy phắt xuống nước bắt cá. Tiểu Lãnh Huyết cũng phi cần câu sang bên, nhảy xuống nước. Tiểu Truy Mệnh nhìn Tiểu Thiết Thủ ngoắc tay: "Nước mát lắm, các ngươi mau xuống đi!" Tiểu Thiết Thủ cũng toan nhảy xuống nhưng lại trù trừ quay lại nhìn Tiểu Vô Tình.
Nó nhàn nhạt nói: "Các ngươi cùng đi chơi đi." - Lời nói không ngữ điệu, cũng chẳng có biểu cảm gì.
Tiểu Truy Mệnh thấy vậy bèn nhảy lên bờ, kéo Tiểu Thiết Thủ đến gần Tiểu Vô Tình rồi nói: "Chúng ta cùng đưa hắn xuống nước chơi đi." Nói rồi hai đứa hợp sức bế Tiểu Vô Tình lên ngồi trên một phiến đá lớn. Tiểu Thiết Thủ đỡ hai chân nó thả xuống nước. Tiểu Vô Tình nhìn hai chân trong dòng nước, có những con cá nhỏ vờn quanh, tuy hai chân không có cảm giác nhưng trong lòng hết sức cao hứng.
Đang nằm trong bụi cỏ nghỉ ngơi, Thần hầu nghe tiếng bốn đứa trẻ đùa chơi liền lại gần xem chúng đùa gì. Vừa tới gần, ông đã toát hết cả mồ hôi lạnh. Tiểu Vô Tình ngồi trên tảng đá lớn gần suối, chân thả xuống nước. Tiểu Lãnh Huyết năm tuổi nửa thân ngập trong nước, thực là quá mức nguy hiểm mà. Nếu có gì xảy ra thì Thần hầu đại nhân anh minh cái thể cũng không thoát khỏi số phận bị Tuyết Di oán hận cả đời! Thần hậu hoảng hốt bước hai ba bước đến bên dòng nước, ôm lấy Tiểu Vô Tình và Tiểu Lãnh Huyết lên bờ. Tiểu Thiết Thủ và Tiểu Truy Mệnh le lưỡi lên theo.
Trở lên bờ, Thần hầu bình tĩnh giáo huấn lũ trẻ: "Tiểu Hạ, Tiểu Thương, ta đã nói các con không thể xuống nước vui đùa, các con có nhớ lời ta không? Hơn nữa các con còn mang theo cả Tiểu Dư và Tiểu Khí xuống nước. Trong nước hết sức nguy hiểm, các con có biết không? Chẳng may sóng to gió lớn nổi lên... (lời tác giả: Thần hầu đại nhân thân mến ơi... chỉ là suối nước thôi mà...) thì sẽ rất kinh khủng đấy..."
Bốn tên nhóc con đã được lĩnh giáo qua khả năng nói dài nói dai của Thần hầu, chúng đều đã chuẩn bị tâm lý phải lắng nghe rồi. Nhưng bài phát biểu dài dằng dặc của Thần hầu bị tiếng hắt xì của Tiểu Vô Tình cắt ngang. Tiểu Truy Mệnh lập tức tặng cho Tiểu Vô Tình một cái nhìn tán thưởng, quả là hắt xì cực kì đúng lúc.
Thần hầu thấy quần áo chúng ướt lẹp nhẹp đành phải chấm dứt bài phát biểu, nhóm lửa để chúng hơ quần áo. Bốn tên nhóc con vây quanh đám lửa, bắt đầu làm loạn tiếp.
Lần này đến phiên Tiểu Vô Tình đề nghị trò chơi.
Tiểu Vô Tình nghiêm nghị nói: "Chi bằng mình ngâm thơ."
..........
Đáp lại là một mảng không gian yên tĩnh.
Tiểu Lãnh Huyết vội đưa ra kiến nghị: "Hay mình chơi đuổi bắt sói đi."
..........
Đổi lấy một mảng tĩnh lặng khác....
Thần hầu thấy vậy bèn nói câu dí dỏm để đem lại bầu không khí hoà hoãn: "Hay để thế thúc kể chuyện xưa cho các con nghe nhé?"
Tiểu Thiết Thủ liền nói: "Thực ra ngâm thơ cũng không tệ..."
Tiểu Truy Mệnh đáp ngay: "Thực ra đuổi bắt sói cũng mới mẻ lắm..."
Bốn đứa trẻ chơi đùa cả ngày, rất vui vẻ nhưng cũng đến lúc chúng phải về. Thần hầu lên tiếng gọi: "Bốn con khỉ con, về nhà nào. Tuyết Di đang chờ chúng ta ăn đó."
Không lời đáp lại.
Thần hầu cúi xuống nhìn. Hoá ra cả bốn đứa đã nằm lăn trên cỏ ngủ say, không đứa nào chịu đứng lên đi về.
Thần hầu cảm thấy vô cùng nhức đầu. Bây giờ làm sao có thể dẫn chúng về đây?
Thế nhưng trên đời này không có gì có thể làm khó Thần hầu vĩ đại của chúng ta.
Thần hầu bế Tiểu Vô Tình lên nằm trên xe đẩy, sau đó đem Tiểu Lãnh Huyết lên gối vào đùi Tiểu Vô Tình, vậy là đối phó được hai đứa. Rồi tiếp ông bế Tiểu Truy Mệnh bằng một tay, tay kia đẩy Tiểu Thiết Thủ lên lưng, dùng chân đẩy xe đẩy. Và rồi cứ thế đẩy từng bước từng bước một về đến Thần bổ ti.
Lúc Thần hầu về đến Thần bổ ti, Tuyết Di đã chờ rất lâu. Có điều trông thấy bộ dạng đáng thương của "ông trông trẻ" kia, bao nhiêu lời trách mắng của Tuyết Di phải nuốt hết vào trong bụng.
++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
5. Cho ôm một cái
Mọi người đều biết rằng Thần hầu của Thần bổ ti anh minh thần võ, trung can nghĩa đảm, trung quân ái quốc. Ông là trụ cột của nước nhà, là tấm gương của quan viên, là thần tượng của nhân dân. Tuy nhiên không phải Thần hầu đại nhân phiền não nào cũng có thể giải quyết, khó khăn nào cũng có thể vượt qua.
Gần đây, ông cực kì phiền não. Vậy lý do là gì? Xin đọc mấy đoạn ngắn sau:
Đoạn ngắn 1:
Giữa lúc Thần hầu đang bế Tiểu Vô Tình đi dạo vườn hoa ngắm hoa thì Tiểu Thiết Thủ đã đẩy xe đến trước mặt. Tiểu Thiết Thủ hướng về phía Thần hầu hành lễ rồi cười nói: "Thế thúc người rất mệt mỏi rồi, người bỏ Tiểu Dư ra đi, con đẩy đệ ấy là được rồi."
Thực là có lòng hiếu, Thần hầu cũng không tiện cự tuyệt.
Đoạn ngắn 2:
Thần hầu giơ cao hai tay cho Tiểu Vô Tình chơi trò bay bay, thực là sung sướng hết biết trong lòng. Bỗng nhiên Tiểu Truy Mệnh đẩy xe đẩy chạy đến trước mặt bọn họ.
Tiểu Truy Mệnh lúc lắc đầu nói: "Thế thúc, người sao lại bế Tiểu Dư ra ngoài thế? Làm hại bọn con ba thiếu một. Người mau buông Tiểu Dư xuống đi!"
Ba thiếu một? Thần hầu không biết mình có nghe lầm không. Nhưng Tiểu Truy Mệnh lúc nào cũng gấp gáp, không đợi Thần hầu phản ứng đã nhảy dựng lên như muốn bắt lấy Tiểu Vô Tình. Thần hầu bất đắc dĩ đành phải buông Tiểu Vô Tình ra, nhìn Tiểu Truy Mệnh cao hứng đưa nó về phòng.
Thần hầu theo đuôi bọn chúng đến phòng kiểm tra. Không thể để có chuyện cờ bạc xảy ra trong Thần bổ ti được.
Thần hầu ở bên ngoài hé cửa nhìn lén vào.
Tiểu Truy Mệnh cười nói: "Ta mang Tiểu Dư về rồi nè, chúng ta chơi trò săn bắt cướp đi! Chúng ta chia hai tổ, ta và Tiểu Dư vào đội quan, Tiểu Hạ và Tiểu Khí vào tổ cướp nhé?"
Tiểu Vô Tình liếc mắt nhìn Tiểu Truy Mệnh: "Ta không vào tổ với kẻ không có não."
Tiểu Truy Mệnh tức giận chỉ Tiểu Thiết Thủ và Tiểu Lãnh Huyết nói: "Thế ngươi muốn vào tổ với kẻ có đầu óc nào?"
Tiểu Vô Tình nhìn Tiểu Thiết Thủ lẫn Tiểu Lãnh Huyết rồi lắc đầu nói: "Chẳng kẻ nào hết. Mình ta một tổ."
Tiểu Thiết Thủ cúi đầu nhỏ giọng: "Ta có ăn cơm mà..." (Tiểu Thiết Thủ à... ăn cơm và đầu óc đâu có liên quan đến nhau?)
Tiểu Lãnh Huyết thì yên lặng, ghi nhớ trong lòng là quan trọng là tóc phải dài.
Đoạn ngắn 3
Thần hầu đi tản bộ trong hoa viên, bỗng nghe được một tiếng động rất nhỏ ở sau hòn non bộ. Thần hầu liền cẩn thận tiến lại xem, té ra là Tiểu Vô Tình đang ngồi một mình tại đó:
Thần hầu liền với tay ôm lấy Tiểu Vô Tình: "Tiểu Dư, sao con lại ở đây?"
Tiểu Vô Tình lắc lắc cái đầu nhỏ đáng yêu.
Thần hầu cười hỏi: "Tiểu Hạ chúng nó đâu rồi? Sao lại không chơi cùng với con?"
Tiểu Vô Tình liền vùng vằng: "Con không thèm chơi với bọn nó ấy!"
Thần hầu cười ha hả rộ lên, thì ra nhóc con đang dỗi. Chẳng qua là theo ông biết Tiểu Thiết Thủ có bao giờ bắt nạt Tiểu Vô Tình đâu.
Đúng lúc đó, Tiểu Lãnh Huyết thở hổn hển chạy lại, nhìn Tiểu Vô Tình vui sướng kêu lên: "A, tìm được ngươi rồi!"
Tiểu Lãnh Huyết liền kéo tay áo của Thần hầu nói: "Thế thúc, người mau buông tiểu nương tử của con ra đi!"
Thần hầu ngẩn ngơ. Tiểu nương tử? Nhóc con này ám chỉ Tiểu Dư à?
Tiểu Vô Tình tức giận quay mặt đi chỗ khác, không thèm nhìn.
Thần hầu xoa xoa cái đầu nhỏ của Tiểu Lãnh Huyết: "Tiểu Dư làm tiểu nương tử của con từ bao giờ thế?"
Tiểu Lãnh Huyết kêu lên: "Đó là vợ con mà! Người mau thả vợ con xuống đi!" - nói rồi nó nhảy bật lên với với lấy Tiểu Vô Tình.
Tiểu Vô Tình cáu giận nghiêng người xuống phía dưới đánh Tiểu Lãnh Huyết.
Thần hầu sợ hai đứa đùa nhau bị thương liền đặt Tiểu Vô Tình xuống xe đẩy. Tiểu Vô Tình thấy thế lập tức đưa tay đánh vào đầu Tiểu Lãnh Huyết.
Đúng lúc đó thì Tiểu Thiết Thủ và Tiểu Truy Mệnh cũng chạy ào ào đến.
Tiểu Thiết Thủ vỗ vỗ Tiểu Lãnh Huyết, khen ngợi: "Tiểu Khí rất lợi hại nha, đã tìm được Tiểu Dư đầu tiên!"
Tiểu Truy Mệnh di di chân: "Không công bằng, hắn là sói con mà, đi săn là bản lĩnh giỏi nhất của hắn!"
Tiểu Vô Tình lại vươn tay đánh người, mục tiêu lần này là Tiểu Truy Mệnh.
Thần hầu không hiểu nên cười hỏi: "Các con cuối cùng đang chơi gì thế?"
Tiểu Thiết Thủ thành thật nói: "Chúng con đang chơi trò tìm tân nương. Tiểu Dư đóng vai tân nương đi trốn, bọn con ai tìm được đệ ấy trước thì sẽ thắng à."
Thần hầu cười ha hả nói: "À... vậy thực ra ta là người đầu tiên tìm được Tiểu Dư..."
Tiểu Thiết Thủ lên tiếng nhắc nhở: "Thế thúc à, người và Tiểu Dư là tình phụ tử nha." - Hai chữ "phụ tử" nó cố tình nhấn thật mạnh.
Tiểu Truy Mệnh ôm bung nói: "Thế thúc à, người nên dè dặt nha."
Tiểu Lãnh Huyết mở to mắt nói: "Thế thúc, người không nên có ý định với Tiểu Dư nha."
Tiểu Vô Tình nghiêm nét mặt, cả giận mà rằng: "Các ngươi... Ai thèm làm tân nương tử đi trốn của các ngươi chứ? Ta không thèm để ý đến các ngươi nữa!"
Nói rồi Tiểu Vô Tình đẩy xe đẩy đi, còn ba tên nhóc còn lại lẽo đẽo theo sau, nói chuyện không ngừng.
Các đoạn ngắn đã hết, nay xin về lại với câu chuyện của chúng ta.
Thần hầu thở vắn thở dài: "Phiêu Tuyết, ngươi xem, mỗi lần ta ôm Tiểu Dư là y như rằng ba tên nhóc con đó làm ta mất hứng mà."
Tuyết Di hiểu rõ cười cười: "Ai bảo đại nhân bất công cơ, chỉ thích bế mỗi Tiểu Dư."
Thần hầu cười nói: "Tiểu Dư đi lại không tiện nên tự nhiên ai cũng muốn ôm nó một cái an ủi. Tiểu Khí tuổi còn nhỏ, có người thích ôm cũng là đương nhiên. Còn Tiểu Hạ và Tiểu Thương có còn bé đâu."
Tuyết Di không tán thành: "Bọn chúng trước sau gì vẫn là trẻ con thôi. Đại nhân nên quan tâm hơn đến bọn chúng."
Thần hầu gật đầu.
Hôm sau, Tiểu Thiết Thủ đang quét sân trong hoa viên, Thần hầu bỗng ôm lấy Tiểu Thiết Thủ, cười nói: "Tiểu Hạ ngoan lắm, thế thúc ôm con một cái nha?"
Tiểu Thiết Thủ sửng sốt, một lúc sau mới dè dặt nói: "Thế thúc, có phải người bị bệnh không? Con gọi đại phu cho người nha?"
Hôm sau nữa, Tiểu Truy Mệnh trong lòng vui sướng cầm bánh đường trắng về phòng thì đúng lúc Thần hầu chạy đến ôm lấy nó.
Thần hầu cười nói: "Tiểu Thương về phòng à? Để thế thúc bế con về nha?"
Tiểu Truy Mệnh lập tức ôm hết đống bánh đường trắng vào lòng, kêu lên: "Thế thúc, người là Thần hầu, không được giữa ban ngày ban mặt đoạt bánh đường trắng của con được!"
Hôm sau nữa, Tiểu Lãnh Huyết vừa ra khỏi phòng thì bị hai bàn tay lớn ôm lấy.
Thần hầu cười cười: "Tiểu Khí có muốn chơi trò bay bay với ta không?"
Tiểu Lãnh Huyết từ nhỏ tính tình đã thẳng thắn nên không chút nghĩ ngợi, đáp ngay: "Không."
Xung quanh Thần hầu, lá rụng tả tơi, gà bay chó sủa...
Ba ngày sau, Thần hầu lại than thở.
Ông nhìn Tuyết Di hỏi: "Phiêu Tuyết, ngươi xem đi, bốn con khỉ con đó vì sao hợp lại trốn ta hết vậy?"
++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
Nguồn: http://www.2rforever.net/bbs/read.php?tid=2019
Dịch: Tiểu Hồ aka Cáo
Xin vui lòng không mang đi nơi khác khi không đề đủ cả link đến nguyên tác lẫn link đến blog của Cáo.
Tình trạng: Còn đang viết tiếp
Bản dịch đến hết phần 5.
1. Chuyện ở quán trà
Trong lòng đa phần bá tánh ở kinh thành, Thần hầu của Thần bổ Ti ngoại trừ là một người vừa chí công vô tư, có tấm lòng bao la còn nổi tiếng vì việc đã thu nhận bốn tiểu hài tử.
Bốn người đó lớn lên chính là Tứ đại thần bộ Vô Tình, Thiết Thủ, Truy Mệnh và Lãnh Huyết. Bốn người đó lúc còn nhỏ, ắt hẳn có nhiều chuyện hay để nói.
Năm đó,
Vô Tình sáu tuổi, tên thực là Tiểu Dư
Thiết Thủ bảy tuổi, tên gọi Tiểu Hạ
Truy Mệnh tám tuổi, kêu bằng Tiểu Thương
Lãnh Huyết năm tuổi, tên là Tiểu Khí.
Có một ngày Thần hầu đưa bốn tiểu hài tử đi đến trà lâu ăn điểm tâm.
Thần hầu bế Vô Tình không đi lại được vừa bước chân ra khỏi Thần bổ ti thì Thiết Thủ đã đẩy cái xe đẩy bé tí chạy theo, cười nói: "Thế thúc cho con đẩy Tiểu Dư được không?"
Thẳng thắn mà nói thì Tiểu Vô Tình tròn tròn xinh xinh, khuôn mặt trắng trẻo nhỏ nhắn, vô cùng đáng yêu. Thần hầu rất thích bế nó đi trong thành vì mỗi lần vậy là đổi lại không biết bao ánh mắt ngưỡng mộ ước ao của đám phụ nữ và trẻ em.
Nhưng nhìn ánh mắt chờ đợi Tiểu Thiết Thủ, ông lại không nỡ, đành buông Vô Tình xuống. Lúc này trong lòng ông cực kì hối hận vì sao đã lỡ chế tạo ra chiếc xe đẩy nhỏ này cho Vô Tình. Tiểu Thiết Thủ tuy mới bảy tuổi nhưng khoẻ mạnh hơn đám tre cùng tuổi rất nhiều, cho dù có đẩy xe đẩy thì cũng không tốn sức lắm.
Không được ôm Tiểu Vô Tình, Thần hầu liền hướng sang mục tiêu kế tiếp.
Tiểu Lãnh Huyết đang vòng tay trước ngực bỗng cảm giác được một luồng ánh mắt vô cùng đáng khả nghi nhìn mình chằm chằm, vừa ngẩng đầu lên đã thấy dáng vẻ tươi cười nịnh nọt của Thần hầu, không khỏi rùng mình run cầm cập.
Thần hầu ngọt ngào nói: "Tiểu Khí, không nói thế thúc đối xử thiên lệch với Tiểu Dư nữa nhé. Con nhỏ tuổi nhất, để thế thúc dắt tay con đi nào."
Bàn tay to lớn hướng về phía Lãnh Huyết. Lãnh Huyết nhăn nhó mặt mày, bất đắc dĩ phải đưa tay lên cho Thần hầu dắt đi. Thần hầu vừa dắt Lãnh Huyết vừa cười khoái trá, cuối cùng cũng có một đứa để cưng nựng rồi.
Bốn người trù trừ mãi cuối cùng cũng tiến được ra đến cửa lớn. Ra đến nơi đã thấy Truy Mệnh nhăn nhó đứng đó rồi. Truy Mệnh nhịn không nổi, kêu lớn: "Các người còn muốn đi bao lâu nữa? Điểm tâm hết nhanh lắm đó!"
Truy Mệnh thích ăn nhất nên liền chạy như bay đến trà lâu, đoàn người lục đục theo sau.
Truy Mệnh từ nhỏ đã rất hiếu kỳ, như một con khỉ hết lượn bên đông lại lượn bên tây, đùa giỡn không ngớt. Thần hầu đau đầu nhìn người đi bên đường cứ níu tay Thần hầu gọi tiếng "đại nhân anh minh cái thế" nhưng miệng lại nói:
"Tiểu Thương đừng có rung nhà của ta nữa mà"
"Tiểu Thương đừng có ăn bánh của ta nữa đi"
"Tiểu Thương đừng có lôi kéo con gái nhà người ta nữa"
"Tiểu Thương đừng có ăn trộm bánh nướng của người ta mà."
Quá quen với việc này, Tiểu Vô Tình hừ mũi một cái, lấy trong túi ra mấy hòn đá nhỏ, ném một viên về phía Truy Mệnh. Thế nhưng nó bắn vào mục tiêu không chuẩn, lại trúng vào mông thím đứng bên cạnh mấy bước. Thiết Thủ lập tức lúi húi đi xin lỗi. Do Thần hầu đại nhân uy danh vô cùng to lớn, thím kia cũng không tỏ thái độ trách cứ, chỉ lắc đầu bỏ đi. Vô Tình vô cùng kiên nhẫn, một lần không thành công liền bắn ra phát thứ hai. Trượt. Lại bắn phát thứ ba. Tiểu Thiết Thủ cứ lật đật chạy đi xin lỗi từng người bị bắn trúng. Cuối cùng Thần hầu tiến vào trà lâu, cũng là lúc Vô Tình bắn ra phát tứ tư trúng luôn vào đầu mục tiêu. Tiểu Truy Mệnh lập tức nhảy phắt ra trước xe Tiểu Vô Tình, kêu lên: "Tên què chết tiệt nhà ngươi, sao lại bắn ta?"
Tiểu Vô Tình chỉ lạnh lùng buông hai chữ: "Mất mặt."
Tiểu Truy Mệnh còn muốn cãi tiếp thì Thần hầu đã can ngăn: "Tiểu Thương, con lớn hơn Tiểu Dư, không nên tính toán với Tiểu Dư. Hơn nữa nếu con không mau thì điểm tâm bán hết đó."
Tiểu Truy Mệnh bĩu môi, hướng về phía Tiểu Vô Tình nói nốt: "Tên què chết tiệt nhà ngươi nha, lần sau có bắn thì bắn đá gì mềm mềm tí, đau chết đi được!"
Tiểu Thiết Thủ tán dương: "Tiểu Dư à, đệ bắn ngày càng giỏi đó. Lần trước phải bắn năm lần mới trúng, lần này cần có 4 lần thôi."
Tiểu Vô Tình cũng rất thoả mãn với biểu hiện của bản thân, có điều nó không tự mãn, nghĩ thầm lần sau phải cố gắng hơn.
Tiểu Lãnh Huyết thì chẳng quan tâm, nó chỉ sung sướng rằng đến tửu lâu rồi thì khỏi phải bị nắm tay.
++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
2. Tín vật đính ước
Nhóm năm người rốt cuộc cũng vào đến quán trà.
Tiểu nhị trong quán ân cần chạy đến bắt chuyện: "Khách quan chẳng hay muốn uống cái gì?"
Không chờ Thần hầu kịp hồi phục sau vụ ban nãy, bốn tên tiểu hài tử đã ngồi thảo luận không ngừng.
Tiểu Thiết Thủ mở lời: "Uống trà Ô Long có được không?"
Tiểu Vô Tình trừng mắt một cái nói: "Chỉ có ông già mới uống trà Ô Long thôi. Phải uống trà Long Tỉnh mới đúng!"
Tiêu Truy Mệnh không phục, ngắt lời nói: "Uống trà làm gì? Một bình Nữ nhi hồng!"
Thần hầu suýt ngất, đập nhẹ lên đầu Tiểu Truy Mệnh.
Tiểu Lãnh Huyết thì chỉ đơn giản nói một chữ: "Nước."
Gã tiểu nhị càng nghe càng mơ hồ. Ở đây có một người lớn thôi mà sao đám nhóc con kia lại lắm ý kiến đến vậy.
Thần hầu ngừng lại một chút rồi đáp: "Vậy trà Long Tỉnh đi."
Tiểu nhị lại hỏi: "Thế các khách quan có ăn gì không?"
Tiểu Thiết Thủ vui vẻ nói: "Ở đây có được ăn rau cải trắng không?"
Thần hầu hiền lành cười nói: "Có, Tiểu Hạ. Nhưng con không nên chọn món mà Tiểu Dư thích ăn như thế. Bản thân con muốn ăn cái gì?"
Tiểu Thiết Thủ ngần ngại gãi đầu: "Vậy... bánh bao lớn!"
Tiểu Lãnh Huyết không cần người hỏi cũng nói thẳng: "Thịt bò Sơn Trúc."
Thần hầu gật đầu, phân phó cho tiểu nhị đi làm. Tiểu Truy Mệnh ngồi một bên lẩm bẩm: "Bất công!".
Thần hầu nghe được cười ha hả nói: "Thế Tiểu Thương muốn ăn món gì?"
Tiểu Truy Mệnh lập tức chuyển từ buồn sang vui, liến thoắng nói ra món nó thích ăn: "Con muốn ăn nem rán, bánh bột, xíu mại, tôm rang, bánh hoa quế, bánh gạo nếp, bánh bột vàng, màn thầu, bánh nhân thịt, canh..."
Thần hầu đập đũa đánh bốp một cái lên đầu nó.
Nhiều năm sau đó Vô Tình thường hoài nghi không biết có phải hồi bé do Truy Mệnh bị Thần hầu gõ đầu nhiều quá không mà suy nghĩ cứ nông cạn như vậy.
Không bao lâu sau thì trà đến, điểm tâm cũng được mang lên. Tiểu Thiết Thủ thấy bên ngoài quán trà có một tên ăn mày. Lòng chính nghĩa của nó nổi lên, lập tức níu áo Thần hầu nói: "Thế thúc à, bên ngoài có một tên ăn mày xin cơm, con cho hắn một miếng điểm tâm được không?"
Thần hầu rất vui vì tấm lòng thiện lương của Tiểu Thiết Thủ, nhưng lần nào cũng là Tiểu Thiết Thủ làm việc tốt thì không nên. Do đó ông hướng về Tiểu Lãnh Huyết nói: "Tiểu Khí, con cho hắn một cái bánh bao được không?"
Tiểu Lãnh Huyết chẳng nói chẳng rằng, cầm cái bánh bao đứng lên đi ra ngoài. Vừa lúc ấy tiểu nhi bưng một nồi thịt bò Sơn Trúc lên. Nồi canh nóng hầm hập, mùi vị thơm lừng tỏa ra. Tiểu Truy Mệnh cầm ngay một miếng bỏ vào miệng. Thần hầu cũng bị mùi vị thơm ngon làm cho ứa nước miếng, bỏ một miếng vào bát. Tiểu Thiết Thủ không suy nghĩ gì, bỏ ngay một miếng vào bát Tiểu Vô Tình rồi tự gắp một miếng ăn.
Tiểu Lãnh Huyết hoàn thành nhiệm vụ trở về, thấy Thần hầu, Truy Mệnh và Thiết Thủ đang hăng say ăn món thịt bò mà nó thích nhất, trong nồi thì chẳng còn một miếng nào. Nó cảm thấy ấm ức vô cùng, giận giữ và hờn dỗi đến mức lập tức nhấch tay bổ xuống bàn một cái. Kết quả bàn tay nó đau nhức đến mức phải kêu to lên. Tiểu Lãnh Huyết nhìn bàn tay sưng đỏ, sau đó hiểu rõ trong lòng là mai này muốn đập bàn nhất thiết phải sử dụng đồ nghề.
Thần hầu, Thiết Thủ và Truy Mệnh nhìn Tiểu Lãnh Huyết đập bàn, nhất thời không hiểu vì sao nó lại kích động đến thế, ngây người ra nhìn. Tiểu Vô Tình thấy vậy liền buông một câu mắng: "Đồ ngu!" nhưng tay lại đẩy cái bát có miếng thịt bò ban nãy Tiểu Thiết Thủ gắp cho mình về phía Tiểu Lãnh Huyết: "Ngươi ăn đi." Sau đó nó nghĩ thầm trong lòng: "Mình có thích ăn đâu mà tên Thiết Thủ ngốc kia lại gắp cho mình chứ."
Thế nhưng Tiểu Lãnh Huyết thì không nghĩ vậy. Nó nhìn Tiểu Vô Tình bằng ánh mắt tràn đầy cảm kích. Bát đó là của Tiểu Vô Tình mà Tiểu Vô Tình lại không ăn, đem tặng cho nó. Càng ăn càng thấy ấm áp trong lòng.
Từ đó Tiểu Lãnh Huyết nhất mực nhận định rằng Tiểu Vô Tình là người đối với nó tốt nhất trên đời này.
Nhiều năm sau đó, Lãnh Huyết đã kể cho Vô Tình nghe rằng tín vật đính ước của hai người chính là bát thịt bò Sơn Trúc kia.
++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
3. Cái kiệu của Vô Tình
Hôm đó bốn tên tiểu hài tử rủ nhau ra bãi đất trống gần thị tứ du ngoạn.
Trò chơi của chúng kêu bằng trốn tìm.
Tiểu Vô Tình phụ trách tìm người. Nó đẩy xe đẩy đi dạo một vòng, loáng cái đã tìm ra Tiểu Thiết Thủ núp ở cái giếng gần đó. Tiểu Thiết Thủ lúc nào cũng lo lắng cho Vô Tình xảy ra chuyện nên không bao giờ dám đi xa quá, do đó nó thường núp ở những chỗ dễ tìm nhất.
Tìm được Tiểu Thiết Thủ rồi, Tiểu Vô Tình liền đi kiếm mục tiêu tiếp theo.
Tiểu Vô Tình phát hiện ở góc tường trái có mấy khối ván gỗ sắp đặt thành một cái hang, nó liền thúc xe đẩy đi kiểm tra. Quả nhiên là tìm ngay được Tiểu Lãnh Huyết núp bên trong. Tiểu Vô Tình biết Thần hầu phát hiện ra Lãnh Huyết trong hang sói, do đó Tiểu Lãnh Huyết có trốn cũng chắc chắn chọn những chỗ như sơn động.
Tìm được Thiết Thủ và Lãnh Huyết rồi, chỉ còn Truy Mệnh thôi.
Tiểu Vô Tình cẩn thận tỉ mỉ quan sát khắp mọi nơi. Nó phát hiện ra trên giá áo có thể có người do cái giá mắc áo này đặt trên cái giường lớn, trên có phủ vải bố rộng. Nó đã xem xét kĩ lưỡng trước sau giá áo đều không có người, khả năng chỉ có thể ở... Nó lùi về sau hai bước, nhằm thẳng chỗ võng giữa hai cái giá mắc áo ném một viên đá. Quả nhiên có một tiếng kêu thảm, còn không phải Tiểu Truy Mệnh thì là ai nữa. Thì ra Tiểu Truy Mệnh núp giữa phần vải võng giữa hai cái mắc áo, bị lớp cuốn vải vào, trông hệt như con lợn rừng bị quay trên lửa. Tiểu Truy Mệnh núp như thế, kết quả bị Tiểu Vô Tình tìm ra.
Tiểu Truy Mệnh sờ sờ mông, kêu lên: "Tên què chết tiệt nhà ngươi nha, sao ném đá ta?"
Tiểu Vô Tình đắc ý cười: "Ai bảo ngươi núp kiểu gì trông như con lợn quay."
Tiểu Truy Mệnh bị cười nhạo, nóng mặt lên, bèn đung đưa hai chân chọc chọc lên hai chân Tiểu Vô Tình: "Cọp mà không bắt được ta thì tức là con mèo bệnh."
Tiểu Vô Tình tức điên, túm chân Truy Mệnh quát lên: "Ngươi xuống cho ta!"
Tiểu Truy Mệnh rụt chân lại, không chịu. Tiểu Vô Tình và nó cứ dây dưa mãi, kẻ kéo người né. Tiểu Thiết Thủ và Tiểu Lãnh Huyết thấy thế vội tới cao ngăn kéo tay hai người, kết quả cả bốn ngã lăn ra đất.
Cả ba người Tiểu Thiết Thủ, Tiểu Truy Mệnh, Tiểu Lãnh Huyết đều nhất tề ngã đè lên người Tiểu Vô Tình. Ba đứa sợ quá vội đứng lên, đồng thanh nói: "Tiểu Dư có bị thương không?"
Tiểu Vô Tình tức giận đến đỏ hồng cả mặt, không chịu lên tiếng nào. Bỗng nhiên Tiểu Thiết Thủ kêu lên: "Không hay rồi!"
Nó chỉ tay về phía trái xe đẩy. Mọi người nhìn theo tay nó, phát hiện ra bánh của xe đẩy đã sút ra.
Tiểu Vô Tình đi lại hoàn toàn nhờ chiếc xe đẩy này, giờ bánh xe đã bị gẫy, nó không còn cách nào đi lại được. Sắc mặt của nó trắng bệnh, dù không nói tiếng nào nhưng ai cũng hiểu tâm tình của nó không tốt.
Tiểu Truy Mệnh biết lỗi, vội làm vẻ mặt lấy lòng kêu lên: "Tiểu Dư... Không cần sợ..."
Tiểu Vô Tình lạnh lùng nói: "Cút đi! Các ngươi đều cút đi hết cho ta" - rồi nó đẩy mọi người ra xa.
Tiểu Truy Mệnh không đành lòng nói: "Thế bọn ta đi rồi ngươi làm sao về nhà?"
Tiểu Vô Tình đập tay Truy Mệnh, nói: "Ta có cách trở lại, cùng lắm thì ta... ta..." - Chữ bò về đến cuối cùng nó vẫn không nói ra thành lời được.
Tiểu Thiết Thủ nhìn xung quanh, rồi hướng về phía Tiểu Vô Tình nói: "Tiểu Dư, bọn ta không bỏ đệ lại đâu. Đệ chờ một chút, ta tìm ra biện pháp rồi. Tiểu Thương, Tiểu Khí, hai người phải giúp ta nhé."
Tiểu Thiết Thủ cầm lấy miếng ván gỗ nơi góc tường, sai Tiểu Truy Mệnh lấy mấy thanh gậy trúc, tìm sợi dây vải, ba người hợp sức buộc gậy trúc cột chặt vào tấm ván gỗ, tạo thành một cỗ kiệu đơn giản.
Tiểu Vô Tình tâm cao khí ngạo, không thích tiếp nhận sự giúp đỡ của người khác. Nó dự định tự dựa vào sức mình bò đi, nhưng vừa bò đã bị một người từ sau kéo lại. Tiểu Vô Tình xoay người, thì ra là Tiểu Truy Mệnh đang khổ sở nhìn nó.
Tiểu Truy Mệnh thấp giọng nói: "Tiểu Dư à, ngươi có giận thì cứ đánh ta đi, nhưng đừng làm khổ mình nhé."
Chẳng mấy khi thấy được dáng dấp ăn nói khép nép này của Tiểu Truy Mệnh. Tiểu Thiết Thủ cũng khuyên nhủ: "Tiểu Dư à, Tiểu Thương biết lỗi rồi. Đệ xem, bọn ta làm xong cỗ kiệu rồi này."
Cỗ kiệu? Tiểu Vô Tình nhìn "kiệt tác" của ba người bọn họ, rốt cuộc vẫn không hiểu cái đó giống cỗ kiệu ở chỗ nào. Làm gì có chỗ ngồi lên. Tiểu Lãnh Huyết liền đặt một cái ghế nhỏ lên kiệu, như vậy là có chỗ ngồi rồi. Tiểu Vô Tình nhìn ba người, cuối cùng miễn cưỡng nhận cỗ kiệu kia. Ba người đỡ Tiểu Vô Tình lên kiệu, Thiết Thủ khoẻ nhất, đỡ ở đầu, hai người kia cầm gậy trúc hai bên.
Tiểu Thiết Thủ phát hiệu lệnh: "Ta nói một ... hai... ba, chúng ta cùng nhấc kiệu lên nhé. Nào... một hai ba!"
Cỗ kiệu thuận lợi được nhấc lên, Tiểu Vô Tình có chút giật mình ngồi trên, nhưng nghĩ lại thấy cũng oai phong.
Trên đường, Tiểu Truy Mệnh thấy có một người rao bán mứt quả hồ lô nhào đường. Nó lập tức kêu lên: "Bác à, cho con một xâu kẹo hồ lô đi."
Tiểu Vô Tình nhìn Tiểu Truy Mệnh ở sau, buông một câu: "Lại tham ăn rồi."
Tiểu Truy Mệnh không buồn để ý, một tay giữ gậy trúc, một tay luồn vào bên hông lấy ra đồng tiền đưa cho người bán hàng rồi chỉ về phía trước. "Bác à, đưa kẹo cho hắn đi."
Người bán hàng liền đưa xâu kẹo hồ lô cho Tiểu Vô Tình. Phía sau Tiểu Truy Mệnh nói: "Hôm qua ta giúp Tuyết Di rửa chén, kiếm được một đồng tiền định mua kẹo hồ lô ăn, giờ mua cho ngươi ăn đấy, ngươi đừng giận nữa nha."
Thế là Tiểu Vô Tình vô cùng cao hứng ngồi ăn kẹo trên kiệu.
Cuối cùng, đám nhóc con cũng bình an đưa Tiểu Vô Tình về Thần bổ ti. Khi bọn chúng hạ Vô Tình xuống, phía sau lưng Quản gia của Thần hầu là Tuyết di đã đứng im. Tuyết Di hỏi: "Các con làm gì thế? Sao Tiểu Dư lại ngồi trên tấm ván thế này?"
Đám trẻ sợ hãi, Tiểu Thiết Thủ hoảng hốt đáp lời: "Tuyết Di à, xe đẩy của Tiểu Dư bị bọn con làm hỏng nên phải làm ra cái này đưa đệ ấy về."
Tiểu Truy Mệnh kêu to trong lòng: "Trời ơi! Cái tên Thiết Thủ này quá thành thực đi, sao lại đề cập rằng xe đẩy do bọn chúng làm hỏng chứ?"
Tuyết Di ngồi xổm xuống xem xét thân thể Vô Tình rồi hỏi: "Thế Tiểu Dư có bị thương không?"
Tiểu Vô Tình lắc đầu. Tiểu Thiết Thủ quả nhiên là đứa trẻ ngoan, thật thà kể tiếp: "Tuyết Di ơi, bọn con mượn gậy trúc với ghế của người ta dùng, dì trả tiền cho người ta hộ bọn con nha?"
Tiểu Truy Mệnh lại kêu trời một tiếng trong lòng. Giờ nó cảm thấy Tiểu Thiết Thủ đúng là kẻ ác nhất mà.
Tuyết Di đứng lên: "Các con thật to gan, vừa phá hỏng xe đẩy vừa lấy đồ của người ta. Tiểu Hạ, Tiểu Khí, Tiểu Lăng các con ba ngày tới đều bị cấm ăn, còn Tiểu Dư phụ trách ăn hết đống thức ăn của cả ba đứa."
Vô Tình từ nhỏ ốm yếu, ăn rất ít. Tuyết Di không lấy hình phạt nhịn ăn ra phạt nó mà trái lại bắt nó ăn thêm, thực sự là trừng phạt nó mà.
Trên bàn cơm, Tiểu Truy Mệnh nước miếng ròng ròng nhìn chằm chằm về phía Tiểu Vô Tình. Còn Tiểu Vô Tình mặt mày đau khổ, nước mắt ứa ra nhìn đống cơm đặt trước mặt.
++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
5. Không có gì có thể làm khó ông trông trẻ
Hôm nay trời nắng gió mát, ánh mặt trời chiếu rạng rỡ khắp nơi, chính xác là một ngày tốt để du sơn ngoạn thuỷ. Vì vậy Thần hầu đại nhân quyết định dẫn bốn bé con lên núi du ngoạn, sẵn tiện dạy chúng phân biệt thảo dược để tránh cho chúng (chủ yếu là Tiểu Truy Mệnh) ăn nhầm phải hoa quả có độc.
Cũng như mọi khi, Tiểu Thiết Thủ đẩy xe cho Tiểu Vô Tình, Thần hầu nắm tay Tiểu Lãnh Huyết, Tiểu Truy Mệnh chạy ngược chạy xuôi cùng đến vùng non nước. Cả nhóm năm người tới nơi - vùng ngoại ô ngoài thành. Tiểu Truy Mệnh lên tiếng đề nghị chơi diều. Vì vậy chia thành Tiểu Vô Tình cùng Tiểu Thiết Thủ một đôi, Tiểu Truy Mệnh và Tiểu Lãnh Huyết một đội, cùng đưa diều bay lên trời. Thế là trên nền trời xanh xuất hiện hai con chim một xanh một đỏ.
Do thân thể bị hạn chế, Tiểu Vô Tình chỉ có thể đưa diều lên tầm vừa vừa. Tiểu Truy Mệnh có thể vừa chạy vừa phong nên con diều hình chim én màu đỏ thắm của nó bay lên rất cao, vượt xa con diều màu xanh của Tiểu Vô Tình.
Tiểu Vô Tình là một đứa trẻ vừa cao ngạo vừa kiên nhẫn, nó không chịu thua, lệnh cho con diều của mình phải bay lên thật cao. Nhìn thấy dáng dấp cố gắng của nó, Tiểu Truy Mệnh không đành lòng đành buông lơi dây. Thế là con diều đang bay cao bỗng rơi xuống đất. Tiểu Vô Tình thấy thế liền không hề ngại ngần chọc ngoáy: "Bay cao cho lắm vào!"
Tiểu Truy Mệnh thấy Tiểu Vô Tình cười hài lòng, trong lòng cũng không thấy tức giận. Nhưng nó vẫn chạy đến chỗ Tiểu Vô Tình chọc lại: "Ta không tin diều của ngươi sẽ không rơi xuống." Nó đến bên gần, lắc dây diều trên tay Tiểu Vô Tình một chút. Thế là con diều lập tức rơi xuống đất. Tiểu Vô Tình tức giận giơ tay đánh Tiểu Truy Mệnh, nhưng Tiểu Truy Mệnh đã kịp né, thế là đôi bên ầm ĩ cả lên.
Vui đùa được một lúc, Tiểu Thiết Thủ đề nghị đi câu cá. Bốn tên tiểu hài tử liền ra dòng suối gần đó câu cá. Trong thời gian không quá một chén trà, Tiểu Truy Mệnh đã ngáp ngắn ngáp dài rồi nói: "Chậm thế! Chờ cá cắn câu không phải là tác phong của ta!"
Nói rồi nó nhảy phắt xuống nước bắt cá. Tiểu Lãnh Huyết cũng phi cần câu sang bên, nhảy xuống nước. Tiểu Truy Mệnh nhìn Tiểu Thiết Thủ ngoắc tay: "Nước mát lắm, các ngươi mau xuống đi!" Tiểu Thiết Thủ cũng toan nhảy xuống nhưng lại trù trừ quay lại nhìn Tiểu Vô Tình.
Nó nhàn nhạt nói: "Các ngươi cùng đi chơi đi." - Lời nói không ngữ điệu, cũng chẳng có biểu cảm gì.
Tiểu Truy Mệnh thấy vậy bèn nhảy lên bờ, kéo Tiểu Thiết Thủ đến gần Tiểu Vô Tình rồi nói: "Chúng ta cùng đưa hắn xuống nước chơi đi." Nói rồi hai đứa hợp sức bế Tiểu Vô Tình lên ngồi trên một phiến đá lớn. Tiểu Thiết Thủ đỡ hai chân nó thả xuống nước. Tiểu Vô Tình nhìn hai chân trong dòng nước, có những con cá nhỏ vờn quanh, tuy hai chân không có cảm giác nhưng trong lòng hết sức cao hứng.
Đang nằm trong bụi cỏ nghỉ ngơi, Thần hầu nghe tiếng bốn đứa trẻ đùa chơi liền lại gần xem chúng đùa gì. Vừa tới gần, ông đã toát hết cả mồ hôi lạnh. Tiểu Vô Tình ngồi trên tảng đá lớn gần suối, chân thả xuống nước. Tiểu Lãnh Huyết năm tuổi nửa thân ngập trong nước, thực là quá mức nguy hiểm mà. Nếu có gì xảy ra thì Thần hầu đại nhân anh minh cái thể cũng không thoát khỏi số phận bị Tuyết Di oán hận cả đời! Thần hậu hoảng hốt bước hai ba bước đến bên dòng nước, ôm lấy Tiểu Vô Tình và Tiểu Lãnh Huyết lên bờ. Tiểu Thiết Thủ và Tiểu Truy Mệnh le lưỡi lên theo.
Trở lên bờ, Thần hầu bình tĩnh giáo huấn lũ trẻ: "Tiểu Hạ, Tiểu Thương, ta đã nói các con không thể xuống nước vui đùa, các con có nhớ lời ta không? Hơn nữa các con còn mang theo cả Tiểu Dư và Tiểu Khí xuống nước. Trong nước hết sức nguy hiểm, các con có biết không? Chẳng may sóng to gió lớn nổi lên... (lời tác giả: Thần hầu đại nhân thân mến ơi... chỉ là suối nước thôi mà...) thì sẽ rất kinh khủng đấy..."
Bốn tên nhóc con đã được lĩnh giáo qua khả năng nói dài nói dai của Thần hầu, chúng đều đã chuẩn bị tâm lý phải lắng nghe rồi. Nhưng bài phát biểu dài dằng dặc của Thần hầu bị tiếng hắt xì của Tiểu Vô Tình cắt ngang. Tiểu Truy Mệnh lập tức tặng cho Tiểu Vô Tình một cái nhìn tán thưởng, quả là hắt xì cực kì đúng lúc.
Thần hầu thấy quần áo chúng ướt lẹp nhẹp đành phải chấm dứt bài phát biểu, nhóm lửa để chúng hơ quần áo. Bốn tên nhóc con vây quanh đám lửa, bắt đầu làm loạn tiếp.
Lần này đến phiên Tiểu Vô Tình đề nghị trò chơi.
Tiểu Vô Tình nghiêm nghị nói: "Chi bằng mình ngâm thơ."
..........
Đáp lại là một mảng không gian yên tĩnh.
Tiểu Lãnh Huyết vội đưa ra kiến nghị: "Hay mình chơi đuổi bắt sói đi."
..........
Đổi lấy một mảng tĩnh lặng khác....
Thần hầu thấy vậy bèn nói câu dí dỏm để đem lại bầu không khí hoà hoãn: "Hay để thế thúc kể chuyện xưa cho các con nghe nhé?"
Tiểu Thiết Thủ liền nói: "Thực ra ngâm thơ cũng không tệ..."
Tiểu Truy Mệnh đáp ngay: "Thực ra đuổi bắt sói cũng mới mẻ lắm..."
Bốn đứa trẻ chơi đùa cả ngày, rất vui vẻ nhưng cũng đến lúc chúng phải về. Thần hầu lên tiếng gọi: "Bốn con khỉ con, về nhà nào. Tuyết Di đang chờ chúng ta ăn đó."
Không lời đáp lại.
Thần hầu cúi xuống nhìn. Hoá ra cả bốn đứa đã nằm lăn trên cỏ ngủ say, không đứa nào chịu đứng lên đi về.
Thần hầu cảm thấy vô cùng nhức đầu. Bây giờ làm sao có thể dẫn chúng về đây?
Thế nhưng trên đời này không có gì có thể làm khó Thần hầu vĩ đại của chúng ta.
Thần hầu bế Tiểu Vô Tình lên nằm trên xe đẩy, sau đó đem Tiểu Lãnh Huyết lên gối vào đùi Tiểu Vô Tình, vậy là đối phó được hai đứa. Rồi tiếp ông bế Tiểu Truy Mệnh bằng một tay, tay kia đẩy Tiểu Thiết Thủ lên lưng, dùng chân đẩy xe đẩy. Và rồi cứ thế đẩy từng bước từng bước một về đến Thần bổ ti.
Lúc Thần hầu về đến Thần bổ ti, Tuyết Di đã chờ rất lâu. Có điều trông thấy bộ dạng đáng thương của "ông trông trẻ" kia, bao nhiêu lời trách mắng của Tuyết Di phải nuốt hết vào trong bụng.
++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
5. Cho ôm một cái
Mọi người đều biết rằng Thần hầu của Thần bổ ti anh minh thần võ, trung can nghĩa đảm, trung quân ái quốc. Ông là trụ cột của nước nhà, là tấm gương của quan viên, là thần tượng của nhân dân. Tuy nhiên không phải Thần hầu đại nhân phiền não nào cũng có thể giải quyết, khó khăn nào cũng có thể vượt qua.
Gần đây, ông cực kì phiền não. Vậy lý do là gì? Xin đọc mấy đoạn ngắn sau:
Đoạn ngắn 1:
Giữa lúc Thần hầu đang bế Tiểu Vô Tình đi dạo vườn hoa ngắm hoa thì Tiểu Thiết Thủ đã đẩy xe đến trước mặt. Tiểu Thiết Thủ hướng về phía Thần hầu hành lễ rồi cười nói: "Thế thúc người rất mệt mỏi rồi, người bỏ Tiểu Dư ra đi, con đẩy đệ ấy là được rồi."
Thực là có lòng hiếu, Thần hầu cũng không tiện cự tuyệt.
Đoạn ngắn 2:
Thần hầu giơ cao hai tay cho Tiểu Vô Tình chơi trò bay bay, thực là sung sướng hết biết trong lòng. Bỗng nhiên Tiểu Truy Mệnh đẩy xe đẩy chạy đến trước mặt bọn họ.
Tiểu Truy Mệnh lúc lắc đầu nói: "Thế thúc, người sao lại bế Tiểu Dư ra ngoài thế? Làm hại bọn con ba thiếu một. Người mau buông Tiểu Dư xuống đi!"
Ba thiếu một? Thần hầu không biết mình có nghe lầm không. Nhưng Tiểu Truy Mệnh lúc nào cũng gấp gáp, không đợi Thần hầu phản ứng đã nhảy dựng lên như muốn bắt lấy Tiểu Vô Tình. Thần hầu bất đắc dĩ đành phải buông Tiểu Vô Tình ra, nhìn Tiểu Truy Mệnh cao hứng đưa nó về phòng.
Thần hầu theo đuôi bọn chúng đến phòng kiểm tra. Không thể để có chuyện cờ bạc xảy ra trong Thần bổ ti được.
Thần hầu ở bên ngoài hé cửa nhìn lén vào.
Tiểu Truy Mệnh cười nói: "Ta mang Tiểu Dư về rồi nè, chúng ta chơi trò săn bắt cướp đi! Chúng ta chia hai tổ, ta và Tiểu Dư vào đội quan, Tiểu Hạ và Tiểu Khí vào tổ cướp nhé?"
Tiểu Vô Tình liếc mắt nhìn Tiểu Truy Mệnh: "Ta không vào tổ với kẻ không có não."
Tiểu Truy Mệnh tức giận chỉ Tiểu Thiết Thủ và Tiểu Lãnh Huyết nói: "Thế ngươi muốn vào tổ với kẻ có đầu óc nào?"
Tiểu Vô Tình nhìn Tiểu Thiết Thủ lẫn Tiểu Lãnh Huyết rồi lắc đầu nói: "Chẳng kẻ nào hết. Mình ta một tổ."
Tiểu Thiết Thủ cúi đầu nhỏ giọng: "Ta có ăn cơm mà..." (Tiểu Thiết Thủ à... ăn cơm và đầu óc đâu có liên quan đến nhau?)
Tiểu Lãnh Huyết thì yên lặng, ghi nhớ trong lòng là quan trọng là tóc phải dài.
Đoạn ngắn 3
Thần hầu đi tản bộ trong hoa viên, bỗng nghe được một tiếng động rất nhỏ ở sau hòn non bộ. Thần hầu liền cẩn thận tiến lại xem, té ra là Tiểu Vô Tình đang ngồi một mình tại đó:
Thần hầu liền với tay ôm lấy Tiểu Vô Tình: "Tiểu Dư, sao con lại ở đây?"
Tiểu Vô Tình lắc lắc cái đầu nhỏ đáng yêu.
Thần hầu cười hỏi: "Tiểu Hạ chúng nó đâu rồi? Sao lại không chơi cùng với con?"
Tiểu Vô Tình liền vùng vằng: "Con không thèm chơi với bọn nó ấy!"
Thần hầu cười ha hả rộ lên, thì ra nhóc con đang dỗi. Chẳng qua là theo ông biết Tiểu Thiết Thủ có bao giờ bắt nạt Tiểu Vô Tình đâu.
Đúng lúc đó, Tiểu Lãnh Huyết thở hổn hển chạy lại, nhìn Tiểu Vô Tình vui sướng kêu lên: "A, tìm được ngươi rồi!"
Tiểu Lãnh Huyết liền kéo tay áo của Thần hầu nói: "Thế thúc, người mau buông tiểu nương tử của con ra đi!"
Thần hầu ngẩn ngơ. Tiểu nương tử? Nhóc con này ám chỉ Tiểu Dư à?
Tiểu Vô Tình tức giận quay mặt đi chỗ khác, không thèm nhìn.
Thần hầu xoa xoa cái đầu nhỏ của Tiểu Lãnh Huyết: "Tiểu Dư làm tiểu nương tử của con từ bao giờ thế?"
Tiểu Lãnh Huyết kêu lên: "Đó là vợ con mà! Người mau thả vợ con xuống đi!" - nói rồi nó nhảy bật lên với với lấy Tiểu Vô Tình.
Tiểu Vô Tình cáu giận nghiêng người xuống phía dưới đánh Tiểu Lãnh Huyết.
Thần hầu sợ hai đứa đùa nhau bị thương liền đặt Tiểu Vô Tình xuống xe đẩy. Tiểu Vô Tình thấy thế lập tức đưa tay đánh vào đầu Tiểu Lãnh Huyết.
Đúng lúc đó thì Tiểu Thiết Thủ và Tiểu Truy Mệnh cũng chạy ào ào đến.
Tiểu Thiết Thủ vỗ vỗ Tiểu Lãnh Huyết, khen ngợi: "Tiểu Khí rất lợi hại nha, đã tìm được Tiểu Dư đầu tiên!"
Tiểu Truy Mệnh di di chân: "Không công bằng, hắn là sói con mà, đi săn là bản lĩnh giỏi nhất của hắn!"
Tiểu Vô Tình lại vươn tay đánh người, mục tiêu lần này là Tiểu Truy Mệnh.
Thần hầu không hiểu nên cười hỏi: "Các con cuối cùng đang chơi gì thế?"
Tiểu Thiết Thủ thành thật nói: "Chúng con đang chơi trò tìm tân nương. Tiểu Dư đóng vai tân nương đi trốn, bọn con ai tìm được đệ ấy trước thì sẽ thắng à."
Thần hầu cười ha hả nói: "À... vậy thực ra ta là người đầu tiên tìm được Tiểu Dư..."
Tiểu Thiết Thủ lên tiếng nhắc nhở: "Thế thúc à, người và Tiểu Dư là tình phụ tử nha." - Hai chữ "phụ tử" nó cố tình nhấn thật mạnh.
Tiểu Truy Mệnh ôm bung nói: "Thế thúc à, người nên dè dặt nha."
Tiểu Lãnh Huyết mở to mắt nói: "Thế thúc, người không nên có ý định với Tiểu Dư nha."
Tiểu Vô Tình nghiêm nét mặt, cả giận mà rằng: "Các ngươi... Ai thèm làm tân nương tử đi trốn của các ngươi chứ? Ta không thèm để ý đến các ngươi nữa!"
Nói rồi Tiểu Vô Tình đẩy xe đẩy đi, còn ba tên nhóc còn lại lẽo đẽo theo sau, nói chuyện không ngừng.
Các đoạn ngắn đã hết, nay xin về lại với câu chuyện của chúng ta.
Thần hầu thở vắn thở dài: "Phiêu Tuyết, ngươi xem, mỗi lần ta ôm Tiểu Dư là y như rằng ba tên nhóc con đó làm ta mất hứng mà."
Tuyết Di hiểu rõ cười cười: "Ai bảo đại nhân bất công cơ, chỉ thích bế mỗi Tiểu Dư."
Thần hầu cười nói: "Tiểu Dư đi lại không tiện nên tự nhiên ai cũng muốn ôm nó một cái an ủi. Tiểu Khí tuổi còn nhỏ, có người thích ôm cũng là đương nhiên. Còn Tiểu Hạ và Tiểu Thương có còn bé đâu."
Tuyết Di không tán thành: "Bọn chúng trước sau gì vẫn là trẻ con thôi. Đại nhân nên quan tâm hơn đến bọn chúng."
Thần hầu gật đầu.
Hôm sau, Tiểu Thiết Thủ đang quét sân trong hoa viên, Thần hầu bỗng ôm lấy Tiểu Thiết Thủ, cười nói: "Tiểu Hạ ngoan lắm, thế thúc ôm con một cái nha?"
Tiểu Thiết Thủ sửng sốt, một lúc sau mới dè dặt nói: "Thế thúc, có phải người bị bệnh không? Con gọi đại phu cho người nha?"
Hôm sau nữa, Tiểu Truy Mệnh trong lòng vui sướng cầm bánh đường trắng về phòng thì đúng lúc Thần hầu chạy đến ôm lấy nó.
Thần hầu cười nói: "Tiểu Thương về phòng à? Để thế thúc bế con về nha?"
Tiểu Truy Mệnh lập tức ôm hết đống bánh đường trắng vào lòng, kêu lên: "Thế thúc, người là Thần hầu, không được giữa ban ngày ban mặt đoạt bánh đường trắng của con được!"
Hôm sau nữa, Tiểu Lãnh Huyết vừa ra khỏi phòng thì bị hai bàn tay lớn ôm lấy.
Thần hầu cười cười: "Tiểu Khí có muốn chơi trò bay bay với ta không?"
Tiểu Lãnh Huyết từ nhỏ tính tình đã thẳng thắn nên không chút nghĩ ngợi, đáp ngay: "Không."
Xung quanh Thần hầu, lá rụng tả tơi, gà bay chó sủa...
Ba ngày sau, Thần hầu lại than thở.
Ông nhìn Tuyết Di hỏi: "Phiêu Tuyết, ngươi xem đi, bốn con khỉ con đó vì sao hợp lại trốn ta hết vậy?"
++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
8 thg 4, 2010
当时我们年纪小
1.
在广大的京城百姓心中,神捕司的神侯除了是刚正不阿外,还是爱心洋溢的智者,因为大家都知道他收养了四个小孩。
四个小孩便是未来举世知名的四大神捕无情、铁手、追命及冷血。
当四大神捕还是孩童的时候,当然也有不少有趣的事儿。
这一年,
无情六岁,小名小余。
铁手七岁,小名小夏。
追命八岁,小名小商。
冷血五岁,小名小弃。
这一天神侯准备带着四小孩到茶楼吃早饭。
神侯抱着不能行走的无情踏出神捕司,后面铁手推着小轮椅追上,笑说:「世叔,由我推小余便可以了。」
坦白说,六岁的小无情圆圆白白的小脸,十分可爱,神侯喜欢抱着他穿州过省的招摇,惹来不少妇孺的羡慕目光。
可是,他低头看见小铁手的期盼目光,无奈的放下无情,这一刻他十分后悔为无情制作了这张小轮椅。小铁手虽然只有七岁,但比一般同岁小孩生得强壮,推着小轮椅也不算太吃力。
没得抱抱无情,神侯唯有向下一个目标出手。他转向站在他右手边的孩子。
小冷血双手交叉胸前,突然感到一股可疑的眼光直盯着自己,抬头一看便看到神侯谄媚的笑容,不禁打起冷颤来。
神侯甜甜叫道:「小弃,不要说世叔偏心小余了,你最少,让世叔拖着你走。」
一只大手已伸向冷血,冷血皱皱眉头,无奈的伸出小手给神侯愉快的拖着,谁叫自己是最小的一个。
四人拖拉了一会才正式踏出大门,在大门旁等了半天的小追命已显得不耐烦,呱呱叫道:「你们还要磨蹭多久呢?点心都快卖光了。」最爱吃的追命心早已飞到茶楼了,人也率先奔向花花绿绿的大街。
好奇宝宝的小追命仿如一只脱绳猴子般,放他到街上便不用指望他会乖乖待着,东摊档要看一看,西摊档也要摸一摸,令神侯头痛不已,往往要他放下神侯大人英明的架子,在大街上大叫。叫什么?诸如:
「小商,你给我乖乖站好。」
「小商,你不要乱碰人家的东西。」
「小商,你不要拉着人家的女孩呀。」
「小商,你不要偷吃人家的烧饼。」
在神侯大人如常的叫了一篇以上各项后,小无情拿出一袋小石子,将其中一枚小石射向小追命,可是射不中目标,却射到了旁边大婶的臀部,铁手忙不迭的道歉。若不是平素神侯大人威名震惊朝野,那大婶也总算给一点面子,不予责怪,摇摇头便走了。小无情拥有锲而不舍的精神,一次不成功,他便再接再励,又射出第二枚石子,没中,又放第三枚,又没中,小铁手忙着替无情向被射中的人们道歉,神侯却有点想找洞子钻进来。无情却没理会的再发第四枚,终于命中目标的头部,小追命立即按着头蹦跳回来,叫道:「死瘸子,你干吗射我?」
小无情冷冷的吐了二个字:「丢脸。」
小追命还想回话,神侯已出言阻止:「小商,你比小余年长,不要和小余计较,而且你再不乖乖的走,点心就真的给卖完了。」
小追命扁扁咀儿,向小无情道:「死瘸子,很痛呀,下次找小一点的石子扔呀。」
小铁手却赞扬道:「小余,你进步了,上次你要射五次才射中的,今天只需四次。」
小无情也很满意自己的表演,不过他是不会自满的,下次要更努力。
小冷血心想何时才走到茶楼,他想要回自己的小手。
2.定情信物
一行五人终于来到茶楼。
店小二殷勤的跑来招呼:「客官,不知想要喝什么呢?」
未等神侯回复,四小孩已讨论起来。
小铁手问道:「不如乌龙茶,好吗?」
小无情反了一个白眼:「老人家才喝乌龙的,龙井才对。」
小追命不服气的插口道:「喝什么茶?一壶女儿红。」
神侯已利落的叩了小追命的头子一下。
小冷血简单的说了一个字:「水」
店小二迷茫的看着这里唯一的一个大人,心想现在的小孩怎么这么多主意。
神侯顿了一顿,答道:「那就龙井吧。」
店小二又问:「那客官要点什么吃的?」
小铁手高兴的问道:「可以叫白菜饺吗?」
神侯慈祥的笑笑:「可以。小夏,不要只挂着叫小余喜欢吃的,你自己想吃什么?」
小铁手不好意思的摸摸头:「我想吃大包。」
小冷血也不等人问,直接说出:「山竹牛肉。」
神侯点点头的吩咐小二。
小追命却气鼓鼓的坐在一边,口中喃喃道:「偏心。」
神侯呵呵一笑,笑问:「那小商要吃什么呢?」
小追命立即转悲为喜,流利的说出他要吃的东西:「我要吃春卷、马拉糕、烧卖、虾饺、鲜竹卷、桂花糕、奶黄包、糯米鸡、馒头、萨其马、馄饨……」
不意外小追命的小头子又给神侯用筷子敲了一下。
多年后的无情也曾怀疑过追命之所以不长脑子会不会是小时候被神侯敲打得太多。
不久,茶来了,点心也一碟一碟的上枱。
小铁手看见茶楼外有一个小乞丐来讨饭,他的正义助人之心大起:「世叔,有一个小乞丐在外讨饭,可不可以拿一件点心给他?」
神侯点点头的满意小铁手的善良,可是他不想每次都只有铁手行善,于是他向小冷血道:「小弃,你拿一个包子给那个小乞丐吧。」
小冷血没说什么便站起来拿包子出去了。
这时候,店小二将刚蒸好的山竹牛肉送到。
一笼热腾腾的山竹牛肉共有四小球。
小追命第一时间拿了一球放入口中,神侯也被吸引的拿了一球细味着。
小铁手想也没想便夹了一球到小无情碗内,自己才夹起一球便吃了。
所以当小冷血完成任务回来的时候,他便看见神侯、追命和铁手正吃着他心爱的牛肉,而笼子里却是空空的。小冷血感到十分气愤、难过和委屈,他抑压不住想劈东西的冲动,于是他便举手劈在桌子上,结果他痛的大叫起来。小冷血看着红肿的手掌,深切明白到以后劈东西还是要用道具来劈。
神侯,铁手和追命被小冷血的举动吓呆了,一时想不明白何解小冷血这么激动。小无情却出口骂了一句:「傻子」,但他同时将自己装有牛肉球的碗子推向小冷血:「你吃吧。」反正自己不喜欢吃,只有铁手才傻傻的夹给自己,小无情心想。
可是小冷血却不是这样想。他以充满感激的星星眼看着小无情,吃着他让给自己的牛肉球,心里暖暖的。
在小冷血心里认定小无情是世上对他最好的人。
多年后的冷血便告诉无情他们的定情信物是一件山竹牛肉。
3.无情的桥子
这一天四小孩一起外出到市集附近的空地游玩。
他们在玩捉迷藏。
小无情负责找人,他推着轮椅转了一圈,便轻易的发现小铁手躱在水井后面。小铁手担心无情一个人易生意外,所以不敢离他太远,往往躱在容易被发现的地方。
小无情找到铁手后,便开始找下一个目标。
小无情发现在墙角有一块木板斜放着,他便推着轮椅过去查看,果然发现小冷血躱了在里面。小无情知道神侯在狼洞里找到冷血,难道他以为这样像山洞,所以躱在里面?
找到了铁手和冷血,现在就只欠追命。
小无情细心观察各处,他发现一个晾衣架最可能躱人,因为晾衣架上放着两块大床布。小无情走过去掀起其中一块床布,却不见有人,他再走到架后,也不发现人影。小无情心感奇怪,退后两步,拿出小石子向床布高处发射,果然听到一声惨叫,并看到一重物堕地,不是小追命还会是谁?原来小追命躱在晾衣架上两块布中间,双手双脚缠着晾衣架竹子上,仿似人家烧野猪般的模样。小追命以为这次万无一失,结果还是让无情找到。
小追命摸摸臀部,叫道:「死瘸子,又扔石子。」
小无情得意的笑道:「谁叫你扮烧猪这么笨?」
小追命受不了无情的嘲笑,气上心头,便跳上无情身上,脆坐在他的双腿上,叫道:「老虎不发火当我病猫吗?」
小无情也生气了,推着追命命令道:「你给我下来。」
小追命不肯,和小无情纠缠着。小铁手和小冷血见状也过来拉扯着二人,结果四人双双倒在地上。
小铁手、小追命和小冷血都一致的压在小无情身上,吓得三人立即起来,连声问:「小余,有没有受伤?」小无情气得脸红红的不肯作声。
忽然小铁手叫道:「不好了。」
他指着旁边倒地的轮椅,大家也随他所指看向轮椅,轮椅上的一个轮子脱掉了。
小无情赖以行走的小轮椅坏掉了,小无情脸色转白,默不作声,但任谁也可以看出他的心情很不好。
小追命知道玩大了,一脸讨好的叫道:「小余…不用怕…」
小无情冷冷的道:「走开,你们都给我走开。」并且推开众人。
小追命不甘叫道:「我们走了你怎么回去呢?」
小无情拍掉小追命伸过来的手,叫道:「我自己会回去,最多…我…」爬回去最后几个字始终无法说出口。
小铁手四处望望,然后向无情说道:「小余,我们不会丢下你的,你等一等,我想到办法了。小商,小弃,你们过来帮我。」
小铁手拿了墙角的木板,又叫小追命去拿下晾衫竹,并找来绳子和布条,三人合力将竹子绑好在木板下,造出简单的运输工具来。
小无情心高气傲,不喜欢接受别人帮忙。他要靠自己回去,便转身的打算爬回去,但未动一步已被人从后拉着,小无情转身便看见小追命一脸难过的看着他。
小追命低声道:「小余,你生气可以打我骂我,不要这样呀!」
难得见到小追命低声下气的模样。
小铁手也劝道:「小余,小商知错的了。你看,我们造出的轿子。」
轿子?小无情看向他们的伟大杰作,这也可算是轿子吗?没有上盖的。
小冷血过去拿了一张晾着的床布盖在木板面上,这样坐得舒服又美观一点。
于是小无情勉强接受这顶轿子。
他们三人扶好无情坐上轿子,铁手力大,一人站在前面双手各执一边竹子,追命及冷血则在后面一人各拿着一边竹子。
小铁手发施号令:「我叫一二三,我们就抬起轿子…预准,一、二、三。」
轿子顺利被抬起,小无情有惊无险的坐在其中,其实也蛮威风的,小无情心想。
途中,小追命看见有人叫卖冰糖葫芦,他立即叫道:「伯伯,给我一串冰糖葫芦。」
小无情向后看了看追命,批评了一句:「只挂着吃。」
小追命没加理会,一只手拿着竹子,一只手快速从腰间拿了一个铜钱给贩子,并向前撇撇咀:「麻烦你将冰糖葫芦交给他。」那贩子便将那串冰糖葫芦递给小无情。小无情接过那串葫芦,后面响起小追命的声音:「我将昨天帮忙雪姨洗碗赚来的一个铜钱买了冰糖葫芦给你了,你不要再生气啦。」
于是小无情高高兴兴的坐着轿子,吃着糖果。
最后小铁手他们总算平安地将小无情抬回神捕司。
当他们放下小无情的时候,他们身后已站着一个人,就是神捕司的管家雪姨。
雪姨叉着腰问道:「你们做什么?小余怎么坐在木板上?」
众小孩被吓了一跳,小铁手胆怯怯的答话:「雪姨,小余的轮椅被我们弄坏了,我们就这样送他回来。」
小追命心中大叫「天呀!」铁手真是太老实了,怎可以提及轮椅被我们弄坏。
雪姨蹲下身子问无情:「小余,有没有受伤?」小无情摇了摇头。
小铁手果然是老实又负责任的好小孩,他说:「雪姨,我们还借了人家的晾衫竹和床布来用,麻烦你替我们还给人家。」
小追命心中再叫一声「天呀!」他现在最想毒哑小铁手。
雪姨从新站起来:「你们好大胆子,玩到轮椅都弄坏了,四人都要受罚。小夏、小商、小弃你们三个今晚只可吃馒头,小余你负责吃掉他们三人的餸菜。」
无情自小病弱,饭量甚少,所以雪姨从不会以不准吃饭作为惩罚,相反要他吃多点,就难为他了。
饭桌上,小追命流口水地盯着小无情看,小无情则苦着脸吃着他眼前的一堆饭菜。
4.难为了奶爸
今天风光明媚,阳光普照,正是一家大小游山玩水的好日子。于是神侯大人便带同四小孩一起上山游玩,顺便教导他们认识草药,以免他们(主要是小追命)乱摘误吃毒草毒果。
依旧小铁手推着小无情,神侯拖着小冷血,小追命东奔西跑的一起来到山野间。
一行五人来到郊野,小追命提议放风筝,于是小无情和小铁手一边,小追命和小冷血一边,放起两只风筝。顿时,天空中出现一青一红的两只飞鸟。
因受身体的限制,小无情只能拿着风筝线拉上拉下的。
小追命却可以边跑边放,高高低低的控制着风筝线,所以他的红色燕子很快便高飞,超越了小无情的青色燕子。
小无情是一个高傲而锲而不舍的小孩子,所以他不服轮的努力拉放着风筝线,务求令风筝飞高一点。小追命看见他扁着小咀努力的模样,不忍心扫了他的兴致,就轻轻的放了放风筝线,于是他的红燕就急速堕地了。小无情见状便不留情的嘲讽:「飞得高跌得快呀!」小追命见小无情笑得开心,并没有生气,他心想哄女孩子果是他的强项。小追命还佯怒的跑到小无情身边:「我不相信你的不会掉下来。」他并伸手在小无情的风筝在线弹了一下,小无情的风筝也掉了下来。小无情边骂无赖边伸手打小追命,难得小追命却也没有避开。
嬉闹一番后,小铁手提议玩钓鱼。
四小孩便一字排开的站在溪边钓鱼,过不了一盏茶时间,小追命便呵欠连连的叫道:「很闷,这样等鱼上钓岂是我的作风呢?」说完人便跳到水中捉起鱼来,小冷血也跟着抛了鱼竿下水捉鱼了。小孩子始终贪玩的。
小追命向小铁手招手大叫:「溪水很凉快,你们快下来。」小铁手也受到感染,打算也跳下水去,行不了两步便想起什么的停了下来,转头望向没什么表情的小无情。
小无情对铁手说:「你也去玩呀。」没什么语调,没什么表情。
这时小追命已从水中上来,拉着小铁手走近小无情,笑道:「我们带他一起到水里玩。」小无情茫然的看着小追命他们将他抱到水中的一块大石上坐着,小铁手扶着他,小无情双脚浸在水中,看着脚下的小鱼游过,虽然双脚没感觉,但心里还是很高兴。
本在草丛上睡觉的神侯听见小孩们的嬉笑声,便起来看看他们在玩什么?不看还可,一看就吓出冷汗。小无情坐在水中大石上,五岁的小冷血大半身都在水中,这不可不叫危险?万一出什么状况,英明的神侯大人也一定难逃被雪姨怨死的命运。神侯三爬两步的走入水中一边一个抱起小无情和小冷血回到岸上,小铁手和小追命吐吐舌头跟在后面。
回到岸上,神侯沉着脸教训他们:「小夏小商,我不是说过不可以下水玩的,你们有没有记着我的话。而且你们还带着小余小弃到水里去,正所谓嬉山莫嬉水呀,你们不要看水里平静的很,万一翻起巨浪来(神侯大人,那只是溪水…)可以是很恐怖的……」
四小孩都领教过神侯的长气功,所以他们已作好洗耳恭听的心理准备。可是神侯的长篇训话被小无情的一个喷嚏中止了。小追命立即给予小无情一个赞赏的眼神,打得太合时了。
神侯看见他们衣衫还带着水滴,无奈的结束训话,生火让他们取暖及烘衣服。
四小孩围在火堆旁,又开始玩闹了。
这次轮到小无情提议游戏了。
小无情一本正经地说出:「不如吟诗。」
…………换来一片静寂。
小冷血想提出另一个建议,他说:「不如我们比赛捉狼。」
…………换来另一片静寂。
神侯见状,想缓和一下气氛,于是提出:「不如让世叔说故事给你们听。」
于是小铁手说道:「其实吟诗也不错。」
于是小追命说道:「其实捉狼也很有新意。」
四小孩玩了一整天,十分开心,日落时分,他们都要回家了。
神侯叫道:「四小猴,起来回去了,雪姨在等着我们吃饭。」
没有回应。
神侯低头一看,四小孩累得在草地上睡着了,显然没打算起来。
神侯感到头痛,怎样带他们回去呢?
可是世上没有什么事难倒我们伟大的神侯大人。
神侯将小无情安放在轮椅上,然后将小冷血安放在无情腿上,这样先搞定这二只。
跟着他背起追命,一只手从后抱实小追命,另一只手抱着小铁手,并且用脚轻轻推着小轮椅,这样就一步一步的回到神捕司。
当神侯终于回到神捕司的时候,等了很久的雪姨看见他的状况,本来骂人的话语都吞回肚里去,慨叹真是「奶爸」不易做。
5.抱抱
众所周知,神捕司的神侯大人英明神武,忠肝义胆,忠君爱国。他被公认为国家之栋梁,官员之榜样,人民之偶像。不过,人始终逃不开烦恼,再厉害的人也有他解不开的烦恼,神侯大人也不能例外。
最近神侯大人就感到十分苦恼,苦恼的根源当然是他的四个活宝。
至于那个烦恼是什么?请先看以下片段:
片段一
正当神侯抱着小无情在花园里赏花的时候,小铁手静静的推着小轮椅走到他们跟前。
小铁手向神侯行礼,笑道:「世叔,你累了,你放下小余,我来推他便好了。」
小铁手这么有孝心,神侯也不好拒绝了。
片段二
神侯双手高举着小无情正在玩飞飞,明显的神侯比小无情玩得更开心,忽然小追命又推着小轮椅跑到他们跟前。
小追命摇摇头说道:「世叔,你怎么抱了小余儿出来?害得我们三缺一呀,你快放开小余儿了。」
三缺一?神侯几乎以为自己听错。小追命一向性急,不等神侯反应便跳起来要抓小无情,神侯无奈的放下小无情,看着小追命高高兴兴的推着他回房了。
神侯尾随着到了他们的房间查看,他绝不容许神捕司内聚赌。
神侯在房门外偷看。
小追命笑道:「我将小余接回来了。我们可以玩捉贼游戏,我们分两组,我和小余一组做兵,小夏和小弃一组做贼。」
小无情斜眼看了看小追命:「我不要和没脑的一组。」
小追命没有生气,指着小铁手和小冷血问道:「那你想和那一个有脑子的一组?」
小无情看看小铁手,又望望小冷血,摇头道:「还是算吧。」
小铁手低头细声道:「我有吃饭的呀。」(小铁手呀,吃饭是不会长脑子的。)
小冷血心里默默记着要长脑子呀。
片段三
神侯在庭园中散步,忽然听到假山后有细微声音,便警戒的走向假山,却见小无情独个儿坐在那儿。
神侯伸手抱起小无情:「小余,怎么一个人在这儿?」
小无情摇了摇可爱的小头。
神侯笑问:「小夏他们呢?为何不和他们一起玩?」
小无情立即扁扁咀儿:「我才不要和他们玩。」
神侯呵呵的笑起来,小孩子闹别扭吧,不过在他的记忆里,小铁手三个是不会欺负小无情的。
这时候,小冷血气喘喘的跑了过来,看了看小无情,开心的叫道:「找到你了。」
小冷血拉了拉神侯的衣袖,叫道:「世叔,你快放下小娘子。」
神侯呆了呆,小娘子?他是说小余吗?
小无情生气的别过脸去不理睬他们。
神侯摸摸了小冷血的小头:「小余什么时候做了你的小娘子呢?」
小冷血叫道:「他就是呀!你快放他下来。」他并跳起来要拉下小无情。
小无情也生气的向下倾要拍打小冷血。
神侯怕他们会弄伤,先安放小无情于轮椅上。于是小无情便飞快的出手打了小冷血的小头子一下。
听到声音的小铁手和小追命也跑来了。
小铁手拍拍小冷血,赞许道:「小弃很厉害,先找到小余呀。」
小追命跺着脚:「不公平,他根本是小狼呀,捕猎他最本事!」
小无情又要伸手打人了,这次的目标是小追命。
一头雾水的神侯笑着问:「你们究竟在玩什么呢?」
小铁手乖乖的答道:「我们在玩抢新娘,小余做新娘子躲起来,我们谁先找到他谁就胜出了。」
神侯哈哈大笑道:「那…其实是我先找到小余的…」
小铁手大声提醒道:「世叔,你和小余是情同父子的。」父子二字声调加重。
小追命叉着腰不屑道:「世叔,你就省省吧。」
小冷血睁大眼睛叫道:「世叔,你不要打小余主意。」
小无情鼓着脸生气道:「你们…谁要做新娘子?我不理你们了。」
小无情径自推着小轮椅离开,其余三子忙不迭的跟着走。
片段播放完毕,回到大廰。
神侯叹气道:「飘雪,你看呀,我每次抱着小余的时候,他们三个总是不高兴的。」
雪姨了然的笑笑:「谁叫大人这么偏心?只抱小余一个。」
神侯笑道:「小余行动不便自然想多抱抱他。小弃年纪小,想人抱抱也是当然,小夏和小商却不小了。」
雪姨并不同意:「他们始终是小孩子呀,大人以后就多点留意他们。」
神侯点点头。
于是有一天,小铁手庭园中扫树叶的时候,神侯忽然抱起小铁手。
神侯笑道:「小夏,你这么乖,世叔抱抱呀。」
小铁手愣住,良久,他才问道:「世叔,你是不是生病呢?我去请大夫。」
又有一天,小追命满心欢喜的拿着白糖糕回房时,神侯又来抱起小追命。
神侯笑道:「小商,是不是要回房?让世叔抱你回去。」
小追命立即将白糖糕收入怀里,叫道:「世叔,你身为神侯,不可以光天化日之下抢劫白糖糕的。」
再有一天,小冷血刚步出房门,便被两只大手抱起来。
神侯笑道:「小弃,要不要玩飞飞?」
小冷血自小已是直率性儿,想也不想便立即回答:「不要。」
于是神侯所到之处,鸡飞狗跳。
三天后,神侯又在唉声叹气。
他向雪姨问道:「飘雪,你看呀,他们四小猴为何总在躲我呢?」
5.谁是大师兄
这一天,神侯召集四小孩到大厅。小无情、小铁手,小追命及小冷血一字排开,心想着今天有什么大事情呢?因为只有商研大事情才会来到大厅的。
小追命咬着苹果问道:「世叔,是不是出了大事?不会世叔被抄家吧?那我们又变孤儿吗?世叔你不会想卖了我们‥‥」
小余嗤笑道:「小神棍,你放心,要卖都不会卖你的,一枝棍怎会值钱。」
小追命不服道:「什么棍呢?你‥‥讲值钱当然你最值钱了,唇红齿白,最好放在街上装乞丐‥」
小铁手向神侯道:「世叔,你不要卖小余,要卖就卖我,我最强壮‥‥」
小冷血正欲推走小无情:「小余,我们走。」
神侯头大的阻止小冷血,叫道:「小商,不要再胡说,我什么事情说要卖了你们呢‥‥事情其实是这样‥‥我收养了你们,虽然我们不是以师徒相称,只是叫我一声世叔,但实际上我视你们如亲生儿子,打算将一世的绝学都教予你们的了,只是学不学得来就要看你们的命数了,世叔一定会尽力栽培的。我见你们一天一天长大,基础也打得不错,小余聪敏过人,琴棋书画都学得不错,小夏也十分用功,扎马的功夫也不差,小追就挑皮一点,但经常活蹦乱跳反而有助你的轻功,小弃年纪尚轻,还有待锻炼‥‥」
神侯说到这里,抬头一看四子,只见小铁手蹲下和小无情小声说话,小无情无聊的把玩一个小玉珠,小冷血在打瞌睡,小追命呢?他根本连人影儿也没用了。
神侯没好气叫道:「你们‥‥有没有听我说话‥‥小商呢?」神侯欲哭无泪,在庙堂上他说话,谁不是俯首听着的呢?
小铁手闻言立即站起来推推了小冷血,低头道:「对不起,世叔。」
小冷血搓搓眼睛,一脸迷惑。
这时候,小追命从外边回来,手上拿着一碟糕点。
众人看向小追命,小追命笑道:「差不多到了吃糕点时间了,我又不知世叔说到什么时候,便好心的去拿了来给大家,不用谢我了。」
小无情白了他一眼,向神侯道:「世叔,你长话短说吧。」
神侯叹了口气,无奈重新说道:「我收养了你们,虽然我们不是以师徒相称‥‥」
小无情皱眉打断了神侯:「世叔,你已经说过了,麻烦你由小弃年纪尚轻,还有待锻炼之后继续说‥‥还是你直接告诉我们究竟什么事好了。」
神侯再一次欲哭无泪,小无情在大部份时候都是很可爱的,就只有毒舌的时候除外。
神侯咳了咳,续道:「其实我想说你们跟了我,算是入了自在门,你们之间应该排过辈份。」
小追命不解问道:「辈份?什么辈份?」
神侯解释道:「即是说你们是师兄弟,应该分谁是师兄,谁是师弟?」
小追命拍拍大腿叫道:「即是说分我们谁是老大,老二,老三和老四。」
小无情白了他一眼说道:「你才老。」
神侯又感到头痛,怕又被小追命扯开话题。幸好小铁手及时举手发问。
小铁手抓抓头问道:「应该怎样分?」
神侯第一次感到收养小铁手真是人生一个明智决定。
神侯满意的答道:「一般有两种方法排辈。一是按年龄大小,一是按入门先后。」
小无情和小追命几乎同时叫道。
小无情叫的是:「按入门。」
小追命叫的是:「按年龄。」
随即二子你瞪着我,我瞪着你。
如果按入门先后则无情是大师兄。
如果按年龄大小则追命是大师兄。
小无情不屑道:「难道你们愿意由一个神棍做大师兄?丢脸死了。」
小追命也不示弱:「那又难道由一个死瘸子做大师兄?」
小无情讽刺道:「字你不够我识得多,功夫不及小夏的强,连小弃也比你懂事,你凭什么做大师兄。」
小追命叉着腰叫道:「就凭我比你们早出世,谁说大师兄一定要最厉害。」
小无情不服道:「那我也比你们早入门。」小无情襁褓的时候已跟着世叔,谁比他更早呢?
小追命拍拍额头叫道:「拜托,你那时候怎算入门,只不过被捡了回来放着而已。」
神侯看着他们你一句我一句的,没完没了,唯有说道:「你们两个先不要吵,这关乎你们四人的,不能只让你们二人决定,小夏、小弃,你们怎样想?」
其实无论按那一种排法,对小铁手和小冷血都没分别,他们都是排第二和第四。
一贯的情况之下,他们都会让着小无情,只是今次‥‥
小铁手有点吱吱晤晤,小冷血却爽快的多,应道:「年龄。」
小铁手低着头,不敢看向小无情,小声道:「我都觉得应该按年龄‥‥」
小追命得意的叉着腰,摆出一个胜利者的姿态。
面对眼前的局面,神侯不敢相信,小追命就算了,他一向喜欢和小无情吵闹,要和他争做大师兄倒不奇怪,经常绕着小无情的小冷血不站在小无情那边已有点古怪,最诧异的莫过于一向唯命是从的小铁手竟然也逆小无情之意,神侯忽然想到「造反了」的奇怪念头。
小无情也少有的表演出难以置信的表情,咀儿扁扁的,瞪着小铁手,静默良久,才推着小轮椅掉下一句「我以后不睬你们」便回房去。
小铁手欲跟上去却不敢,小追命在后面大叫道:「死瘸子,事情未谈完,你走去哪儿?」
神侯不解的看着小铁手和小冷血。其实两种排辈依据对他们二子的排位没分别,但对小无情的排位却有很大影响。小铁手心里想如果依年龄来排,小无情就是自己师弟了,自己就是他师兄了,做师兄的便明正言顺的爱护师弟了。至于小冷血,无论怎样,小无情都会是他师兄,但是他直觉觉得按大小顺序一二三四来排列,四师弟就是跟着三师兄了,比大师兄亲近得多。
于是小无情和三子的长久抗战开始了。
未完
在广大的京城百姓心中,神捕司的神侯除了是刚正不阿外,还是爱心洋溢的智者,因为大家都知道他收养了四个小孩。
四个小孩便是未来举世知名的四大神捕无情、铁手、追命及冷血。
当四大神捕还是孩童的时候,当然也有不少有趣的事儿。
这一年,
无情六岁,小名小余。
铁手七岁,小名小夏。
追命八岁,小名小商。
冷血五岁,小名小弃。
这一天神侯准备带着四小孩到茶楼吃早饭。
神侯抱着不能行走的无情踏出神捕司,后面铁手推着小轮椅追上,笑说:「世叔,由我推小余便可以了。」
坦白说,六岁的小无情圆圆白白的小脸,十分可爱,神侯喜欢抱着他穿州过省的招摇,惹来不少妇孺的羡慕目光。
可是,他低头看见小铁手的期盼目光,无奈的放下无情,这一刻他十分后悔为无情制作了这张小轮椅。小铁手虽然只有七岁,但比一般同岁小孩生得强壮,推着小轮椅也不算太吃力。
没得抱抱无情,神侯唯有向下一个目标出手。他转向站在他右手边的孩子。
小冷血双手交叉胸前,突然感到一股可疑的眼光直盯着自己,抬头一看便看到神侯谄媚的笑容,不禁打起冷颤来。
神侯甜甜叫道:「小弃,不要说世叔偏心小余了,你最少,让世叔拖着你走。」
一只大手已伸向冷血,冷血皱皱眉头,无奈的伸出小手给神侯愉快的拖着,谁叫自己是最小的一个。
四人拖拉了一会才正式踏出大门,在大门旁等了半天的小追命已显得不耐烦,呱呱叫道:「你们还要磨蹭多久呢?点心都快卖光了。」最爱吃的追命心早已飞到茶楼了,人也率先奔向花花绿绿的大街。
好奇宝宝的小追命仿如一只脱绳猴子般,放他到街上便不用指望他会乖乖待着,东摊档要看一看,西摊档也要摸一摸,令神侯头痛不已,往往要他放下神侯大人英明的架子,在大街上大叫。叫什么?诸如:
「小商,你给我乖乖站好。」
「小商,你不要乱碰人家的东西。」
「小商,你不要拉着人家的女孩呀。」
「小商,你不要偷吃人家的烧饼。」
在神侯大人如常的叫了一篇以上各项后,小无情拿出一袋小石子,将其中一枚小石射向小追命,可是射不中目标,却射到了旁边大婶的臀部,铁手忙不迭的道歉。若不是平素神侯大人威名震惊朝野,那大婶也总算给一点面子,不予责怪,摇摇头便走了。小无情拥有锲而不舍的精神,一次不成功,他便再接再励,又射出第二枚石子,没中,又放第三枚,又没中,小铁手忙着替无情向被射中的人们道歉,神侯却有点想找洞子钻进来。无情却没理会的再发第四枚,终于命中目标的头部,小追命立即按着头蹦跳回来,叫道:「死瘸子,你干吗射我?」
小无情冷冷的吐了二个字:「丢脸。」
小追命还想回话,神侯已出言阻止:「小商,你比小余年长,不要和小余计较,而且你再不乖乖的走,点心就真的给卖完了。」
小追命扁扁咀儿,向小无情道:「死瘸子,很痛呀,下次找小一点的石子扔呀。」
小铁手却赞扬道:「小余,你进步了,上次你要射五次才射中的,今天只需四次。」
小无情也很满意自己的表演,不过他是不会自满的,下次要更努力。
小冷血心想何时才走到茶楼,他想要回自己的小手。
2.定情信物
一行五人终于来到茶楼。
店小二殷勤的跑来招呼:「客官,不知想要喝什么呢?」
未等神侯回复,四小孩已讨论起来。
小铁手问道:「不如乌龙茶,好吗?」
小无情反了一个白眼:「老人家才喝乌龙的,龙井才对。」
小追命不服气的插口道:「喝什么茶?一壶女儿红。」
神侯已利落的叩了小追命的头子一下。
小冷血简单的说了一个字:「水」
店小二迷茫的看着这里唯一的一个大人,心想现在的小孩怎么这么多主意。
神侯顿了一顿,答道:「那就龙井吧。」
店小二又问:「那客官要点什么吃的?」
小铁手高兴的问道:「可以叫白菜饺吗?」
神侯慈祥的笑笑:「可以。小夏,不要只挂着叫小余喜欢吃的,你自己想吃什么?」
小铁手不好意思的摸摸头:「我想吃大包。」
小冷血也不等人问,直接说出:「山竹牛肉。」
神侯点点头的吩咐小二。
小追命却气鼓鼓的坐在一边,口中喃喃道:「偏心。」
神侯呵呵一笑,笑问:「那小商要吃什么呢?」
小追命立即转悲为喜,流利的说出他要吃的东西:「我要吃春卷、马拉糕、烧卖、虾饺、鲜竹卷、桂花糕、奶黄包、糯米鸡、馒头、萨其马、馄饨……」
不意外小追命的小头子又给神侯用筷子敲了一下。
多年后的无情也曾怀疑过追命之所以不长脑子会不会是小时候被神侯敲打得太多。
不久,茶来了,点心也一碟一碟的上枱。
小铁手看见茶楼外有一个小乞丐来讨饭,他的正义助人之心大起:「世叔,有一个小乞丐在外讨饭,可不可以拿一件点心给他?」
神侯点点头的满意小铁手的善良,可是他不想每次都只有铁手行善,于是他向小冷血道:「小弃,你拿一个包子给那个小乞丐吧。」
小冷血没说什么便站起来拿包子出去了。
这时候,店小二将刚蒸好的山竹牛肉送到。
一笼热腾腾的山竹牛肉共有四小球。
小追命第一时间拿了一球放入口中,神侯也被吸引的拿了一球细味着。
小铁手想也没想便夹了一球到小无情碗内,自己才夹起一球便吃了。
所以当小冷血完成任务回来的时候,他便看见神侯、追命和铁手正吃着他心爱的牛肉,而笼子里却是空空的。小冷血感到十分气愤、难过和委屈,他抑压不住想劈东西的冲动,于是他便举手劈在桌子上,结果他痛的大叫起来。小冷血看着红肿的手掌,深切明白到以后劈东西还是要用道具来劈。
神侯,铁手和追命被小冷血的举动吓呆了,一时想不明白何解小冷血这么激动。小无情却出口骂了一句:「傻子」,但他同时将自己装有牛肉球的碗子推向小冷血:「你吃吧。」反正自己不喜欢吃,只有铁手才傻傻的夹给自己,小无情心想。
可是小冷血却不是这样想。他以充满感激的星星眼看着小无情,吃着他让给自己的牛肉球,心里暖暖的。
在小冷血心里认定小无情是世上对他最好的人。
多年后的冷血便告诉无情他们的定情信物是一件山竹牛肉。
3.无情的桥子
这一天四小孩一起外出到市集附近的空地游玩。
他们在玩捉迷藏。
小无情负责找人,他推着轮椅转了一圈,便轻易的发现小铁手躱在水井后面。小铁手担心无情一个人易生意外,所以不敢离他太远,往往躱在容易被发现的地方。
小无情找到铁手后,便开始找下一个目标。
小无情发现在墙角有一块木板斜放着,他便推着轮椅过去查看,果然发现小冷血躱了在里面。小无情知道神侯在狼洞里找到冷血,难道他以为这样像山洞,所以躱在里面?
找到了铁手和冷血,现在就只欠追命。
小无情细心观察各处,他发现一个晾衣架最可能躱人,因为晾衣架上放着两块大床布。小无情走过去掀起其中一块床布,却不见有人,他再走到架后,也不发现人影。小无情心感奇怪,退后两步,拿出小石子向床布高处发射,果然听到一声惨叫,并看到一重物堕地,不是小追命还会是谁?原来小追命躱在晾衣架上两块布中间,双手双脚缠着晾衣架竹子上,仿似人家烧野猪般的模样。小追命以为这次万无一失,结果还是让无情找到。
小追命摸摸臀部,叫道:「死瘸子,又扔石子。」
小无情得意的笑道:「谁叫你扮烧猪这么笨?」
小追命受不了无情的嘲笑,气上心头,便跳上无情身上,脆坐在他的双腿上,叫道:「老虎不发火当我病猫吗?」
小无情也生气了,推着追命命令道:「你给我下来。」
小追命不肯,和小无情纠缠着。小铁手和小冷血见状也过来拉扯着二人,结果四人双双倒在地上。
小铁手、小追命和小冷血都一致的压在小无情身上,吓得三人立即起来,连声问:「小余,有没有受伤?」小无情气得脸红红的不肯作声。
忽然小铁手叫道:「不好了。」
他指着旁边倒地的轮椅,大家也随他所指看向轮椅,轮椅上的一个轮子脱掉了。
小无情赖以行走的小轮椅坏掉了,小无情脸色转白,默不作声,但任谁也可以看出他的心情很不好。
小追命知道玩大了,一脸讨好的叫道:「小余…不用怕…」
小无情冷冷的道:「走开,你们都给我走开。」并且推开众人。
小追命不甘叫道:「我们走了你怎么回去呢?」
小无情拍掉小追命伸过来的手,叫道:「我自己会回去,最多…我…」爬回去最后几个字始终无法说出口。
小铁手四处望望,然后向无情说道:「小余,我们不会丢下你的,你等一等,我想到办法了。小商,小弃,你们过来帮我。」
小铁手拿了墙角的木板,又叫小追命去拿下晾衫竹,并找来绳子和布条,三人合力将竹子绑好在木板下,造出简单的运输工具来。
小无情心高气傲,不喜欢接受别人帮忙。他要靠自己回去,便转身的打算爬回去,但未动一步已被人从后拉着,小无情转身便看见小追命一脸难过的看着他。
小追命低声道:「小余,你生气可以打我骂我,不要这样呀!」
难得见到小追命低声下气的模样。
小铁手也劝道:「小余,小商知错的了。你看,我们造出的轿子。」
轿子?小无情看向他们的伟大杰作,这也可算是轿子吗?没有上盖的。
小冷血过去拿了一张晾着的床布盖在木板面上,这样坐得舒服又美观一点。
于是小无情勉强接受这顶轿子。
他们三人扶好无情坐上轿子,铁手力大,一人站在前面双手各执一边竹子,追命及冷血则在后面一人各拿着一边竹子。
小铁手发施号令:「我叫一二三,我们就抬起轿子…预准,一、二、三。」
轿子顺利被抬起,小无情有惊无险的坐在其中,其实也蛮威风的,小无情心想。
途中,小追命看见有人叫卖冰糖葫芦,他立即叫道:「伯伯,给我一串冰糖葫芦。」
小无情向后看了看追命,批评了一句:「只挂着吃。」
小追命没加理会,一只手拿着竹子,一只手快速从腰间拿了一个铜钱给贩子,并向前撇撇咀:「麻烦你将冰糖葫芦交给他。」那贩子便将那串冰糖葫芦递给小无情。小无情接过那串葫芦,后面响起小追命的声音:「我将昨天帮忙雪姨洗碗赚来的一个铜钱买了冰糖葫芦给你了,你不要再生气啦。」
于是小无情高高兴兴的坐着轿子,吃着糖果。
最后小铁手他们总算平安地将小无情抬回神捕司。
当他们放下小无情的时候,他们身后已站着一个人,就是神捕司的管家雪姨。
雪姨叉着腰问道:「你们做什么?小余怎么坐在木板上?」
众小孩被吓了一跳,小铁手胆怯怯的答话:「雪姨,小余的轮椅被我们弄坏了,我们就这样送他回来。」
小追命心中大叫「天呀!」铁手真是太老实了,怎可以提及轮椅被我们弄坏。
雪姨蹲下身子问无情:「小余,有没有受伤?」小无情摇了摇头。
小铁手果然是老实又负责任的好小孩,他说:「雪姨,我们还借了人家的晾衫竹和床布来用,麻烦你替我们还给人家。」
小追命心中再叫一声「天呀!」他现在最想毒哑小铁手。
雪姨从新站起来:「你们好大胆子,玩到轮椅都弄坏了,四人都要受罚。小夏、小商、小弃你们三个今晚只可吃馒头,小余你负责吃掉他们三人的餸菜。」
无情自小病弱,饭量甚少,所以雪姨从不会以不准吃饭作为惩罚,相反要他吃多点,就难为他了。
饭桌上,小追命流口水地盯着小无情看,小无情则苦着脸吃着他眼前的一堆饭菜。
4.难为了奶爸
今天风光明媚,阳光普照,正是一家大小游山玩水的好日子。于是神侯大人便带同四小孩一起上山游玩,顺便教导他们认识草药,以免他们(主要是小追命)乱摘误吃毒草毒果。
依旧小铁手推着小无情,神侯拖着小冷血,小追命东奔西跑的一起来到山野间。
一行五人来到郊野,小追命提议放风筝,于是小无情和小铁手一边,小追命和小冷血一边,放起两只风筝。顿时,天空中出现一青一红的两只飞鸟。
因受身体的限制,小无情只能拿着风筝线拉上拉下的。
小追命却可以边跑边放,高高低低的控制着风筝线,所以他的红色燕子很快便高飞,超越了小无情的青色燕子。
小无情是一个高傲而锲而不舍的小孩子,所以他不服轮的努力拉放着风筝线,务求令风筝飞高一点。小追命看见他扁着小咀努力的模样,不忍心扫了他的兴致,就轻轻的放了放风筝线,于是他的红燕就急速堕地了。小无情见状便不留情的嘲讽:「飞得高跌得快呀!」小追命见小无情笑得开心,并没有生气,他心想哄女孩子果是他的强项。小追命还佯怒的跑到小无情身边:「我不相信你的不会掉下来。」他并伸手在小无情的风筝在线弹了一下,小无情的风筝也掉了下来。小无情边骂无赖边伸手打小追命,难得小追命却也没有避开。
嬉闹一番后,小铁手提议玩钓鱼。
四小孩便一字排开的站在溪边钓鱼,过不了一盏茶时间,小追命便呵欠连连的叫道:「很闷,这样等鱼上钓岂是我的作风呢?」说完人便跳到水中捉起鱼来,小冷血也跟着抛了鱼竿下水捉鱼了。小孩子始终贪玩的。
小追命向小铁手招手大叫:「溪水很凉快,你们快下来。」小铁手也受到感染,打算也跳下水去,行不了两步便想起什么的停了下来,转头望向没什么表情的小无情。
小无情对铁手说:「你也去玩呀。」没什么语调,没什么表情。
这时小追命已从水中上来,拉着小铁手走近小无情,笑道:「我们带他一起到水里玩。」小无情茫然的看着小追命他们将他抱到水中的一块大石上坐着,小铁手扶着他,小无情双脚浸在水中,看着脚下的小鱼游过,虽然双脚没感觉,但心里还是很高兴。
本在草丛上睡觉的神侯听见小孩们的嬉笑声,便起来看看他们在玩什么?不看还可,一看就吓出冷汗。小无情坐在水中大石上,五岁的小冷血大半身都在水中,这不可不叫危险?万一出什么状况,英明的神侯大人也一定难逃被雪姨怨死的命运。神侯三爬两步的走入水中一边一个抱起小无情和小冷血回到岸上,小铁手和小追命吐吐舌头跟在后面。
回到岸上,神侯沉着脸教训他们:「小夏小商,我不是说过不可以下水玩的,你们有没有记着我的话。而且你们还带着小余小弃到水里去,正所谓嬉山莫嬉水呀,你们不要看水里平静的很,万一翻起巨浪来(神侯大人,那只是溪水…)可以是很恐怖的……」
四小孩都领教过神侯的长气功,所以他们已作好洗耳恭听的心理准备。可是神侯的长篇训话被小无情的一个喷嚏中止了。小追命立即给予小无情一个赞赏的眼神,打得太合时了。
神侯看见他们衣衫还带着水滴,无奈的结束训话,生火让他们取暖及烘衣服。
四小孩围在火堆旁,又开始玩闹了。
这次轮到小无情提议游戏了。
小无情一本正经地说出:「不如吟诗。」
…………换来一片静寂。
小冷血想提出另一个建议,他说:「不如我们比赛捉狼。」
…………换来另一片静寂。
神侯见状,想缓和一下气氛,于是提出:「不如让世叔说故事给你们听。」
于是小铁手说道:「其实吟诗也不错。」
于是小追命说道:「其实捉狼也很有新意。」
四小孩玩了一整天,十分开心,日落时分,他们都要回家了。
神侯叫道:「四小猴,起来回去了,雪姨在等着我们吃饭。」
没有回应。
神侯低头一看,四小孩累得在草地上睡着了,显然没打算起来。
神侯感到头痛,怎样带他们回去呢?
可是世上没有什么事难倒我们伟大的神侯大人。
神侯将小无情安放在轮椅上,然后将小冷血安放在无情腿上,这样先搞定这二只。
跟着他背起追命,一只手从后抱实小追命,另一只手抱着小铁手,并且用脚轻轻推着小轮椅,这样就一步一步的回到神捕司。
当神侯终于回到神捕司的时候,等了很久的雪姨看见他的状况,本来骂人的话语都吞回肚里去,慨叹真是「奶爸」不易做。
5.抱抱
众所周知,神捕司的神侯大人英明神武,忠肝义胆,忠君爱国。他被公认为国家之栋梁,官员之榜样,人民之偶像。不过,人始终逃不开烦恼,再厉害的人也有他解不开的烦恼,神侯大人也不能例外。
最近神侯大人就感到十分苦恼,苦恼的根源当然是他的四个活宝。
至于那个烦恼是什么?请先看以下片段:
片段一
正当神侯抱着小无情在花园里赏花的时候,小铁手静静的推着小轮椅走到他们跟前。
小铁手向神侯行礼,笑道:「世叔,你累了,你放下小余,我来推他便好了。」
小铁手这么有孝心,神侯也不好拒绝了。
片段二
神侯双手高举着小无情正在玩飞飞,明显的神侯比小无情玩得更开心,忽然小追命又推着小轮椅跑到他们跟前。
小追命摇摇头说道:「世叔,你怎么抱了小余儿出来?害得我们三缺一呀,你快放开小余儿了。」
三缺一?神侯几乎以为自己听错。小追命一向性急,不等神侯反应便跳起来要抓小无情,神侯无奈的放下小无情,看着小追命高高兴兴的推着他回房了。
神侯尾随着到了他们的房间查看,他绝不容许神捕司内聚赌。
神侯在房门外偷看。
小追命笑道:「我将小余接回来了。我们可以玩捉贼游戏,我们分两组,我和小余一组做兵,小夏和小弃一组做贼。」
小无情斜眼看了看小追命:「我不要和没脑的一组。」
小追命没有生气,指着小铁手和小冷血问道:「那你想和那一个有脑子的一组?」
小无情看看小铁手,又望望小冷血,摇头道:「还是算吧。」
小铁手低头细声道:「我有吃饭的呀。」(小铁手呀,吃饭是不会长脑子的。)
小冷血心里默默记着要长脑子呀。
片段三
神侯在庭园中散步,忽然听到假山后有细微声音,便警戒的走向假山,却见小无情独个儿坐在那儿。
神侯伸手抱起小无情:「小余,怎么一个人在这儿?」
小无情摇了摇可爱的小头。
神侯笑问:「小夏他们呢?为何不和他们一起玩?」
小无情立即扁扁咀儿:「我才不要和他们玩。」
神侯呵呵的笑起来,小孩子闹别扭吧,不过在他的记忆里,小铁手三个是不会欺负小无情的。
这时候,小冷血气喘喘的跑了过来,看了看小无情,开心的叫道:「找到你了。」
小冷血拉了拉神侯的衣袖,叫道:「世叔,你快放下小娘子。」
神侯呆了呆,小娘子?他是说小余吗?
小无情生气的别过脸去不理睬他们。
神侯摸摸了小冷血的小头:「小余什么时候做了你的小娘子呢?」
小冷血叫道:「他就是呀!你快放他下来。」他并跳起来要拉下小无情。
小无情也生气的向下倾要拍打小冷血。
神侯怕他们会弄伤,先安放小无情于轮椅上。于是小无情便飞快的出手打了小冷血的小头子一下。
听到声音的小铁手和小追命也跑来了。
小铁手拍拍小冷血,赞许道:「小弃很厉害,先找到小余呀。」
小追命跺着脚:「不公平,他根本是小狼呀,捕猎他最本事!」
小无情又要伸手打人了,这次的目标是小追命。
一头雾水的神侯笑着问:「你们究竟在玩什么呢?」
小铁手乖乖的答道:「我们在玩抢新娘,小余做新娘子躲起来,我们谁先找到他谁就胜出了。」
神侯哈哈大笑道:「那…其实是我先找到小余的…」
小铁手大声提醒道:「世叔,你和小余是情同父子的。」父子二字声调加重。
小追命叉着腰不屑道:「世叔,你就省省吧。」
小冷血睁大眼睛叫道:「世叔,你不要打小余主意。」
小无情鼓着脸生气道:「你们…谁要做新娘子?我不理你们了。」
小无情径自推着小轮椅离开,其余三子忙不迭的跟着走。
片段播放完毕,回到大廰。
神侯叹气道:「飘雪,你看呀,我每次抱着小余的时候,他们三个总是不高兴的。」
雪姨了然的笑笑:「谁叫大人这么偏心?只抱小余一个。」
神侯笑道:「小余行动不便自然想多抱抱他。小弃年纪小,想人抱抱也是当然,小夏和小商却不小了。」
雪姨并不同意:「他们始终是小孩子呀,大人以后就多点留意他们。」
神侯点点头。
于是有一天,小铁手庭园中扫树叶的时候,神侯忽然抱起小铁手。
神侯笑道:「小夏,你这么乖,世叔抱抱呀。」
小铁手愣住,良久,他才问道:「世叔,你是不是生病呢?我去请大夫。」
又有一天,小追命满心欢喜的拿着白糖糕回房时,神侯又来抱起小追命。
神侯笑道:「小商,是不是要回房?让世叔抱你回去。」
小追命立即将白糖糕收入怀里,叫道:「世叔,你身为神侯,不可以光天化日之下抢劫白糖糕的。」
再有一天,小冷血刚步出房门,便被两只大手抱起来。
神侯笑道:「小弃,要不要玩飞飞?」
小冷血自小已是直率性儿,想也不想便立即回答:「不要。」
于是神侯所到之处,鸡飞狗跳。
三天后,神侯又在唉声叹气。
他向雪姨问道:「飘雪,你看呀,他们四小猴为何总在躲我呢?」
5.谁是大师兄
这一天,神侯召集四小孩到大厅。小无情、小铁手,小追命及小冷血一字排开,心想着今天有什么大事情呢?因为只有商研大事情才会来到大厅的。
小追命咬着苹果问道:「世叔,是不是出了大事?不会世叔被抄家吧?那我们又变孤儿吗?世叔你不会想卖了我们‥‥」
小余嗤笑道:「小神棍,你放心,要卖都不会卖你的,一枝棍怎会值钱。」
小追命不服道:「什么棍呢?你‥‥讲值钱当然你最值钱了,唇红齿白,最好放在街上装乞丐‥」
小铁手向神侯道:「世叔,你不要卖小余,要卖就卖我,我最强壮‥‥」
小冷血正欲推走小无情:「小余,我们走。」
神侯头大的阻止小冷血,叫道:「小商,不要再胡说,我什么事情说要卖了你们呢‥‥事情其实是这样‥‥我收养了你们,虽然我们不是以师徒相称,只是叫我一声世叔,但实际上我视你们如亲生儿子,打算将一世的绝学都教予你们的了,只是学不学得来就要看你们的命数了,世叔一定会尽力栽培的。我见你们一天一天长大,基础也打得不错,小余聪敏过人,琴棋书画都学得不错,小夏也十分用功,扎马的功夫也不差,小追就挑皮一点,但经常活蹦乱跳反而有助你的轻功,小弃年纪尚轻,还有待锻炼‥‥」
神侯说到这里,抬头一看四子,只见小铁手蹲下和小无情小声说话,小无情无聊的把玩一个小玉珠,小冷血在打瞌睡,小追命呢?他根本连人影儿也没用了。
神侯没好气叫道:「你们‥‥有没有听我说话‥‥小商呢?」神侯欲哭无泪,在庙堂上他说话,谁不是俯首听着的呢?
小铁手闻言立即站起来推推了小冷血,低头道:「对不起,世叔。」
小冷血搓搓眼睛,一脸迷惑。
这时候,小追命从外边回来,手上拿着一碟糕点。
众人看向小追命,小追命笑道:「差不多到了吃糕点时间了,我又不知世叔说到什么时候,便好心的去拿了来给大家,不用谢我了。」
小无情白了他一眼,向神侯道:「世叔,你长话短说吧。」
神侯叹了口气,无奈重新说道:「我收养了你们,虽然我们不是以师徒相称‥‥」
小无情皱眉打断了神侯:「世叔,你已经说过了,麻烦你由小弃年纪尚轻,还有待锻炼之后继续说‥‥还是你直接告诉我们究竟什么事好了。」
神侯再一次欲哭无泪,小无情在大部份时候都是很可爱的,就只有毒舌的时候除外。
神侯咳了咳,续道:「其实我想说你们跟了我,算是入了自在门,你们之间应该排过辈份。」
小追命不解问道:「辈份?什么辈份?」
神侯解释道:「即是说你们是师兄弟,应该分谁是师兄,谁是师弟?」
小追命拍拍大腿叫道:「即是说分我们谁是老大,老二,老三和老四。」
小无情白了他一眼说道:「你才老。」
神侯又感到头痛,怕又被小追命扯开话题。幸好小铁手及时举手发问。
小铁手抓抓头问道:「应该怎样分?」
神侯第一次感到收养小铁手真是人生一个明智决定。
神侯满意的答道:「一般有两种方法排辈。一是按年龄大小,一是按入门先后。」
小无情和小追命几乎同时叫道。
小无情叫的是:「按入门。」
小追命叫的是:「按年龄。」
随即二子你瞪着我,我瞪着你。
如果按入门先后则无情是大师兄。
如果按年龄大小则追命是大师兄。
小无情不屑道:「难道你们愿意由一个神棍做大师兄?丢脸死了。」
小追命也不示弱:「那又难道由一个死瘸子做大师兄?」
小无情讽刺道:「字你不够我识得多,功夫不及小夏的强,连小弃也比你懂事,你凭什么做大师兄。」
小追命叉着腰叫道:「就凭我比你们早出世,谁说大师兄一定要最厉害。」
小无情不服道:「那我也比你们早入门。」小无情襁褓的时候已跟着世叔,谁比他更早呢?
小追命拍拍额头叫道:「拜托,你那时候怎算入门,只不过被捡了回来放着而已。」
神侯看着他们你一句我一句的,没完没了,唯有说道:「你们两个先不要吵,这关乎你们四人的,不能只让你们二人决定,小夏、小弃,你们怎样想?」
其实无论按那一种排法,对小铁手和小冷血都没分别,他们都是排第二和第四。
一贯的情况之下,他们都会让着小无情,只是今次‥‥
小铁手有点吱吱晤晤,小冷血却爽快的多,应道:「年龄。」
小铁手低着头,不敢看向小无情,小声道:「我都觉得应该按年龄‥‥」
小追命得意的叉着腰,摆出一个胜利者的姿态。
面对眼前的局面,神侯不敢相信,小追命就算了,他一向喜欢和小无情吵闹,要和他争做大师兄倒不奇怪,经常绕着小无情的小冷血不站在小无情那边已有点古怪,最诧异的莫过于一向唯命是从的小铁手竟然也逆小无情之意,神侯忽然想到「造反了」的奇怪念头。
小无情也少有的表演出难以置信的表情,咀儿扁扁的,瞪着小铁手,静默良久,才推着小轮椅掉下一句「我以后不睬你们」便回房去。
小铁手欲跟上去却不敢,小追命在后面大叫道:「死瘸子,事情未谈完,你走去哪儿?」
神侯不解的看着小铁手和小冷血。其实两种排辈依据对他们二子的排位没分别,但对小无情的排位却有很大影响。小铁手心里想如果依年龄来排,小无情就是自己师弟了,自己就是他师兄了,做师兄的便明正言顺的爱护师弟了。至于小冷血,无论怎样,小无情都会是他师兄,但是他直觉觉得按大小顺序一二三四来排列,四师弟就是跟着三师兄了,比大师兄亲近得多。
于是小无情和三子的长久抗战开始了。
未完
6 thg 4, 2010
100 câu hỏi
Có Tiểu Tình rồi dĩ nhiên phải có A Lãnh chứ
话说神捕司最近没有什么大案件,众人十分清闲,于是就兴起无聊搞作的念头,
神捕司中最令众人产生兴趣的就是冷血和无情这一对。他们很想究竟冷血是怎样驾驭无情,于是一个名为「野狼研究100问」就出现了。
大家齐集大厅。
无情:怎么又做访问?你们太清闲就去边关守城好了。
追命:又不是问你,是问冷血,冷血都答应了。
无情:冷血,你什么时候变得这么无聊?
冷血:‧‧‧
神侯:其实我们只想了解一点野狼的生态,又不能问一只真狼,难得冷血由野狼养大,了解甚详。
光明正大的理由,也只有神侯敢面不红耳不赤地说出,换来的是无情一脸「信你有鬼」的表情。
访问正式开始。
铁手:1.请问你的名字?
冷血:怎么又是这烂题目开始‧‧‧
铁手:因为要充数。
冷血:‧‧‧冷血。
铁手:2.请问你的性别?
冷血:‧‧‧
铁手:以下几题是研究问卷必问的。
冷血:男。
铁手:3.请问你的年龄?
冷血:‧‧‧20
铁手:4.请问你的家庭人数?
冷血:(思考了一会,再数数手指):8人
铁手:5.这8人包括什么人?
冷血:我自己、一个老婆、二个兄弟、一个外父、一个管家、二个跟班。
无情:‧‧‧老婆‧‧‧外父‧‧‧你那来这些人呀,不要乱编。
诸葛:还是冷血有孝心,无情,我养你这么多年,父之名也担当得起吧。
无情:世叔,重点不是这里‧‧‧(气死我了)
追命:幸好冷血说是二个兄弟,不是二个奸夫‧‧‧
无情:追命,你想死可以出声。
铁手(傻笑):还是继续吧。
铁手:6.你的全年总收入?
冷血:不是和你们一样。
铁手:没有兼职?
冷血:没有,虽然做杀手好赚一点。
铁手:7.你的家庭全年总收入?
冷血:这要问雪姨。
雪姨:这是神捕府最高机密。
铁手/追命/冷血/无情:(心想) 雪姨不会是常打虎头吧?
铁手:8.你的住屋类型?
冷血:公家的,不用付租。
追命:也可以说是老婆娘家的‧‧‧
一枝漂亮的银针飞过追命耳边。
铁手:9.你是与家人同住吗?
冷血:是。
无情:他们(指铁手追命)也是你的家人了?
冷血:我是指你。
无情:(脸红)‧‧‧谁和你同住了?
铁手:10.你的日常消费多少?
冷血:这里包吃包住,平常都没什么消费。
追命:(两眼发光)那你不是存下很多钱。
冷血:全给了无情存下。
追命:冷血,男人身边要留点钱呀。
无情:(冷笑)有钱也不会借给神棍,一去无回头。
铁手:11.你最喜欢什么颜色?
冷血:白色
大家都看向无情。
无情:看什么看,关我什么事?
铁手:12.你最喜欢吃什么?
冷血和大家都看向无情。
无情:(高分贝)看什么看,关我什么事?
铁手:13.你最喜欢去哪儿?
冷血和大家依然看向无情。
无情:你答问题,不要看我。
冷血:小楼
铁手:14.你最喜欢什么衣饰?
冷血:玉佩
追命:为什么?野人都懂赏玉。
冷血:因为和无情很配。
无情:你答你的,不要提我。
铁手:怪不得冷血的传家玉佩在无情身上。
铁手:15.你最喜欢什么季节?
冷血:春季
追命:发情的季节‧‧‧
无情:发疯就有你份儿。
铁手:16.你最喜欢玩什么?
冷血:‧‧‧和无情‧‧‧
无情:不是叫你不要提到我。
追命:无情,不可以这样阻止冷血回答问题,冷血,你们玩什么呢?
冷血:练习暗器。
追命:冷血,你是不是有被虐狂?
追命却看见大家没什反应,一脸了然于胸的表情,发觉自己可能遗漏了什么。
追命(向铁手):究竟怎么了?
铁手:你试想想无情什么时候会和冷血练习暗器‧‧‧
无情:哼,铁手。
铁手:17.你最喜欢被人怎样称呼?
冷血:你们怎样叫都没所谓。(环视一周,只没有看无情)
追命:那无情呢?
无情:不关你事,闭咀。
铁手:18.你最喜欢什么花?
冷血:桂花。
追命:为什么?
冷血:无情喜欢吃。
无情:我吃的是桂花糖。
冷血:一样。
铁手:19.你最喜欢什么动物?
冷血:狼。
追命:终于有一个答案与无情无关了。
铁手:你怎知和无情无关。
追命:无情不是一般比作白兔。
铁手:你见过这么狠的白兔?
诸葛:(见追命仍有不解,好心解释)再狠的雌狼还是被雄狼压的。
无情:(恨恨地)你们都当我死的了。
铁手:20.你最喜欢什么自然景物?
冷血:月亮
追命:狼变‧‧‧
冷血:似无情。
无情:(冷冷)不要什么都似我。
铁手:21.你最喜欢什么景色?
冷血:无情托腮思考的模样。
追命:这不是景色吧‧‧‧
无情:谁叫你们要和野人做访问。
铁手:22.你最喜欢什么类型的情人?
冷血:无情。
无情:(脸红口硬)他是问你类型,不是问谁呀,懂不懂?
追命:无情的类型吗?
冷血:我不理什么类型,只有无情。
无情:(脸红)闭咀。
然后银针是飞向四面八方。
追命:(边逃边叫)为什么丢向我们?又不是我们说。
铁手:23.你最喜欢什么类型的朋友?
冷血:(望了望铁手追命)‧‧‧不会和我抢无情的人
追命:看着我们干嘛?我们又没有抢‧‧‧
无情:你也放心,你抢也抢不赢。
追命:哼,你是暗示铁手就抢得了。(向铁手)铁手,你有机会呀。
铁手:(望着冷血想拔刀的冲动)追命,你不要拖我下水。
铁手:24.你最喜欢喝什么?
冷血:酒。
追命:冷血,想不到我们是同道人,但平时也不太见你喝的。
冷血:无情喜欢喝茶,我喜欢他喝酒。
追命:为什么?
冷血嘴角上扬,贼贼的笑,看得身边的人除了无情、世叔外都打起冷颤。
铁手:25.我们(除了无情)之中,你最喜欢哪一个?
冷血:雪姨。
雪姨:呵呵,冷血也知道雪姨平时对你好哩。
铁手:可以解释一下原因吗?
冷血:雪姨最没杀伤力。
雪姨:因为我不会武功?
追命:他的意思是你最不可能和他抢无情。
无情:其实雪姨人也不错,如果年青十年‧‧‧
雪姨:无情,你是时间喝药了。
不知从那里,雪姨变了一碗苦药给无情。无情生平第一次觉得他的毒舌毒错人了。
铁手:26.你最讨厌什么颜色?
冷血:黑色
追命:为什么?
冷血:因为药是黑色。
于是大家又看向无情。
无情:看什么看,关我什么事?
铁手:27.你最讨厌吃什么?
冷血:吃药。
追命:你又不用常吃‧‧‧
无情:是他常偷吃‧‧‧(后悔说了,脸红)
众人偷笑‧‧‧
追命:(搔头)冷血,这是什么嗜好,为什么要偷吃?
诸葛:(受不了追命)冷血想偷吃的不是药啦。
铁手:28.你最讨厌去哪儿?
冷血:很远的地方查案。
追命:最重要的是没有无情一起去。
无情:神棍,不用你补充。
铁手:29.你最讨厌什么衣饰?
冷血:暗器。
追命:暗器也算吗?恐怕只有无情才会戴上。
无情:追命,你要不要我送你一个。
追命吐了吐舌头:谁想要?
铁手:30.你最讨厌什么季节?
冷血:冬季
追命:我知我知,因为无情最易病。
无情:我什么时候常病了?
众人心想:你什么时候不病了?
铁手:31.你最讨厌玩什么?
冷血:斗咀
无情挑挑眉。
追命:我没听错吗?你也会和无情斗咀?
冷血:(冷冷望向追命)讨厌你和无情斗咀。
追命:(回望冷血)但我喜欢呀!
无情:无聊。
铁手:(向追命小声说)小心冷血劈了你。
铁手:32.你最讨厌被人怎样称呼?
冷血:没血性。
大家看向无情
无情:‧‧‧只叫过一次而已‧‧‧
铁手:33.你最讨厌什么花?
冷血:桃花。
追命:为什么?
冷血:(望着无情)惹回来太多不好。
无情:(当没听到)‧‧‧那你不要来欣赏小楼的桃花。
冷血:我早晚会劈了他。
铁手:34.你最讨厌什么动物?
冷血:犬和白兔。
追命:为什么?
冷血:一个利用忠厚迷惑人,一个扮笨引诱人。
追命:铁手,你觉不觉得冷血意有所指?
铁手:(汗)‧‧‧
无情:那你还不闭咀。
铁手:35.你最讨厌什么自然景物?
冷血:狂风
追命:知道了,因为把无情吹病。
无情:(冷冷)我没这么易病。
大家一脸不相信。
铁手:36.你最讨厌什么景色?
冷血:无情凝望着你们。
追命:这不是景色吧‧‧‧
无情:我什么时候有凝望,那是瞪眼,好不好?
铁手:37.你最讨厌什么类型的情人?
冷血:装无知的和言听计从的。
追命:铁手,他又是不是在暗示什么?
铁手:你明知就不要问哩。
铁手:38.你最讨厌什么类型的朋友?
冷血:(望了望铁手追命)‧‧‧
追命:(指指自己,又指指无情)不会是我们吧?
冷血:‧‧‧
追命:为什么?有很多人喜欢我们。
冷血:铁手对无情太温柔,追命常逗弄无情。
无情:(向追命)是你才会笨得去问他。
铁手:39.你最讨厌喝什么?
冷血:酒。
追命:不是说喜欢吗?
铁手:他刚是说喜欢无情喝,不是自己喝。
追命:什么呀什么,那有什么差别?为什么喜欢别人喝,不喜欢自己喝?
冷血:酒能乱性,伤了无情。
追命:(还是有点不明白)那就不怕无情喝了乱性?
追命未问完,已遭到身边所有人的一记白眼。
无情:(脸红)问够了没有,快下题。
铁手:40.我们之中,你最讨厌哪一个?
追命:一定是我和铁手。
铁手:不要拖我下水。
冷血:应该是金银剑‧‧‧
追命:(兴奋)为什么?
冷血:他们常坏我好事。
银剑:真冤枉,我们又不知道你们‧‧‧(被无情的眼刀吓住不敢讲下去)
无情见二人受屈般可怜样子,难得一次的善心发作。
无情:放心,你们二人的地位无人可替。
金剑:少主,你想我们死得快一点吗?
金银剑二人被冷血的杀人的眼神吓得立即躲到神侯背后。
铁手:41.你满意现时的工作吗?
冷血:满意。
神侯:那不会转工了?
冷血:除非无情不在这里。
神侯:那可放心,他走不出我的五指山。
无情:为何当初救我的不是一个正常人?
铁手:42.你希望工作有什么改善?
冷血:最好案件都发生在京城。
追命:那你就不用离开无情了。
无情:要你多咀。
铁手:43.你满意现时的家居吗?
冷血:比之前的山洞设备好。
追命:神捕司怎可能比你的山洞差。
冷血:不过山洞设计简单,猎物无所循形。
无情:(冷冷)那你搬回山洞住。
铁手:44.你希望家居有什么改善?
冷血:少一点机关。
追命:无情,这是话你的。
无情:你可以不入小楼。
冷血:那你搬来我这儿。
无情:我就算搬了进来也会弄机关。
铁手:45. 你满意现时的待遇吗?
冷血:(望着无情)‧‧‧
无情:铁手问你工作待遇,即俸禄、福利等,不是问你我对你的待遇。
冷血:(恍然大悟)哦‧‧‧俸禄多少不介意。
追命:什么不介意,实在太少了,都不够我花。
铁手:46.你希望待遇有什么改善?
冷血:最好有一些津贴。
追命:什么津贴?
冷血:药材补品,如天山雪莲、千年人蔘、养生酒、美白丸‧‧‧
无情:我不吃这些。
铁手:47.你满意现时的情人吗?
冷血:(深情望着无情)满意。
无情装着听不到,看不见。
铁手:48.你希望情人有什么改善?
冷血:如果乖一点就更好。
追命:如果有一天你见到太阳由西方升起的话‧‧‧
无情:如果有一天你见到追命不赌不饮不对女子口花花口袋有钱剩的话‧‧‧
追命:关我什么事,不要推在我身上。
冷血:(凶凶的)追命,我会帮你戒掉的‧‧‧
追命:不要啦‧‧‧世叔救命。
铁手:49.你满意现时的生活吗?
冷血:满意。
追命:都算不错。
无情:又没人问你。
铁手:50.你希望生活有什么改善?
冷血:如果铁手追命多一点外出办案,金银剑多一点协助外出办案,世叔多一点留在宫中,雪姨多一点到他乡探亲的话就更好。
雪姨:(感动)冷血,你会说长句子了。
追命:你何不简单说一句和无情多一点单独相处?
铁手:其实你们二人自己外出不就好了?
冷血两眼发光望着铁手,无情狠瞪着铁手。
铁手:51.你觉得自己有什么优点?
冷血:直接。
无情:这也算优点。
追命:如果冷血不是直接,怎对付你这个别扭怪。
一群暗器华丽的飞向追命,追命也华丽的一一躲开。
神侯:呵呵,偶尔这样较劲也不错。
雪姨:这也叫偶尔,不是天天如此。
铁手:52.你觉得自己有什么缺点?
冷血:口才不好。
追命:冷血,无情那种不是叫口才,是毒舌‧‧‧救命呀,你不要乱发暗器。
神侯:呵呵,冷血,放心,如果无情欺负你,你来告诉我。
无情:(不忿)我欺负他?他不来欺负我,我已经要还神了。
追命:(可怜状)世叔,你为何不帮我?
神侯:我不是有教你提升轻功吗?
无情:世叔,你不如帮我赶了他们走,那就不用你费心。
神侯:呵呵,无情,你确定你舍得?
冷血:我就是想有世叔这般的口才。
神侯:这不用学,反正你压得住他就行,行动上你已占上风,口上就让他威风啦。
无情:(反眼)‧‧‧木头,下一题。
铁手:(指着自己)叫我吗?(看见无情手上的金针)我知道我知道。
铁手:53.你觉得自己有什么需要改善?
冷血:武功再强一点。
铁手:很好呀,可以锄强扶弱,保卫百姓‧‧‧
冷血:只为保护无情。
铁手:‧‧‧‧‧‧
无情:(冷冷)我不需人保护。
铁手:54.你觉得别人眼中的你是怎样的人?
冷血:没血性。
追命:我没说过呀。
铁手:我都没有。
无情:‧‧‧都是世叔替你改这个名字‧‧‧
神侯:呵呵,我当初都是想着冷血无情很配呀!
追命:原来如此,但铁手无情都很配呀。
铁手:追命,我没惹着你吧‧‧‧冷血‧‧‧你冷静‧‧‧我改名呀!
铁手:55.你觉得自己最吸引人的地方是什么?
冷血:(望着无情)‧‧‧不知道。
追命:会不会是不出声扮酷?
金剑:可能是直截了当的性格?
银剑:或者是他带点野性?
铁手:应该是武功高强?
雪姨:依我说,应是脸上的刀疤,有男子气概。
神侯:不是他常令人摸不透的性儿吗?
然后大家望着无情。
无情:无聊。
铁手:56.你觉得自己是一个好捕快吗?
冷血:好。
神侯:勇猛勤奋,捉贼无数,不错。
铁手:56.你觉得自己是一个好师弟吗?
冷血:好。
追命:有时候会帮我挡剑,算不错。
铁手:我也觉得不错。
无情:我‧‧‧(追命:无情,下一题才到你回应)
铁手:57.你觉得自己是一个好情人吗?
冷血:(肯定)好。
大家望着无情。
无情:‧‧‧怎么都比神棍好吧。
冷血立即站起来,拔剑。
追命:(躲到铁手身后)无情,你说清楚,你这样说很易令人误会的。
无情:(一幅「我就是想人误会」的表情)我什么都没说过。
铁手:58.你最强的本领是什么?
冷血:(望着无情)捕猎。
铁手:所以没有贼人走得掉。
大家讶异地望着铁手。
铁手:59.你有什么做人原则?
冷血:攻受不可逆。
无情:(一口茶喷了出口)你‧‧‧
大家忍不住偷笑,追命拍枱大笑。
铁手:60.你憧憬怎样的人生?
冷血:(望着无情)有他‧‧‧(怕无情不好意思,没有叫出名字)
无情:(脸红,拿起茶杯掩脸)‧‧‧
大家都有点被这一刻感动。
追命:到了,到了,终于到了。
无情:到了什么?
铁手:以下40题是问有关冷血与情人之间的问题。
大家期待已久的表情,看得无情有不详预感。
无情:还问?时间不早了,铁手追命,你们不要巡街了吗?雪姨你不用预备晚饭吗?世叔你不是约了舒大人吗?
铁手:无情,你放心好了,我已拜托蓝天帮帮助巡街,如果有什么事,他们会来告之。
雪姨:今晚我们吃火煱,游冬会帮忙预备材料。
神侯:对了,忘了时间,金剑你帮我去茶楼请舒大人过来一起听访问。
无情:(急道)金剑,你告诉舒大人说世叔忙着没空,明天再约。
金剑看看神侯,又看看无情,一边是主子,一边是少主,手掌是肉,手心也是肉。
金剑:(叹气)是,少主。(转身便走)
铁手:61.用一句话形容你的情人?
冷血:冷
追命:是一句话,不是一个字呀。
冷血:(思考了一会)人冷、样子冷、身体冷、说话冷、做事冷、对自己冷‧‧‧
追命:(受不了)够了。
铁手:62.用一句话形容你们现时状况?
冷血:好
追命:无情,你们平时怎样沟通的?
无情:谁会笨得和野人沟通?
冷血:我们是用身体语言。
无情:(脸红)谁叫你答?
铁手:63.用一句话形容你的爱?
冷血:(想了一会,望了无情一会,又想了一会)‧‧‧
追命:(不耐烦)随便说一个字都好。
冷血:我习惯用行动表示。
无情:(脸红)你明天起给我背熟一百句四字成语。
铁手:64.用一句话形容他对你的爱?
冷血:爱你爱到掉(暗器)死你。
无情:(连无情也感意外)你说什么?那里学来?
冷血:追命向我说过你是这样。
无情:神棍,看来大师兄也应该好好疼爱你。
无情的暗器未发出,冷血已拔剑。
追命:(大呼小叫)铁手,救命呀,世叔,救我呀,雪姨‧‧‧
铁手:65.如果情人不听话,你会怎样?
冷血:扑倒。
无情:(脸红)你‧‧‧
追命:这的确是最有效的方法。
冷血:(想杀人的气势)你怎么知道?
追命:(准备逃命)冷静‧‧‧我只是想象而已,说说而已,不要当真的。
铁手:66.如果情人犯错,你会怎样?
冷血:扑倒。
追命:你就只有这个方法。
冷血:好用。
铁手:67.如果情人生气,你会怎样?
冷血:扑倒。
追命:没听错吗,是他生气,你还‧‧‧
冷血:扑了就不生气。
追命:(吐吐舌)应该是没力气生气吧。
铁手:(好奇)如果他之后仍然生气呢?
冷血:再扑倒。
无情:你们有完没完呀。
铁手:68.如果情人很乖,你会如何奖赏?
冷血:扑倒。
追命:什么?奬和罚都一样的呀。
冷血:次数不同。
无情:(脸红)你不要笨得什么都回答。
铁手:69.如果你要表达爱意,最有效的方法是什么?
冷血:扑倒。
雪姨:什么?一点都不浪漫。
追命:也不一定,也可以扑得很浪漫。
雪姨:怎么扑得很浪漫?
追命:例如边说爱你边扑上、边撒花瓣边扑上、边跳舞边扑上、边唱歌边扑上等。
冷血:今晚我试一试。
无情:你猪来的吗?神棍的话你都信。
神侯:看来无情都是喜欢直接的。
无情:我有这个意思吗?
铁手:70.如果情人要表达爱意,最有效的方法是什么?
冷血:让我扑倒。
雪姨:(怜爱)果然是由狼养大的。
追命:(同情)一会儿让师兄教教你。
铁手:(感叹)这样扑不累吗?
神侯:你们不能怪冷血,你们想想二人的性格,不说话,眼望眼的,真可以望足一世都未有进一步发展。
铁手:71.如果情人变心,你会怎样?
冷血:(狠冷的目光望着铁手和追命)‧‧‧
追命:你不要看着我们,无情在出面也很有市场的‧‧‧上次不是被蔡京捉走了。
无情:他是为了武器图谱,你不要瞎扯。
铁手:(滴汗)冷血,你未答呀。
冷血:(望着无情)你会变心?
无情:‧‧‧你听不见「如果」吗?这是假设性问题。
冷血:既然不会发生,不用想了。
铁手:(锲而不舍)那如果真的发生了呢?
无情:铁手,你是想神捕司的桌子全给劈了,还是想你和追命给劈了?
雪姨和神侯:下一题。
铁手:72.如果你喜欢了别人,你会怎样?
冷血:我不会的。
追命:这么肯定。
冷血:狼是一生只有一个伴侣的。
追命:那无情你没机会等他变心之后,找过一个新情人的。
无情:我有说过要找吗?还是你想我找过新的?
冷血已准备拔刀。
追命:无情,你不要借刀杀人呀!世叔,神捕司要出命案呀,你怎么不管呀?
追命边叫边逃到大厅门口,却撞上刚从外面赶回来气喘喘的金剑。
追命:(趁机转移话题)金剑,你的轻功好了这么多,这么快就回来?
金剑:少主,我已向舒大人传话了。
无情:(看见金剑的喘气)你这么赶干嘛,又没人催你呢?
追命:(逃过一劫后)金剑是赶想回来看访问呀,你错过了十题啦。
无情:(白了金剑一眼)冷血,你刚才不是要劈人吗?你可以继续了。
神侯:呵呵,你们感情真好,不过动动口就好了,不要动手哩。冷血,别忘了我 们的约定。
冷血收剑坐下。
无情:(不安)什么约定?
神侯:呵呵,呵呵,铁手,下一题。
铁手:73.如果情人和你说今晚留下过夜,你会怎回应?
冷血:劈了他。
铁手:(讶异)为什么?
冷血:那个人一定不是无情,是假扮的。
神侯:很有道理。
铁手:74.如果情人和你说今晚不准留下过夜,你会怎回应?
冷血:待在他的屋顶。
追命:就这么听话。
神侯:他是待在屋顶上不断发出各种声音,直至无情叫他下来。
追命:世叔,你怎么知道?
铁手:有一次冷血竟然在吹笛,全个神捕司,除了你之外,所有人都醒了,最后派了世叔做代表,请无情救救大家。
无情:原来你不只是神棍,还是一头猪。
追命:‧‧‧我听到的‧‧‧吹得也不差。
大家一脸讶异地望着追命,怀疑他的耳朵是否有问题。
铁手:75.如果我们其中一个与无情掉下水中,你会先救谁?首先是我和无情?
冷血:无情。
铁手:我都知道。如果是追命和无情?
冷血:无情。
追命:我就知道你重色轻友。
铁手:如果是雪姨和无情?
冷血:无情。
雪姨:(伤心)冷血,你竟然不先救我这个弱女子。
铁手:如果是世叔和无情?
冷血:无情。
神侯:(感叹)真是不孝呀!
无情:那找天你们陪我一起下水。
铁手:76.你对情人说过最感动的一句话是什么?
冷血:今次就饶了你。
众人:(头上乌鸦飞过)‧‧‧
无情:的确很感动。
铁手:77.情人对你说过最感动的一句话是什么?
冷血:(努力回忆)他对我说过最多的话‧‧‧「滚出去」、「找死吗」、「没脑子」、「不要烦我」、「不要碰我」、「射死你」、「野人」‧‧‧
大家一脸同情的望着冷血。
追命:无情,你也太过份了,一句好话都不会说。
无情:‧‧‧好,那下次我对他吟诗好了。
众人:‧‧‧
冷血:有了,就是他叫我「弃」的时候。
追命:什么时候?
无情:(脸红)要你管?下一题。
铁手:78.你们最常约会的地方在哪儿?
冷血:小楼。
追命:这么没情趣。
冷血:小楼以外的地方,无情不肯让我‧‧‧亲近。
追命:(贼笑)亲近还是亲热?
无情:(想尽快结束)‧‧‧少废话,快下一题。
铁手:79.通常约会都做些什么?
无情:(抢着回答)查案。
追命:这个访问不是问你的。
无情瞪着冷血,暗示着「有胆你就说出来」。
冷血:(思考一会)‧‧‧练功。
追命:什么?谁信呀?在小楼练功,什么功夫呀?
冷血:无情可以练习暗器,我可以练习轻功和体力。
追命:练习轻功?不是由我来练较合适?(突然间,追命感到一股很强的杀气,立即改口)说笑啦,我怎会笨得找无情练功,不要命吗?
铁手:80.你最喜欢替情人做什么事?
冷血:帮他洗澡。
追命:因为可以占便宜?
冷血:那时候他的暗器最少,省功夫。
无情:(脸红)金剑,替我找工匠做一个有机关的大木桶。
雪姨:无情,这些钱就省下吧,反正最后都是防止不了什么。
无情:‧‧‧
铁手:81.你们有没有试过吵架吗?
冷血:有。
追命:有什么可能没有,无情本来就爱没事找事吵的人。
无情:(冷笑)追命,你真了解我。
冷血狠盯着追命。
追命:(退后)冷血,你不要被煽动呀!
铁手:82.因为一些什么事情而吵架?
冷血:(想一想)好像他不肯吃药、发病不告诉我、老派我出外查案、不肯让我接近、不肯让我进入小楼、不让他研究案件、我与世叔合谋算计他、扑倒太多、他与你们走得太近、要我去和小刀见面套取情报、他自己去捉贼、他让人占便宜、有事不告诉我、不让我跟他去查案、我受伤没告诉他、我劈桌子、他乱发暗器‧‧‧
追命:停一停,你们会不会吵得太多了。虽然吵架也算情趣‧‧
冷血:(狠狠地)不算多,较你和无情的吵架来算‧‧‧
雪姨:(感叹)这应该是无情和人的沟通方式。
神侯:(感叹)独生子多是这样。
无情:你们二人不要没事在乱感叹。
冷血,你弄清楚,我们这不叫吵架,都是我在骂,你在‧‧‧
我和追命的是他被我骂,不是吵架。
铁手:83.如何和好?
冷血:床头打架床尾和。
铁手:(拍掌)这句用得对。
追命:野人有进步了。
雪姨:(感动)下次说不定会说出一句诗了。
神侯:不枉我用心教导(天音:你有吗?)
无情:(无力状)你们有没有需要这么夸张?
铁手:84.你们初次扑倒是在什么地方/什么时候?
(因怕无情发难,所以只能这样问)
冷血:小楼,他被人偷吻之后。
追命:什么偷吻?简直是非礼,应该拉她坐牢。
无情:你怎么知道?(然后瞪着冷血)
冷血:不是我说。
追命:是我自己看到的。
铁手:其实我也看到呀!
无情:‧‧‧
铁手:85.一周通常扑倒多少次?
冷血:没定,要视乎他的情况。
追命:什么情况?
冷血:有没有听话、有没有生病、有没有生气、有没有被占便宜‧‧‧
铁手:你考虑的情况真多。
无情:通通只是借口。
铁手:86.这是选择题:请问你的扑倒是什么类型?
桂花糕:温柔型
红豆糕:粗暴型
绿豆糕:强攻型
芝麻糕:技术型
追命在冷血面前放下一盘糕点。
冷血看见无情的一脸黑脸,于是他在众人讶异的目光中拿起了一件桂花糕。
铁手:冷血,不是选无情喜欢的口味呀。
追命:你骗人的啦,明明想选绿豆糕。
神侯:冷血,神捕不可以说谎的。
雪姨:冷血是不喜欢吃绿豆糕吧。
无情:(冷得不可能再冷)金剑,通告全神捕司上下,以后神捕司内不许吃糕点。
铁手:87.在你的扑倒时,对方最常有的反应是什么?
冷血:反抗。
追命:有用吗?
冷血:没有。
无情:哼。
铁手:88.在你扑倒,对方不作出反抗的可能性多大?
冷血:(张大双眼)会有可能吗?
追命:根本无可能。
雪姨:在什么情况下会有可能呢?
铁手:那‧‧‧如果生病或受伤了呢?
冷血:一样会的。
追命:那‧‧‧如果绑着他?
冷血:也会说话上反抗。
神侯:那‧‧‧如果,我是说如果,下药呢?
冷血:他意志力很惊人的。
雪姨:那即是没有可能。
冷血:除非昏迷不醒。
无情:(没好气)你们究竟是不是神捕?你们说的是犯法的?
铁手:89.有没有试过对方主动扑倒?
冷血:(张大双眼)会有可能吗?
追命:根本无可能。
雪姨:在什么情况下会有可能呢?
铁手:不是喝醉了会吗?
冷血:不会,只是比较不会这么别扭。
追命:如果冷血你受伤了呢?
冷血:不会,最多只会减少反抗。
神侯:‧‧‧如果,我是说如果,下药呢?
冷血:他会宁愿自行解决。
无情:(没好气)我现在想解决你们多一点。
铁手:90.扑倒期间,最痛苦的是什么?
冷血:(十分内疚)他病发。
无情:只是碰巧‧‧‧
追命:那他喘鸣平复了之后,有没有继续?
冷血:有。
无情:‧‧‧
众人晕倒。
铁手:91.扑倒期间,对方做什么你最开心?
冷血:撒娇。
众人开始掏耳朵,怀疑自己听错。
铁手:可以重复答案吗?
冷血:撒娇。
追命:有‧‧‧可能吗?
神侯:(回忆中)无情小时候撒娇真是天下无敌。
雪姨:但他自八岁之后就没有了。
冷血:喝醉了就会。
追命:快拿十几酲酒‧‧‧
铁手:(拉着追命,小声道)你要灌醉无情都要先等冷血不在。
无情:金剑,通告全神捕司上下,以后神捕司内禁酒。
铁手:92.试过最长时间多久没有扑倒?
冷血:3个月10日零8时辰。
追命:记得这么清楚‧‧‧
铁手:何解会这段时间没有?
冷血狠狠瞪着铁手、追命和神侯。
追命:(心虚)不会与我们有关吧。
冷血:那次我外出办案一个月回来的前一天,铁手的案件有点阻滞,无情跑了出外帮他。当案件了结,他们回来途中,追命又捉着无情,要他陪同前去另一处查案,只有铁手回来。当他们又解决了案件,回来途中,又被世叔拦截,要无情陪他去杭州看什么故友。
铁手:那次因为案件凶徒善于用计,所以唯有请无情帮忙。
追命:谁叫那案件的死者死于奇怪暗器?不找无情找谁?
神侯:我想着无情连办两案累坏了,才带他去散心。
铁手:93.你喜欢扑倒吗?
冷血:喜欢。
追命:我就说嘛,有谁不喜欢呢?
(斜眼望着无情)冷血,改天三师兄带你出去见识。
无情:(冷冷)你最好每晚也带他出去,省得来烦我。
冷血:无情以外没兴趣。
无情的嘴角向上弯了一弯。
铁手:94.情人喜欢扑倒吗?
冷血:喜欢。
无情:我有这样说过吗?
追命:冷血,你有什么证据说出来,大家一起判断。
冷血:第一,他说不喜欢即是喜欢。
雪姨:无情总是口是心非,这个理据成立。
冷血:第二,为何他总爱惹怒我,明知惩罚是这个。
铁手:这也可理解为婉转的要求。
冷血:第三,他没有出全力阻止我接近。
追命:这个就是,以无情的暗器,怎可能阻不了你?平时他阻止我可每次都成功。
冷血:第四,每次绑着他的手都不难。
神侯:无情肯束手就擒,即代表他愿意了。
追命:一致裁定,罪名成立。
无情:‧‧‧你们出外不要告诉别人你们是这样查案的。
铁手:95. 扑倒前,你有没有什么准备?
冷血:瞄准目标及准备闪躲。
追命:不是指这些,是问你有没有为扑倒而准备,如洗澡、换衣服、小工具、药物、刮胡子、涂香水、做热身、小礼物‧‧‧
冷血:需要这样准备吗?
无情:你只需要准备纳命来。
铁手:96.扑倒时,你们有没有什么约定?
冷血:有。
铁手:都是什么?
冷血:无情会说明天他要吃城南的桂花糖、城北的莲子羮、城东的筒子鸡、城西的无花果。
追命:即是要你全个京城走一遍。
雪姨:真是辛苦你了。无情就是让我们宠坏了。
无情:‧‧‧没有要他到城外买东西已便宜了他。
铁手:那是无情的要求,那冷血你呢?
冷血:他先让我吃饱。
众人:‧‧‧辛苦了。
铁手:97.扑倒时,你们有没有什么禁忌?
冷血:(狠瞪着铁手追命)不准叫别人的名字。
追命:(兴奋)无情,你叫我干什么?
铁手:(滴汗)‧‧‧
无情:谁叫你们了?我们本来是在正经的讨论案情的,是那头野狼没事在发情。
神侯:让我来评评理,当时你们在什么地方讨论案情?
冷血:床上。
神侯:无情,没事干嘛在床上讨论案情,怪不得冷血。
无情:你这也算那门子评理。
铁手:98.哪一次的扑倒最难忘?
冷血:在屋顶。
追命:什么?屋顶?难道这么高?
无情:(反白眼)是他在屋顶扑下来。
追命:果然是一头狼。这有什么好难忘?
冷血:无情说那时圆月在我身后,我向下扑,好美。
无情:(脸红)没必须告诉他们啦。
冷血:最重要的是无情当时呆了,未试过这么容易得手。
无情:(脸红)你还说‧‧‧
大家都在幻想月下狼扑的画面。
铁手:99.你对你们的未来有什么期盼?
冷血:白头到老。
无情:我不要。
冷血:(激动)为什么?
无情:(理直气壮)我不要白头发。
众人:‧‧‧
冷血:那黑头到老。
众人:‧‧‧
铁手:100.你们的爱会持续到永久吗?
冷血:(决断)会。
铁手:你不可以辜负大师兄。
追命:小心看住你娘子,不要给人拐了。
金剑:如果你欺负少主,我不会放过你。
银剑:如果少主欺负你,你就让一让他好了。
雪姨:(拭泪)以后无情就交给你了。
神侯:我很安慰。
无情:‧‧‧这样的神捕司迟早给人灭了。
铁手:100问已经问完了,多谢冷血合作。
无情:你们终于闹够了。
冷血:世叔,我的酬劳?
神侯:(拿了一张图则给他)这是小楼的设计图。
无情:世叔,你为了这样无聊的问题出卖小楼。
神侯:我怎么会?
冷血:我的酬劳不是设计图。
无情:那是什么?
冷血:我可以正式入住小楼。
神侯:既然冷血也是小楼的主人了,那应该有一份设计图。
无情:我不同意。
神侯:反对无效。世叔答应了,难道你要世叔做一个言而无信的人?
无情:‧‧‧我离家出走‧‧‧
冷血:我们回房谈谈。(立即推走了无情)
雪姨:今晚火煱不用叫他们吧。
银剑:金剑,今晚我们可以出外玩了。
金剑:好呀,城西有一个新夜市。
追命:今晚晚饭没人和我争了。
神侯:今晚可平静了。
铁手:各位,无情留下了一张纸条,叫我读给大家。
雪姨,最近食物容易变坏,不适合火煱,所以你们晚饭就到外面吃,否则可能吃坏肚子,不要说我没提你。
银剑,今晚将所有暗器擦亮,明天我会验收。
金剑和追命,最近晚上街道不太平,你们负责巡夜。
铁手,你代冷血今晚当值神捕司。
世叔,我最近身体不好,麻烦你到舒大人那儿借一点人蔘和珍珠末。
追命:可不可以当看不到?
铁手:还有一句,如有不從,明早暗器伺候,并后果自负。
完
话说神捕司最近没有什么大案件,众人十分清闲,于是就兴起无聊搞作的念头,
神捕司中最令众人产生兴趣的就是冷血和无情这一对。他们很想究竟冷血是怎样驾驭无情,于是一个名为「野狼研究100问」就出现了。
大家齐集大厅。
无情:怎么又做访问?你们太清闲就去边关守城好了。
追命:又不是问你,是问冷血,冷血都答应了。
无情:冷血,你什么时候变得这么无聊?
冷血:‧‧‧
神侯:其实我们只想了解一点野狼的生态,又不能问一只真狼,难得冷血由野狼养大,了解甚详。
光明正大的理由,也只有神侯敢面不红耳不赤地说出,换来的是无情一脸「信你有鬼」的表情。
访问正式开始。
铁手:1.请问你的名字?
冷血:怎么又是这烂题目开始‧‧‧
铁手:因为要充数。
冷血:‧‧‧冷血。
铁手:2.请问你的性别?
冷血:‧‧‧
铁手:以下几题是研究问卷必问的。
冷血:男。
铁手:3.请问你的年龄?
冷血:‧‧‧20
铁手:4.请问你的家庭人数?
冷血:(思考了一会,再数数手指):8人
铁手:5.这8人包括什么人?
冷血:我自己、一个老婆、二个兄弟、一个外父、一个管家、二个跟班。
无情:‧‧‧老婆‧‧‧外父‧‧‧你那来这些人呀,不要乱编。
诸葛:还是冷血有孝心,无情,我养你这么多年,父之名也担当得起吧。
无情:世叔,重点不是这里‧‧‧(气死我了)
追命:幸好冷血说是二个兄弟,不是二个奸夫‧‧‧
无情:追命,你想死可以出声。
铁手(傻笑):还是继续吧。
铁手:6.你的全年总收入?
冷血:不是和你们一样。
铁手:没有兼职?
冷血:没有,虽然做杀手好赚一点。
铁手:7.你的家庭全年总收入?
冷血:这要问雪姨。
雪姨:这是神捕府最高机密。
铁手/追命/冷血/无情:(心想) 雪姨不会是常打虎头吧?
铁手:8.你的住屋类型?
冷血:公家的,不用付租。
追命:也可以说是老婆娘家的‧‧‧
一枝漂亮的银针飞过追命耳边。
铁手:9.你是与家人同住吗?
冷血:是。
无情:他们(指铁手追命)也是你的家人了?
冷血:我是指你。
无情:(脸红)‧‧‧谁和你同住了?
铁手:10.你的日常消费多少?
冷血:这里包吃包住,平常都没什么消费。
追命:(两眼发光)那你不是存下很多钱。
冷血:全给了无情存下。
追命:冷血,男人身边要留点钱呀。
无情:(冷笑)有钱也不会借给神棍,一去无回头。
铁手:11.你最喜欢什么颜色?
冷血:白色
大家都看向无情。
无情:看什么看,关我什么事?
铁手:12.你最喜欢吃什么?
冷血和大家都看向无情。
无情:(高分贝)看什么看,关我什么事?
铁手:13.你最喜欢去哪儿?
冷血和大家依然看向无情。
无情:你答问题,不要看我。
冷血:小楼
铁手:14.你最喜欢什么衣饰?
冷血:玉佩
追命:为什么?野人都懂赏玉。
冷血:因为和无情很配。
无情:你答你的,不要提我。
铁手:怪不得冷血的传家玉佩在无情身上。
铁手:15.你最喜欢什么季节?
冷血:春季
追命:发情的季节‧‧‧
无情:发疯就有你份儿。
铁手:16.你最喜欢玩什么?
冷血:‧‧‧和无情‧‧‧
无情:不是叫你不要提到我。
追命:无情,不可以这样阻止冷血回答问题,冷血,你们玩什么呢?
冷血:练习暗器。
追命:冷血,你是不是有被虐狂?
追命却看见大家没什反应,一脸了然于胸的表情,发觉自己可能遗漏了什么。
追命(向铁手):究竟怎么了?
铁手:你试想想无情什么时候会和冷血练习暗器‧‧‧
无情:哼,铁手。
铁手:17.你最喜欢被人怎样称呼?
冷血:你们怎样叫都没所谓。(环视一周,只没有看无情)
追命:那无情呢?
无情:不关你事,闭咀。
铁手:18.你最喜欢什么花?
冷血:桂花。
追命:为什么?
冷血:无情喜欢吃。
无情:我吃的是桂花糖。
冷血:一样。
铁手:19.你最喜欢什么动物?
冷血:狼。
追命:终于有一个答案与无情无关了。
铁手:你怎知和无情无关。
追命:无情不是一般比作白兔。
铁手:你见过这么狠的白兔?
诸葛:(见追命仍有不解,好心解释)再狠的雌狼还是被雄狼压的。
无情:(恨恨地)你们都当我死的了。
铁手:20.你最喜欢什么自然景物?
冷血:月亮
追命:狼变‧‧‧
冷血:似无情。
无情:(冷冷)不要什么都似我。
铁手:21.你最喜欢什么景色?
冷血:无情托腮思考的模样。
追命:这不是景色吧‧‧‧
无情:谁叫你们要和野人做访问。
铁手:22.你最喜欢什么类型的情人?
冷血:无情。
无情:(脸红口硬)他是问你类型,不是问谁呀,懂不懂?
追命:无情的类型吗?
冷血:我不理什么类型,只有无情。
无情:(脸红)闭咀。
然后银针是飞向四面八方。
追命:(边逃边叫)为什么丢向我们?又不是我们说。
铁手:23.你最喜欢什么类型的朋友?
冷血:(望了望铁手追命)‧‧‧不会和我抢无情的人
追命:看着我们干嘛?我们又没有抢‧‧‧
无情:你也放心,你抢也抢不赢。
追命:哼,你是暗示铁手就抢得了。(向铁手)铁手,你有机会呀。
铁手:(望着冷血想拔刀的冲动)追命,你不要拖我下水。
铁手:24.你最喜欢喝什么?
冷血:酒。
追命:冷血,想不到我们是同道人,但平时也不太见你喝的。
冷血:无情喜欢喝茶,我喜欢他喝酒。
追命:为什么?
冷血嘴角上扬,贼贼的笑,看得身边的人除了无情、世叔外都打起冷颤。
铁手:25.我们(除了无情)之中,你最喜欢哪一个?
冷血:雪姨。
雪姨:呵呵,冷血也知道雪姨平时对你好哩。
铁手:可以解释一下原因吗?
冷血:雪姨最没杀伤力。
雪姨:因为我不会武功?
追命:他的意思是你最不可能和他抢无情。
无情:其实雪姨人也不错,如果年青十年‧‧‧
雪姨:无情,你是时间喝药了。
不知从那里,雪姨变了一碗苦药给无情。无情生平第一次觉得他的毒舌毒错人了。
铁手:26.你最讨厌什么颜色?
冷血:黑色
追命:为什么?
冷血:因为药是黑色。
于是大家又看向无情。
无情:看什么看,关我什么事?
铁手:27.你最讨厌吃什么?
冷血:吃药。
追命:你又不用常吃‧‧‧
无情:是他常偷吃‧‧‧(后悔说了,脸红)
众人偷笑‧‧‧
追命:(搔头)冷血,这是什么嗜好,为什么要偷吃?
诸葛:(受不了追命)冷血想偷吃的不是药啦。
铁手:28.你最讨厌去哪儿?
冷血:很远的地方查案。
追命:最重要的是没有无情一起去。
无情:神棍,不用你补充。
铁手:29.你最讨厌什么衣饰?
冷血:暗器。
追命:暗器也算吗?恐怕只有无情才会戴上。
无情:追命,你要不要我送你一个。
追命吐了吐舌头:谁想要?
铁手:30.你最讨厌什么季节?
冷血:冬季
追命:我知我知,因为无情最易病。
无情:我什么时候常病了?
众人心想:你什么时候不病了?
铁手:31.你最讨厌玩什么?
冷血:斗咀
无情挑挑眉。
追命:我没听错吗?你也会和无情斗咀?
冷血:(冷冷望向追命)讨厌你和无情斗咀。
追命:(回望冷血)但我喜欢呀!
无情:无聊。
铁手:(向追命小声说)小心冷血劈了你。
铁手:32.你最讨厌被人怎样称呼?
冷血:没血性。
大家看向无情
无情:‧‧‧只叫过一次而已‧‧‧
铁手:33.你最讨厌什么花?
冷血:桃花。
追命:为什么?
冷血:(望着无情)惹回来太多不好。
无情:(当没听到)‧‧‧那你不要来欣赏小楼的桃花。
冷血:我早晚会劈了他。
铁手:34.你最讨厌什么动物?
冷血:犬和白兔。
追命:为什么?
冷血:一个利用忠厚迷惑人,一个扮笨引诱人。
追命:铁手,你觉不觉得冷血意有所指?
铁手:(汗)‧‧‧
无情:那你还不闭咀。
铁手:35.你最讨厌什么自然景物?
冷血:狂风
追命:知道了,因为把无情吹病。
无情:(冷冷)我没这么易病。
大家一脸不相信。
铁手:36.你最讨厌什么景色?
冷血:无情凝望着你们。
追命:这不是景色吧‧‧‧
无情:我什么时候有凝望,那是瞪眼,好不好?
铁手:37.你最讨厌什么类型的情人?
冷血:装无知的和言听计从的。
追命:铁手,他又是不是在暗示什么?
铁手:你明知就不要问哩。
铁手:38.你最讨厌什么类型的朋友?
冷血:(望了望铁手追命)‧‧‧
追命:(指指自己,又指指无情)不会是我们吧?
冷血:‧‧‧
追命:为什么?有很多人喜欢我们。
冷血:铁手对无情太温柔,追命常逗弄无情。
无情:(向追命)是你才会笨得去问他。
铁手:39.你最讨厌喝什么?
冷血:酒。
追命:不是说喜欢吗?
铁手:他刚是说喜欢无情喝,不是自己喝。
追命:什么呀什么,那有什么差别?为什么喜欢别人喝,不喜欢自己喝?
冷血:酒能乱性,伤了无情。
追命:(还是有点不明白)那就不怕无情喝了乱性?
追命未问完,已遭到身边所有人的一记白眼。
无情:(脸红)问够了没有,快下题。
铁手:40.我们之中,你最讨厌哪一个?
追命:一定是我和铁手。
铁手:不要拖我下水。
冷血:应该是金银剑‧‧‧
追命:(兴奋)为什么?
冷血:他们常坏我好事。
银剑:真冤枉,我们又不知道你们‧‧‧(被无情的眼刀吓住不敢讲下去)
无情见二人受屈般可怜样子,难得一次的善心发作。
无情:放心,你们二人的地位无人可替。
金剑:少主,你想我们死得快一点吗?
金银剑二人被冷血的杀人的眼神吓得立即躲到神侯背后。
铁手:41.你满意现时的工作吗?
冷血:满意。
神侯:那不会转工了?
冷血:除非无情不在这里。
神侯:那可放心,他走不出我的五指山。
无情:为何当初救我的不是一个正常人?
铁手:42.你希望工作有什么改善?
冷血:最好案件都发生在京城。
追命:那你就不用离开无情了。
无情:要你多咀。
铁手:43.你满意现时的家居吗?
冷血:比之前的山洞设备好。
追命:神捕司怎可能比你的山洞差。
冷血:不过山洞设计简单,猎物无所循形。
无情:(冷冷)那你搬回山洞住。
铁手:44.你希望家居有什么改善?
冷血:少一点机关。
追命:无情,这是话你的。
无情:你可以不入小楼。
冷血:那你搬来我这儿。
无情:我就算搬了进来也会弄机关。
铁手:45. 你满意现时的待遇吗?
冷血:(望着无情)‧‧‧
无情:铁手问你工作待遇,即俸禄、福利等,不是问你我对你的待遇。
冷血:(恍然大悟)哦‧‧‧俸禄多少不介意。
追命:什么不介意,实在太少了,都不够我花。
铁手:46.你希望待遇有什么改善?
冷血:最好有一些津贴。
追命:什么津贴?
冷血:药材补品,如天山雪莲、千年人蔘、养生酒、美白丸‧‧‧
无情:我不吃这些。
铁手:47.你满意现时的情人吗?
冷血:(深情望着无情)满意。
无情装着听不到,看不见。
铁手:48.你希望情人有什么改善?
冷血:如果乖一点就更好。
追命:如果有一天你见到太阳由西方升起的话‧‧‧
无情:如果有一天你见到追命不赌不饮不对女子口花花口袋有钱剩的话‧‧‧
追命:关我什么事,不要推在我身上。
冷血:(凶凶的)追命,我会帮你戒掉的‧‧‧
追命:不要啦‧‧‧世叔救命。
铁手:49.你满意现时的生活吗?
冷血:满意。
追命:都算不错。
无情:又没人问你。
铁手:50.你希望生活有什么改善?
冷血:如果铁手追命多一点外出办案,金银剑多一点协助外出办案,世叔多一点留在宫中,雪姨多一点到他乡探亲的话就更好。
雪姨:(感动)冷血,你会说长句子了。
追命:你何不简单说一句和无情多一点单独相处?
铁手:其实你们二人自己外出不就好了?
冷血两眼发光望着铁手,无情狠瞪着铁手。
铁手:51.你觉得自己有什么优点?
冷血:直接。
无情:这也算优点。
追命:如果冷血不是直接,怎对付你这个别扭怪。
一群暗器华丽的飞向追命,追命也华丽的一一躲开。
神侯:呵呵,偶尔这样较劲也不错。
雪姨:这也叫偶尔,不是天天如此。
铁手:52.你觉得自己有什么缺点?
冷血:口才不好。
追命:冷血,无情那种不是叫口才,是毒舌‧‧‧救命呀,你不要乱发暗器。
神侯:呵呵,冷血,放心,如果无情欺负你,你来告诉我。
无情:(不忿)我欺负他?他不来欺负我,我已经要还神了。
追命:(可怜状)世叔,你为何不帮我?
神侯:我不是有教你提升轻功吗?
无情:世叔,你不如帮我赶了他们走,那就不用你费心。
神侯:呵呵,无情,你确定你舍得?
冷血:我就是想有世叔这般的口才。
神侯:这不用学,反正你压得住他就行,行动上你已占上风,口上就让他威风啦。
无情:(反眼)‧‧‧木头,下一题。
铁手:(指着自己)叫我吗?(看见无情手上的金针)我知道我知道。
铁手:53.你觉得自己有什么需要改善?
冷血:武功再强一点。
铁手:很好呀,可以锄强扶弱,保卫百姓‧‧‧
冷血:只为保护无情。
铁手:‧‧‧‧‧‧
无情:(冷冷)我不需人保护。
铁手:54.你觉得别人眼中的你是怎样的人?
冷血:没血性。
追命:我没说过呀。
铁手:我都没有。
无情:‧‧‧都是世叔替你改这个名字‧‧‧
神侯:呵呵,我当初都是想着冷血无情很配呀!
追命:原来如此,但铁手无情都很配呀。
铁手:追命,我没惹着你吧‧‧‧冷血‧‧‧你冷静‧‧‧我改名呀!
铁手:55.你觉得自己最吸引人的地方是什么?
冷血:(望着无情)‧‧‧不知道。
追命:会不会是不出声扮酷?
金剑:可能是直截了当的性格?
银剑:或者是他带点野性?
铁手:应该是武功高强?
雪姨:依我说,应是脸上的刀疤,有男子气概。
神侯:不是他常令人摸不透的性儿吗?
然后大家望着无情。
无情:无聊。
铁手:56.你觉得自己是一个好捕快吗?
冷血:好。
神侯:勇猛勤奋,捉贼无数,不错。
铁手:56.你觉得自己是一个好师弟吗?
冷血:好。
追命:有时候会帮我挡剑,算不错。
铁手:我也觉得不错。
无情:我‧‧‧(追命:无情,下一题才到你回应)
铁手:57.你觉得自己是一个好情人吗?
冷血:(肯定)好。
大家望着无情。
无情:‧‧‧怎么都比神棍好吧。
冷血立即站起来,拔剑。
追命:(躲到铁手身后)无情,你说清楚,你这样说很易令人误会的。
无情:(一幅「我就是想人误会」的表情)我什么都没说过。
铁手:58.你最强的本领是什么?
冷血:(望着无情)捕猎。
铁手:所以没有贼人走得掉。
大家讶异地望着铁手。
铁手:59.你有什么做人原则?
冷血:攻受不可逆。
无情:(一口茶喷了出口)你‧‧‧
大家忍不住偷笑,追命拍枱大笑。
铁手:60.你憧憬怎样的人生?
冷血:(望着无情)有他‧‧‧(怕无情不好意思,没有叫出名字)
无情:(脸红,拿起茶杯掩脸)‧‧‧
大家都有点被这一刻感动。
追命:到了,到了,终于到了。
无情:到了什么?
铁手:以下40题是问有关冷血与情人之间的问题。
大家期待已久的表情,看得无情有不详预感。
无情:还问?时间不早了,铁手追命,你们不要巡街了吗?雪姨你不用预备晚饭吗?世叔你不是约了舒大人吗?
铁手:无情,你放心好了,我已拜托蓝天帮帮助巡街,如果有什么事,他们会来告之。
雪姨:今晚我们吃火煱,游冬会帮忙预备材料。
神侯:对了,忘了时间,金剑你帮我去茶楼请舒大人过来一起听访问。
无情:(急道)金剑,你告诉舒大人说世叔忙着没空,明天再约。
金剑看看神侯,又看看无情,一边是主子,一边是少主,手掌是肉,手心也是肉。
金剑:(叹气)是,少主。(转身便走)
铁手:61.用一句话形容你的情人?
冷血:冷
追命:是一句话,不是一个字呀。
冷血:(思考了一会)人冷、样子冷、身体冷、说话冷、做事冷、对自己冷‧‧‧
追命:(受不了)够了。
铁手:62.用一句话形容你们现时状况?
冷血:好
追命:无情,你们平时怎样沟通的?
无情:谁会笨得和野人沟通?
冷血:我们是用身体语言。
无情:(脸红)谁叫你答?
铁手:63.用一句话形容你的爱?
冷血:(想了一会,望了无情一会,又想了一会)‧‧‧
追命:(不耐烦)随便说一个字都好。
冷血:我习惯用行动表示。
无情:(脸红)你明天起给我背熟一百句四字成语。
铁手:64.用一句话形容他对你的爱?
冷血:爱你爱到掉(暗器)死你。
无情:(连无情也感意外)你说什么?那里学来?
冷血:追命向我说过你是这样。
无情:神棍,看来大师兄也应该好好疼爱你。
无情的暗器未发出,冷血已拔剑。
追命:(大呼小叫)铁手,救命呀,世叔,救我呀,雪姨‧‧‧
铁手:65.如果情人不听话,你会怎样?
冷血:扑倒。
无情:(脸红)你‧‧‧
追命:这的确是最有效的方法。
冷血:(想杀人的气势)你怎么知道?
追命:(准备逃命)冷静‧‧‧我只是想象而已,说说而已,不要当真的。
铁手:66.如果情人犯错,你会怎样?
冷血:扑倒。
追命:你就只有这个方法。
冷血:好用。
铁手:67.如果情人生气,你会怎样?
冷血:扑倒。
追命:没听错吗,是他生气,你还‧‧‧
冷血:扑了就不生气。
追命:(吐吐舌)应该是没力气生气吧。
铁手:(好奇)如果他之后仍然生气呢?
冷血:再扑倒。
无情:你们有完没完呀。
铁手:68.如果情人很乖,你会如何奖赏?
冷血:扑倒。
追命:什么?奬和罚都一样的呀。
冷血:次数不同。
无情:(脸红)你不要笨得什么都回答。
铁手:69.如果你要表达爱意,最有效的方法是什么?
冷血:扑倒。
雪姨:什么?一点都不浪漫。
追命:也不一定,也可以扑得很浪漫。
雪姨:怎么扑得很浪漫?
追命:例如边说爱你边扑上、边撒花瓣边扑上、边跳舞边扑上、边唱歌边扑上等。
冷血:今晚我试一试。
无情:你猪来的吗?神棍的话你都信。
神侯:看来无情都是喜欢直接的。
无情:我有这个意思吗?
铁手:70.如果情人要表达爱意,最有效的方法是什么?
冷血:让我扑倒。
雪姨:(怜爱)果然是由狼养大的。
追命:(同情)一会儿让师兄教教你。
铁手:(感叹)这样扑不累吗?
神侯:你们不能怪冷血,你们想想二人的性格,不说话,眼望眼的,真可以望足一世都未有进一步发展。
铁手:71.如果情人变心,你会怎样?
冷血:(狠冷的目光望着铁手和追命)‧‧‧
追命:你不要看着我们,无情在出面也很有市场的‧‧‧上次不是被蔡京捉走了。
无情:他是为了武器图谱,你不要瞎扯。
铁手:(滴汗)冷血,你未答呀。
冷血:(望着无情)你会变心?
无情:‧‧‧你听不见「如果」吗?这是假设性问题。
冷血:既然不会发生,不用想了。
铁手:(锲而不舍)那如果真的发生了呢?
无情:铁手,你是想神捕司的桌子全给劈了,还是想你和追命给劈了?
雪姨和神侯:下一题。
铁手:72.如果你喜欢了别人,你会怎样?
冷血:我不会的。
追命:这么肯定。
冷血:狼是一生只有一个伴侣的。
追命:那无情你没机会等他变心之后,找过一个新情人的。
无情:我有说过要找吗?还是你想我找过新的?
冷血已准备拔刀。
追命:无情,你不要借刀杀人呀!世叔,神捕司要出命案呀,你怎么不管呀?
追命边叫边逃到大厅门口,却撞上刚从外面赶回来气喘喘的金剑。
追命:(趁机转移话题)金剑,你的轻功好了这么多,这么快就回来?
金剑:少主,我已向舒大人传话了。
无情:(看见金剑的喘气)你这么赶干嘛,又没人催你呢?
追命:(逃过一劫后)金剑是赶想回来看访问呀,你错过了十题啦。
无情:(白了金剑一眼)冷血,你刚才不是要劈人吗?你可以继续了。
神侯:呵呵,你们感情真好,不过动动口就好了,不要动手哩。冷血,别忘了我 们的约定。
冷血收剑坐下。
无情:(不安)什么约定?
神侯:呵呵,呵呵,铁手,下一题。
铁手:73.如果情人和你说今晚留下过夜,你会怎回应?
冷血:劈了他。
铁手:(讶异)为什么?
冷血:那个人一定不是无情,是假扮的。
神侯:很有道理。
铁手:74.如果情人和你说今晚不准留下过夜,你会怎回应?
冷血:待在他的屋顶。
追命:就这么听话。
神侯:他是待在屋顶上不断发出各种声音,直至无情叫他下来。
追命:世叔,你怎么知道?
铁手:有一次冷血竟然在吹笛,全个神捕司,除了你之外,所有人都醒了,最后派了世叔做代表,请无情救救大家。
无情:原来你不只是神棍,还是一头猪。
追命:‧‧‧我听到的‧‧‧吹得也不差。
大家一脸讶异地望着追命,怀疑他的耳朵是否有问题。
铁手:75.如果我们其中一个与无情掉下水中,你会先救谁?首先是我和无情?
冷血:无情。
铁手:我都知道。如果是追命和无情?
冷血:无情。
追命:我就知道你重色轻友。
铁手:如果是雪姨和无情?
冷血:无情。
雪姨:(伤心)冷血,你竟然不先救我这个弱女子。
铁手:如果是世叔和无情?
冷血:无情。
神侯:(感叹)真是不孝呀!
无情:那找天你们陪我一起下水。
铁手:76.你对情人说过最感动的一句话是什么?
冷血:今次就饶了你。
众人:(头上乌鸦飞过)‧‧‧
无情:的确很感动。
铁手:77.情人对你说过最感动的一句话是什么?
冷血:(努力回忆)他对我说过最多的话‧‧‧「滚出去」、「找死吗」、「没脑子」、「不要烦我」、「不要碰我」、「射死你」、「野人」‧‧‧
大家一脸同情的望着冷血。
追命:无情,你也太过份了,一句好话都不会说。
无情:‧‧‧好,那下次我对他吟诗好了。
众人:‧‧‧
冷血:有了,就是他叫我「弃」的时候。
追命:什么时候?
无情:(脸红)要你管?下一题。
铁手:78.你们最常约会的地方在哪儿?
冷血:小楼。
追命:这么没情趣。
冷血:小楼以外的地方,无情不肯让我‧‧‧亲近。
追命:(贼笑)亲近还是亲热?
无情:(想尽快结束)‧‧‧少废话,快下一题。
铁手:79.通常约会都做些什么?
无情:(抢着回答)查案。
追命:这个访问不是问你的。
无情瞪着冷血,暗示着「有胆你就说出来」。
冷血:(思考一会)‧‧‧练功。
追命:什么?谁信呀?在小楼练功,什么功夫呀?
冷血:无情可以练习暗器,我可以练习轻功和体力。
追命:练习轻功?不是由我来练较合适?(突然间,追命感到一股很强的杀气,立即改口)说笑啦,我怎会笨得找无情练功,不要命吗?
铁手:80.你最喜欢替情人做什么事?
冷血:帮他洗澡。
追命:因为可以占便宜?
冷血:那时候他的暗器最少,省功夫。
无情:(脸红)金剑,替我找工匠做一个有机关的大木桶。
雪姨:无情,这些钱就省下吧,反正最后都是防止不了什么。
无情:‧‧‧
铁手:81.你们有没有试过吵架吗?
冷血:有。
追命:有什么可能没有,无情本来就爱没事找事吵的人。
无情:(冷笑)追命,你真了解我。
冷血狠盯着追命。
追命:(退后)冷血,你不要被煽动呀!
铁手:82.因为一些什么事情而吵架?
冷血:(想一想)好像他不肯吃药、发病不告诉我、老派我出外查案、不肯让我接近、不肯让我进入小楼、不让他研究案件、我与世叔合谋算计他、扑倒太多、他与你们走得太近、要我去和小刀见面套取情报、他自己去捉贼、他让人占便宜、有事不告诉我、不让我跟他去查案、我受伤没告诉他、我劈桌子、他乱发暗器‧‧‧
追命:停一停,你们会不会吵得太多了。虽然吵架也算情趣‧‧
冷血:(狠狠地)不算多,较你和无情的吵架来算‧‧‧
雪姨:(感叹)这应该是无情和人的沟通方式。
神侯:(感叹)独生子多是这样。
无情:你们二人不要没事在乱感叹。
冷血,你弄清楚,我们这不叫吵架,都是我在骂,你在‧‧‧
我和追命的是他被我骂,不是吵架。
铁手:83.如何和好?
冷血:床头打架床尾和。
铁手:(拍掌)这句用得对。
追命:野人有进步了。
雪姨:(感动)下次说不定会说出一句诗了。
神侯:不枉我用心教导(天音:你有吗?)
无情:(无力状)你们有没有需要这么夸张?
铁手:84.你们初次扑倒是在什么地方/什么时候?
(因怕无情发难,所以只能这样问)
冷血:小楼,他被人偷吻之后。
追命:什么偷吻?简直是非礼,应该拉她坐牢。
无情:你怎么知道?(然后瞪着冷血)
冷血:不是我说。
追命:是我自己看到的。
铁手:其实我也看到呀!
无情:‧‧‧
铁手:85.一周通常扑倒多少次?
冷血:没定,要视乎他的情况。
追命:什么情况?
冷血:有没有听话、有没有生病、有没有生气、有没有被占便宜‧‧‧
铁手:你考虑的情况真多。
无情:通通只是借口。
铁手:86.这是选择题:请问你的扑倒是什么类型?
桂花糕:温柔型
红豆糕:粗暴型
绿豆糕:强攻型
芝麻糕:技术型
追命在冷血面前放下一盘糕点。
冷血看见无情的一脸黑脸,于是他在众人讶异的目光中拿起了一件桂花糕。
铁手:冷血,不是选无情喜欢的口味呀。
追命:你骗人的啦,明明想选绿豆糕。
神侯:冷血,神捕不可以说谎的。
雪姨:冷血是不喜欢吃绿豆糕吧。
无情:(冷得不可能再冷)金剑,通告全神捕司上下,以后神捕司内不许吃糕点。
铁手:87.在你的扑倒时,对方最常有的反应是什么?
冷血:反抗。
追命:有用吗?
冷血:没有。
无情:哼。
铁手:88.在你扑倒,对方不作出反抗的可能性多大?
冷血:(张大双眼)会有可能吗?
追命:根本无可能。
雪姨:在什么情况下会有可能呢?
铁手:那‧‧‧如果生病或受伤了呢?
冷血:一样会的。
追命:那‧‧‧如果绑着他?
冷血:也会说话上反抗。
神侯:那‧‧‧如果,我是说如果,下药呢?
冷血:他意志力很惊人的。
雪姨:那即是没有可能。
冷血:除非昏迷不醒。
无情:(没好气)你们究竟是不是神捕?你们说的是犯法的?
铁手:89.有没有试过对方主动扑倒?
冷血:(张大双眼)会有可能吗?
追命:根本无可能。
雪姨:在什么情况下会有可能呢?
铁手:不是喝醉了会吗?
冷血:不会,只是比较不会这么别扭。
追命:如果冷血你受伤了呢?
冷血:不会,最多只会减少反抗。
神侯:‧‧‧如果,我是说如果,下药呢?
冷血:他会宁愿自行解决。
无情:(没好气)我现在想解决你们多一点。
铁手:90.扑倒期间,最痛苦的是什么?
冷血:(十分内疚)他病发。
无情:只是碰巧‧‧‧
追命:那他喘鸣平复了之后,有没有继续?
冷血:有。
无情:‧‧‧
众人晕倒。
铁手:91.扑倒期间,对方做什么你最开心?
冷血:撒娇。
众人开始掏耳朵,怀疑自己听错。
铁手:可以重复答案吗?
冷血:撒娇。
追命:有‧‧‧可能吗?
神侯:(回忆中)无情小时候撒娇真是天下无敌。
雪姨:但他自八岁之后就没有了。
冷血:喝醉了就会。
追命:快拿十几酲酒‧‧‧
铁手:(拉着追命,小声道)你要灌醉无情都要先等冷血不在。
无情:金剑,通告全神捕司上下,以后神捕司内禁酒。
铁手:92.试过最长时间多久没有扑倒?
冷血:3个月10日零8时辰。
追命:记得这么清楚‧‧‧
铁手:何解会这段时间没有?
冷血狠狠瞪着铁手、追命和神侯。
追命:(心虚)不会与我们有关吧。
冷血:那次我外出办案一个月回来的前一天,铁手的案件有点阻滞,无情跑了出外帮他。当案件了结,他们回来途中,追命又捉着无情,要他陪同前去另一处查案,只有铁手回来。当他们又解决了案件,回来途中,又被世叔拦截,要无情陪他去杭州看什么故友。
铁手:那次因为案件凶徒善于用计,所以唯有请无情帮忙。
追命:谁叫那案件的死者死于奇怪暗器?不找无情找谁?
神侯:我想着无情连办两案累坏了,才带他去散心。
铁手:93.你喜欢扑倒吗?
冷血:喜欢。
追命:我就说嘛,有谁不喜欢呢?
(斜眼望着无情)冷血,改天三师兄带你出去见识。
无情:(冷冷)你最好每晚也带他出去,省得来烦我。
冷血:无情以外没兴趣。
无情的嘴角向上弯了一弯。
铁手:94.情人喜欢扑倒吗?
冷血:喜欢。
无情:我有这样说过吗?
追命:冷血,你有什么证据说出来,大家一起判断。
冷血:第一,他说不喜欢即是喜欢。
雪姨:无情总是口是心非,这个理据成立。
冷血:第二,为何他总爱惹怒我,明知惩罚是这个。
铁手:这也可理解为婉转的要求。
冷血:第三,他没有出全力阻止我接近。
追命:这个就是,以无情的暗器,怎可能阻不了你?平时他阻止我可每次都成功。
冷血:第四,每次绑着他的手都不难。
神侯:无情肯束手就擒,即代表他愿意了。
追命:一致裁定,罪名成立。
无情:‧‧‧你们出外不要告诉别人你们是这样查案的。
铁手:95. 扑倒前,你有没有什么准备?
冷血:瞄准目标及准备闪躲。
追命:不是指这些,是问你有没有为扑倒而准备,如洗澡、换衣服、小工具、药物、刮胡子、涂香水、做热身、小礼物‧‧‧
冷血:需要这样准备吗?
无情:你只需要准备纳命来。
铁手:96.扑倒时,你们有没有什么约定?
冷血:有。
铁手:都是什么?
冷血:无情会说明天他要吃城南的桂花糖、城北的莲子羮、城东的筒子鸡、城西的无花果。
追命:即是要你全个京城走一遍。
雪姨:真是辛苦你了。无情就是让我们宠坏了。
无情:‧‧‧没有要他到城外买东西已便宜了他。
铁手:那是无情的要求,那冷血你呢?
冷血:他先让我吃饱。
众人:‧‧‧辛苦了。
铁手:97.扑倒时,你们有没有什么禁忌?
冷血:(狠瞪着铁手追命)不准叫别人的名字。
追命:(兴奋)无情,你叫我干什么?
铁手:(滴汗)‧‧‧
无情:谁叫你们了?我们本来是在正经的讨论案情的,是那头野狼没事在发情。
神侯:让我来评评理,当时你们在什么地方讨论案情?
冷血:床上。
神侯:无情,没事干嘛在床上讨论案情,怪不得冷血。
无情:你这也算那门子评理。
铁手:98.哪一次的扑倒最难忘?
冷血:在屋顶。
追命:什么?屋顶?难道这么高?
无情:(反白眼)是他在屋顶扑下来。
追命:果然是一头狼。这有什么好难忘?
冷血:无情说那时圆月在我身后,我向下扑,好美。
无情:(脸红)没必须告诉他们啦。
冷血:最重要的是无情当时呆了,未试过这么容易得手。
无情:(脸红)你还说‧‧‧
大家都在幻想月下狼扑的画面。
铁手:99.你对你们的未来有什么期盼?
冷血:白头到老。
无情:我不要。
冷血:(激动)为什么?
无情:(理直气壮)我不要白头发。
众人:‧‧‧
冷血:那黑头到老。
众人:‧‧‧
铁手:100.你们的爱会持续到永久吗?
冷血:(决断)会。
铁手:你不可以辜负大师兄。
追命:小心看住你娘子,不要给人拐了。
金剑:如果你欺负少主,我不会放过你。
银剑:如果少主欺负你,你就让一让他好了。
雪姨:(拭泪)以后无情就交给你了。
神侯:我很安慰。
无情:‧‧‧这样的神捕司迟早给人灭了。
铁手:100问已经问完了,多谢冷血合作。
无情:你们终于闹够了。
冷血:世叔,我的酬劳?
神侯:(拿了一张图则给他)这是小楼的设计图。
无情:世叔,你为了这样无聊的问题出卖小楼。
神侯:我怎么会?
冷血:我的酬劳不是设计图。
无情:那是什么?
冷血:我可以正式入住小楼。
神侯:既然冷血也是小楼的主人了,那应该有一份设计图。
无情:我不同意。
神侯:反对无效。世叔答应了,难道你要世叔做一个言而无信的人?
无情:‧‧‧我离家出走‧‧‧
冷血:我们回房谈谈。(立即推走了无情)
雪姨:今晚火煱不用叫他们吧。
银剑:金剑,今晚我们可以出外玩了。
金剑:好呀,城西有一个新夜市。
追命:今晚晚饭没人和我争了。
神侯:今晚可平静了。
铁手:各位,无情留下了一张纸条,叫我读给大家。
雪姨,最近食物容易变坏,不适合火煱,所以你们晚饭就到外面吃,否则可能吃坏肚子,不要说我没提你。
银剑,今晚将所有暗器擦亮,明天我会验收。
金剑和追命,最近晚上街道不太平,你们负责巡夜。
铁手,你代冷血今晚当值神捕司。
世叔,我最近身体不好,麻烦你到舒大人那儿借一点人蔘和珍珠末。
追命:可不可以当看不到?
铁手:还有一句,如有不從,明早暗器伺候,并后果自负。
完
100 câu hỏi
话说神捕司众人完成了「野狼研究100问」后,又兴起研究无情如何女王的念头,于是一个名为「女王研究100问」就出现了。
大家齐集大厅。
无情:今次又怎么?为什么我要做访问?
追命:只是问几个问题而已(100个问题呀………..),不用这么大反应。
无情:你以为我会这么无聊!
神侯:无情,没办法,上次我们做的「野狼研究100问」对国家有很大帮助,所以要再接再厉。
无情一脸「信你有鬼」的表情回敬神侯。
神侯:你不要做访问也不要紧……铁手,那你先和.冷血算帐。
铁手:……..冷血,上次你在三才村捉捕犯人的时候,劈了一间客栈、两间酒馆、三间饭店、四间路边摊贩、五间民房的桌子,需要赔偿,刑部那边说难以出公数‧‧‧所以‧‧‧我们计算过了,你连返日夜两更,用半年俸禄就够赔了,又或者‧‧‧‧‧‧(大家看着无情)
无情(瞪着冷血):‧‧‧要问什么就快问,不要浪费我时间。
访问正式开始。
铁手:1.请问你的名字?
无情:这些问题你自己填上去就算了。
追命:反正简单答了便算,你想我们一来就问你会脸红的问题吗?
无情:‧‧‧无情。
铁手:2.请问你的性别?
无情:‧‧‧(手动)
铁手:无情,你冷静一点,巡例必问的。
无情:‧‧‧男。
铁手:3.请问你的年龄?
无情:‧‧‧20
追命:不止吧,看你的行为有40了。
无情:追命,以你的行为,简直10岁都不如。
铁手:4.请问你的家庭人数?
无情:没有。
铁手:怎会没有?
无情:六岁时全死光了,你不会不知道吧!
神侯:(伤心状)小余,我带你回来的时候说过会再给你一个家,难道这么多年我都是白白付出的。
无情:(无奈)‧‧‧算有一个吧。
雪姨:(拿着手绢拭泪)枉我眠干睡湿的照顾你,欠了那10月怀胎就是欠了哩‧‧‧
无情:(无奈)‧‧‧算两个吧。
冷血:(不甘)无情,我不用你做访问,我自己赔钱,我自己的事我自己负责。
无情:(无奈)‧‧‧算三个吧。
追命:(碎碎念)铁手,你看人家都不当你是兄弟的了,就算你们出生入死过,一条被子两份盖,一条油条两份吃,人家都还是嫌你笨头笨脑,笨手笨脚,不配做人家兄弟了。就算你大师兄大师兄的叫破喉咙,好像狗仔般跟出跟入,任人呼来喝去,人家都是不当你是兄弟‧‧‧
无情:(瞪着追命)你说够了没‧‧‧算五个吧。
冷血:(狠狠)铁手,你什么时间和无情一条被子两份盖?
铁手:我‧‧‧我没有‧‧‧没有呀。追命,你不要瞎说。
金银剑:(眼睛红红的)少主‧‧‧我们‧‧‧
无情:(怒)好了‧‧‧算七个,你们满意吧。
铁手:5.这7人包括什么人?
无情:一只老狐狸、一只黑白天鹅、一只野狼、一块木头、一只猪、二只狗仔。
追命:(数手指算着人数)‧‧‧铁手,你不要难过,我们还好都是动物,只有你是死物。
铁手(苦笑):‧‧‧追命,多谢你提醒。
铁手:6.你的全年总收入?
无情:和你们一样。
追命:怎会一样?你还有冷血给的家用。
冷血点头。
无情:(瞪着冷血)你还点什么头?
铁手:7.你的家庭全年总收入?
无情:我怎会知道?
铁手:捕快的俸禄是固定的,又没有小费,倒容易计算呀。
无情:(冷笑)只是不知道世叔年中收下多少皇上的赏赐。
神侯:咳咳,下一题。
铁手:8.你的住屋类型?
无情:小楼。
追命:单幢式呀,真令人羡慕。
铁手:9.你是与家人同住吗?
无情:哼,但愿不是。
追命:这么快就想和冷血组织二人小家庭了。
神侯:真是仔大不中留。
无情:(脸红)‧‧‧我是不要和你们无聊的人住在一起。
铁手:10.你的日常消费多少?
无情:我不知道。平时都是雪姨打点或是金银剑付钱的。
追命:平时他吃的用的穿的都是上等货,费用自是不菲了,神捕司的经费都是用在他身上。
雪姨:追命,你错了。基本上,无情的日常消费是零。
追命:零?怎么可能?他的药钱都不止了。
雪姨:真的呀。无情用的都是上品货,但都不用付钱的。茶叶香料、文房四宝有神通侯府方小侯爷每月送来,衣饰丝绸是皇上赏赐的,药品是桑姑娘自己送上门的。
冷血:‧‧‧‧‧‧世叔,我要做回杀手(可以赚钱)。
无情:你去做呀,我拉你进铁血大牢。
冷血:‧‧‧‧‧‧
追命:(讨好)好好大师兄呀,不如你叫方小侯顺便也送几酲女儿红来呀!!
暗器未飞出,冷血的劍已挥出了。
铁手:11.你最喜欢什么颜色?
无情:白色
追命:难怪你脸白唇白手白脚白衣服白,连内衣都是纯白的。
冷血:(冷笑)无情的内衣不是纯白色的。
追命:不是白色,还有什么颜色?
无情:(喝道)冷血,你给我住口。
铁手:(顺口)是白色,不过有暗花。
冷血:(举劍)铁手,你怎么知道?
铁手:冷血,你冷静一点,我帮过雪姨掠衣服看到而已。
冷血:金银剑,以后无情的衣服掠在小楼内。
无情:疯子。
铁手:12.你最喜欢吃什么?
无情:桂花鱼。
冷血:我一会儿出去捉几条给你吃。
雪姨:不用了,今早方小侯送来了。
铁手:13.你最喜欢去哪儿?
无情:湖边。
追命:(推了一下冷血)呵呵,湖边最适合谈心。
冷血:房中较好。
追命:野人即是野人呀,湖边才浪漫。
冷血:房中较方便。
追命:方便什么?
冷血:一言不合即扑倒。
无情:(脸红) ‧‧‧你闭咀,现在是你答问题还是我答。
铁手:14.你最喜欢什么衣饰?
无情:情人泪。
追命:这也算衣饰,恐怕只有你才会挂在身上。
铁手:15.你最喜欢什么季节?
无情:春季
铁手:为什么?
无情:又捱过了一个冬天了‧‧‧‧‧‧.(正当大家伤感时) ‧‧‧不用给某狼借口困我在房内。(众倒)
铁手:16.你最喜欢玩什么?
无情:暗器
追命:无情,这算什么玩意?
无情:所以我平时向你发射暗器只是和你玩。
追命:(吐舌)不用客气了。
铁手:17.你最喜欢被人怎样称呼?
无情:大师兄。
追命:还是死瘸子顺口。
数道寒光射向追命,追命大叫:大师兄,好好大师兄。
铁手:18.你最喜欢什么花?
无情:梅花。
铁手:寒梅傲雪呀!
神侯:听说无情和方小侯第一次相遇在梅花树下。
追命:难怪神通侯府种了一棵梅树,睹物思人呀。
无情:(看了看紧握着劍的冷血)你不要去劈了人家的梅树。
铁手:19.你最喜欢什么动物?
无情:‧‧‧‧‧‧(思考良久) ‧‧‧狼。(为了安抚一下仍为梅花生气的冷血)
追命:铁手,我有没有听错,无情在告白哩。
铁手:你没听错,但‧‧‧(铁手一步一步的远离追命)
无情:死神棍,有没有听清楚,我是说动物呀。
透骨钉如繁星般飞向追命。
追命:死瘸子,你停一停呀!铁手,下一题啦。
铁手:20.你最喜欢什么自然景物?
无情:月亮
追命:你不怕狼变吗?
无情:(恨恨)他有没有月亮都是会变的。
铁手:21.你最喜欢什么景色?
无情:雪。
冷血:不好。
铁手:容易生病。
追命:都说你任性。
无情:你们说够了没。
铁手:22.你最喜欢什么类型的情人?
无情:‧‧‧‧‧‧听话
追命:铁手比冷血听话呀。
无情:‧‧‧‧‧‧聪明
追命:方小侯比冷血聪明呀。
无情:‧‧‧‧‧‧率真
追命:(指着自己)我比冷血率真呀。
冷血:无情,你‧‧‧‧‧‧(准备举劍劈桌)
神侯:(悠悠的)所以无情喜欢冷血呀,既听话又聪明也率真。
铁手:23.你最喜欢什么类型的朋友?
无情:(望着追命)不是猪就好了。
追命:招惹猪都好过招惹那些狂蜂浪蝶,还有狼呀。
铁手:24.你最喜欢喝什么?
无情:茶。
冷血:无情,你以后都是喝水好了。
无情:为什么?
追命:因为茶叶都是方小侯送来的。
无情:那药品是桑姑娘送来的,我以后是否不用吃药?
冷血:‧‧‧‧‧‧
铁手:25.我们(除了冷血)之中,你最喜欢哪一个?
无情:没有一个喜欢。
铁手:如果一定要选一个比较喜欢呢?
无情:(想了想)燕窝。
众人:‧‧‧‧‧‧真无情。
铁手:26.你最讨厌什么颜色?
无情:红色
铁手:为什么?
无情:‧‧‧‧‧‧血是红色。
追命:你不喜欢红色,因为血是红色,即是说你不喜欢血,冷血,无情不喜欢你。
冷血恨恨的看着无情,一脸不解。
无情:(淡淡的)‧‧‧‧‧‧只要你经历过一夜灭门,你还会喜欢血吗?
冷血一脸后悔和难过,并打了追命的脑门一下,铁手、雪姨、神侯和金银剑也连带拍了追命的脑门一下。
铁手:27.你最讨厌吃什么?
无情:吃醋。
追命:‧‧‧什么?无情你会吃醋?
无情:(瞪着冷血)是最讨厌别人吃醋。
众人偷笑‧‧‧
铁手:28.你最讨厌去哪儿?
无情:医馆。
冷血:对。
追命:你是不想无情遇见桑姑娘。
铁手:29.你最讨厌什么衣饰?
无情:玉佩。
追命:为什么?
无情:因为太多人送了。
追命:我知道,方小侯送过,桑姑娘也送过吧,当然还有冷血。
无情:(滴汗)还有世叔、雪姨、铁手,甚至连你这个神棍都送过,我一个人要这么多玉佩干嘛?
众人:最配你嘛!
铁手:30.你最讨厌什么季节?
无情:冬季
追命:我知我知,你讲过因为某某会困你在房中。
无情:‧‧‧
铁手:31.你最讨厌玩什么?
无情:100问。
众人装作听不到。
铁手:32.你最讨厌被人怎样称呼?
无情:没所谓。
追命:‧‧‧被叫娘子都可以吗?
冷血:叫了他会生气。
情人泪飞向冷血,一堆铁疾藜射向追命。
铁手:33.你最讨厌什么花?
无情:蔷薇,有刺。
追命:你自己都是带刺的呀。
无情:‧‧‧
铁手:34.你最讨厌什么动物?
无情:‧‧‧猪。
追命:我不是猪呀!
铁手:(汗)‧‧‧你不要对号入座。
无情:(偷笑)铁手,他自己都认了,由他吧。
铁手:35.你最讨厌什么自然景物?
无情:下雨,推着燕窝不能拿伞。
冷血:(激动)我帮你拿伞。
银剑:(轻声)金剑,我不明白,少主什么时候要自己推燕窝[呢?
金剑:就是呀,平时不是我们推着,就是冷血,有时候铁手也会帮忙‧‧‧我记得了,好像只有和桑姑娘一起时是他自己推的,但桑姑娘也会帮他拿伞。
无情:金银剑,你们给我回小楼打扫。
铁手:36.你最讨厌什么景色?
无情:黑夜。
神侯:冷血以后晚上要多点陪着无情了。
冷血:我会。
无情:(脸红)我是说讨厌,不是怕,不用人陪。
铁手:37.你最讨厌什么类型的情人?
无情:爱劈桌子‧‧‧
冷血紧握著劍,眼神不悦。
无情:‧‧‧但劈桌总好过劈人的了。
铁手:(心想)大师兄,你总喜欢的是什么人呢?
铁手:38.你最讨厌什么类型的朋友?
无情:(望望铁手追命)‧‧‧
追命:(指指自己,又指指鐵手)不会又是我们吧?
无情:不会,你们都不是朋友‧‧‧
铁手:39.你最讨厌喝什么?
无情:酒。
追命:真不识货,酒乃神仙逍遥之物。
无情:饮了如你这般笨,我真不喝。
追命:我知道,你是怕冷血喝醉了乱性,去找姑娘。
冷血:我喝醉了只会找无情。
无情:(脸红)你闭咀。
铁手:40.我们之中,你最讨厌哪一个?
追命:我知道你一定说是我。
无情:哼,总算你有自知之明。
追命:人家常说最讨厌的就是最喜欢‧‧‧(追命完全感受不了冷血的杀意)
铁手:(附耳向追命)追命,你想自杀吗?
铁手:41.你满意现时的工作吗?
无情:尚可。
铁手:无情小时侯希望自己长大做什么呢?
无情:‧‧‧什么都不用做。
追命:即是少夫人,等人养?
冷血:我养你。
二支银针一支飞向追命,一支飞向冷血。
铁手:42.你希望工作有什么改善?
无情:(挑眉)工作期间禁酒。
追命:你明显针对我,我说应该禁向同僚发暗器。
无情:你可以禁酒,我便不向你发暗器。
追命:(气结)冷血,你管管他啦。
冷血:(目无表情)我管不住。
无情:(得意)呵呵。
铁手:43.你满意现时的家居吗?
无情:我的小楼不错。
追命:当然好呀,听闻小楼的风水最好。
铁手:真的吗?
神侯:真的,最有利姻缘,居其中者,必定桃花大旺。
无情: ‧‧‧
铁手:44.你希望家居有什么改善?
无情:如果可以再大一点,便可以安装大型机关了。
追命:还装?连蚊都飞不进来了。
冷血:不怕,拦不住我的。
无情: ‧‧‧
铁手:45. 你满意现时的待遇吗?
无情:‧‧‧尚可。
追命:你当然尚可,你都不用花钱。真是少得连家都养不了。
铁手:不是呀,我够养家。
铁手:46.你希望待遇有什么改善?
无情:执行工作期间,有劈桌津贴。
众人:‧‧‧
铁手:47.你满意现时的情人吗?
无情:‧‧‧‧‧‧
无情脑里正在交战,如果答满意,会被追命笑死,如果答不满意,冷血会发飙。
铁手:无情‧‧‧
追命:(奸笑)有这么难答吗?
无情:你以什么标准评定?家世、财产、功德、官位、人品、武功、修养、行事、侠义、情重?
铁手:‧‧‧这个‧‧‧
无情:没想清楚就不要乱出题目,回去想过再问,下一题。
铁手:48.你希望情人有什么改善?
无情:(望了望冷血) ‧‧‧他还能有什么改善。
追命:‧‧‧冷血,你真可怜。
铁手:49.你满意现时的生活吗?
无情:‧‧‧尚可。
追命:你已经集万千宠爱在一身了。
冷血:不用,他只要我就够了。
无情:你什么时候这么多咀?
冷血:你不是要我改善吗?
众人:(心想)原来冷血很记仇的呀!!
铁手:50.你希望生活有什么改善?
无情:如果铁手少一点发呆,追命少一点闯祸,金银剑少一点手指向外,世叔少一点心怀不轨就更好。冷血少一點‧‧‧受傷。
铁手:(委屈)我没有发呆,我在想事情。
追命:我什么时候有闯祸呢?
神侯:大宋有谁不知我最正义。
金剑:我们只是帮冷血而已‧‧‧
银剑:少主,冷血的刀很恐怖的。
冷血:我不會有事的。
铁手:51.你觉得自己有什么优点?
无情:冷静。
追命:这叫无情,怎可能算优点?
无情:无情总好过你四处留情。
追命:你有资格批评我四处留情吗?
众人摇头。
无情:我忘了,你是四处留种。
铁手:52.你觉得自己有什么缺点?
无情:这种东西我没有。
追命:没有‧‧‧你这都说得出口,我们一人说他一个缺点。他嘛,生得一个公子样,招惹男男女女不放过。
铁手:无情太聪明了,总是弄得自己很烦恼。
神侯:无情,他懂太多了,不好算计他。
雪姨:无情他就是太坚强了,什么也强迫自己做到。
金剑:少主就是太完美了。
银剑点头。
冷血:无情暗器太多,除下很花时间。
无情:(脸红)‧‧‧谁叫你除下?
(天音:你们确定是在说他缺点。)
铁手:53.你觉得自己有什么需要改善?
无情:换过一批师兄弟,换过一个世叔。
铁手:‧‧‧我想问包括冷血吗?
冷血:不准换。
无情:(怒)‧‧‧‧‧‧铁手,只换你就够了。
铁手泪奔了。
铁手:(泪奔回来)54.你觉得别人眼中的你是怎样的人?
无情:无情。
追命:俗话说得好不怕生坏命,只怕改坏名。
神侯:(感叹)都是世叔的错,替你改这个名字‧‧‧
冷血:我觉得名字不错,和我配。
无情:(脸红)配你才怪。
铁手:55.你觉得自己最吸引人的地方是什么?
无情:‧‧‧我怎知道。
追命:他就是脸儿生得俊一点而已。
金剑:少主博学多才呀!
银剑:足不出户便能知天下事呀!!
铁手:暗器一绝。
雪姨:温文儒雅才最吸引女孩子。
神侯:算无遗策,聪明睿智,甚得为师真传。
然后大家望着冷血。
冷血:‧‧‧他整个人都很吸引。
铁手:56.你觉得自己是一个好捕快吗?
无情:好。
神侯:智勇双全。
铁手:56.你觉得自己是一个好师兄吗?
无情:‧‧‧‧‧‧好。
追命:经常向师弟丢暗器的都叫好师兄?
无情:做师兄的当然要鞭策师弟,铁手,你就是太纵容追命。
追命:又不见你鞭策一下冷血。
无情:你以为我向他丢暗器丢得少吗?
铁手:57.你觉得自己是一个好情人吗?
无情:‧‧‧‧‧‧
冷血:(看着无情)好。
无情回望冷血,脸红红的。
铁手:情人眼里出西施。
追命:爱情是盲目的。
铁手:58.你最强的本领是什么?
无情:智计。
铁手:不是暗器吗?
追命:我看是毒舌才对。
冷血:应该是美男计。
铁手:59.你有什么做人原则?
无情:失之我命。
追命:与我的「得之我幸」成对的‧‧‧无情,原来我们很接近的。
无情:(望着欲举劍的冷血)我看你和冷血的劍更接近。
铁手:60.你憧憬怎样的人生?
无情:没有。
神侯:怎么可以没有?不如和世叔一起归园田居?
无情。我不会耕田。
铁手:不如大家一起闯荡江湖,行侠仗义?
无情:我行动不便。
追命:那和我一起美人在抱,对酒当歌?
无情:你先问过冷血吧。
冷血:和我回山洞。
无情:(滴汗)我又不是野人。
追命:(贼笑)无情,到了六十一题了。
无情:(滴汗)冷血,你给我出去买糕点,我想吃。
冷血:我昨晚又没有‧‧‧为什么要去买糕点?
无情:因为我想吃,你去不去?
神侯:既然无情想吃糕点,又问了这么久了,大家就休息一下,等冷血回来再问吧。
冷血立即提劍向外走:我立即去买。
无情:‧‧‧世叔!
冷血回来后,访问继续。
铁手:61.用一句话形容你的情人?
无情:(低头)‧‧‧我没情人。
追命:呵呵,铁手,你问得不清楚呀,你是问他哪一位情人,公认的?地下的?女的?
冷血拿在手中的桂花糕被他握烂了。
无情:‧‧‧你‧‧‧
冷血:无情,我们回小楼讨论一下答案。
无情:有什么在这里说‧‧‧‧‧‧呀
冷血快速的推着无情离开。
众人瞪着追命,等了又等,等了一整天都不见无情冷血的再出现,访问被迫中止。
神捕司有一个很好的精神,就是锲而不舍,任何事都坚持到底,绝不放弃。因此,当清早冷血准备拿水为无情抹身而开门的时候,他便看见众人齐集在门前小庭院。
过了一个时辰,无情才慢条斯理的出现在众人面前。
追命:死瘸子,我真怀疑你是不是大姑娘,梳洗也要这么久?
无情:我又没叫你们等。
神侯:无情,昨天的访问被打断,我们继续吧。
无情:‧‧‧‧‧‧(以眼神骂了一遍粗口)
无情:还继续?神捕司真的没事可做吗?
神侯:无情,世叔什么时候教过你半途而废呢?
追命:其实我们也不是闲着,死瘸子你合作一点,还有冷血不要又拐人走呀,等访问完了你喜欢拐过够。
无情:(又忍不住以眼神骂了一遍粗口) ‧‧‧死神棍,又没人留你,你有事快滚。
追命想还口却被铁手所阻。
铁手:追命,不要再吵了。无情,我们还是完成访问,否则大家不依不饶的。
冷血:访问可以做,不过要让无情回床上坐着做访问,他累。
无情:(瞪着冷血)你给我滚远点。
铁手:62.用一句话形容你们现时状况?
无情:‧‧‧我要答回昨天那最后一题。
铁手:(滴汗) 61.用一句话形容你的情人‧‧‧指冷血?
无情:(瞪著铁手)没血性。
追命:这是昨天一整天的感想吧!
无情:你们就是没人性。
铁手:(滴汗)62.用一句话形容你们现时状况?
无情:恶劣。
神侯:无情,我有必要提醒你,不要再让昨天中止的情况出现,否则一天问一题也不知何年何月完成了。
无情:‧‧‧哼,下一题。
冷血:(忽然发话)我去买桂花糕给你。
转身便走。
追命:铁手不要呆着,快问问题呀!
铁手:63.用一句话形容你的爱?
无情:(向门口望望,确定冷血不在)‧‧‧谁爱他?
追命:有人口不对心呀。
无情:银剑,你抄什么?
银剑:‧‧‧冷血叫我抄下你们的对话。
一道冷光飞向银剑,银剑手上的纸张立即着火。
雪姨:(叉着腰)无情,不准玩火。烧了小楼又要麻烦方小侯的了。
众倒。
铁手:64.用一句话形容他对你的爱?
追命:我知,爱你爱到扑倒你。
无情:(飛鏢向追命)你這句話不要讓冷血聽到‧‧‧
追命:他聽不到還不是會做‧‧‧呀,你不要又扔暗器了。
铁手:无情,你的答案呢?
无情:君不见黄河之水天上来, 奔流到海不复回
追命:什么意思?
神侯:无穷无尽。
追命:简单四个字就好,干嘛念诗呀!!
铁手:65.如果情人不听话,你会怎样?
无情:扔暗器。
追命:我又不是你情人,你为何经常向我发暗器?
忽然一股很强的杀气出现。
追命:(准备逃命)‧‧‧冷血,你怎么这么快回来?轻功很好呀。
无情:冷血,糕点先给我,才去做你想做的事。
追命:死瘸子,你不要幸灾乐祸。铁手,下一题呀!
铁手:66.如果情人犯错,你会怎样?
无情:扔暗器。
追命:‧‧‧‧‧‧(想了想还是忍着没说)
铁手:67.如果情人生气,你会怎样?
无情:扔暗器。
追命:他生气,你还‧‧‧
无情:他生气就会乱来,扔暗器阻止他。
追命:我看你都没有那次成功。
铁手:68.如果情人很乖,你会如何奖赏?
无情:扔暗器。
追命:又是扔暗器‧‧‧
神侯:因为扔暗器是某事的前奏。
无情:(脸红) ‧‧‧誰要你們多事。
铁手:69.如果你要表达爱意,最有效的方法是什么?
无情:(想都没想)扔暗器。
冷血即拔剑追着追命。
无情:(見狀)‧‧‧铁手,问题是什么?
铁手:(滴汗)无情‧‧‧如果你要表达爱意,最有效的方法是什么?
追命:(边走边叫) 死瘸子,你听清楚问题才答呀。
无情:(悠悠的看了看喘着大气的追命) ‧‧‧答案一样。
追命:(又开始逃跑) ‧‧‧你是有意的。
铁手:70.如果情人要表达爱意,最有效的方法是什么?
无情:(指了指追命)劈他。
追命:死瘸子,你不要太过份呀!
神侯:呵呵,无情的意思是指冷血吃醋。
铁手:71.如果情人变心,你会怎样?
无情:(看看冷血)去找方小侯。
追命:怎么不找我和铁手?
铁手:(远离追命)追命,我还不想死。
冷血:我不会变心。
铁手:72.如果你喜欢了别人,你会怎样?
无情:‧‧‧买下全京城的桌子。
追命:我想冷血那时想劈人多一点。
冷血:无情不会喜欢别人。
无情:你紧张什么,那只是如果。
神侯:呵呵,冷血你放心,世叔只认你的。
铁手:73.如果情人和你说今晚他想留下过夜,你会怎回应?
无情:‧‧‧
追命:开心得没话说吗?
无情:你认为冷血会用问的吗?
神侯:行动派就是直接行动,不容拒绝。
铁手:74.如果情人和你说今晚不准留下过夜,你会怎回应?
无情:‧‧‧铁手,你告诉我这样情况出现的可能性有多高?
铁手:好像‧‧‧没什么可能。
铁手:75.如果我们与冷血掉下水中,你会先救谁?
无情:一个都不会救。
铁手:那如果桑姑娘与冷血掉下水中,你会先救谁?
追命:不是试过吗?结果他是去救那个桑姑娘的。
无情:(瞪着追命)她当时晕了。
追命:那如果冷血也晕了呢?
无情:先救桑姑娘。
冷血:(激动)无情‧‧‧
无情:(平静)如果你因此出事,我会陪你去的。
冷血:(激动)不准,我不会晕的。
无情:(更平静)那你是不用我救了?
冷血摇头。
无情:(得逞)你们听到了,是冷血不用我救。
铁手:原来大师兄是这样套话的。
冷血:(滴汗)‧‧‧算了,反正我已罚过他了。
铁手:76.你对情人说过最感动的一句话是什么?
无情:‧‧‧‧‧‧‧‧‧‧‧‧‧‧‧
众人:‧‧‧
无情:‧‧‧‧‧‧‧‧‧‧‧‧‧‧‧
神侯:我看还是不要为难无情了。
追命:他肯不说话已经令人很感动。
铁手:77.情人对你说过最感动的一句话是什么?
无情:‧‧‧我背你。
大家念及无情体残,感慨不已。
铁手:(激昂)无情,我都可以背你。
无情:‧‧‧那你要有和冷血决斗的心理准备。
铁手:‧‧‧
铁手:78.你们最常约会的地方在哪儿?
无情:已日见夜见,还有什么好约会。
追命:老夫老妻了。
一支飞刀向追命射来。
追命:哗,今次出动刀了。
铁手:79.通常约会都做些什么?
无情:吟诗弹琴绘画对奕赏月谈天。
追命:你骗人,谁信你?
无情:不信不要问。
铁手:80.你最喜欢替情人做什么事?
无情:‧‧‧
追命:我看他什么都没帮冷血做过。
无情:(被说中) ‧‧‧
冷血:他什么都不用做。
众人:竉坏了。
铁手:81.你们有没有试过吵架吗?
无情:有。
雪姨:打是情骂是爱。
追命:那他岂不是很爱我?
众人立即跳出一丈远。
追命转身只觉冷血的剑已近颈边。
无情:(冷笑)追命,你想死都不要连累冷血坐牢。
铁手:82.因为一些什么事情而吵架?
无情:还有什么,不是关于方小侯,就是桑姑娘,或者你和追命。
铁手:(委屈)我‧‧‧
追命:总之凡接近无情三尺的男男女女,他都会吃醋。
雪姨:我以后还是不要煮糖醋鱼给冷血吃了。
神侯:不要怪冷血,是应该看紧无情一点的。
铁手:83.如何和好?
无情:‧‧‧少发两件暗器‧‧‧
追命:(奸笑)我知道,离不开就是关房门做大事。
铁手:84.你们初次被扑倒是在什么地方/什么时候?
(因无情脸皮薄,所以只能这样问)
无情:‧‧‧小楼。
铁手:什么时候?
追命:上次冷血说过了他被桑姑娘偷吻之后。
无情:神棍,平时不见你这么好记性。
铁手:85.一周通常被扑倒多少次?
无情:‧‧‧不知道。
追命:什么?
无情:有谁会去数?
冷血欲开口。
无情:(瞪着冷血)你给我闭咀。
铁手:86.这是选择题:请问你情人的扑倒是什么类型?
桂花糕:温柔型
红豆糕:粗暴型
绿豆糕:强攻型
芝麻糕:技术型
追命在无情面前放下一盘糕点。
无情一脸黑脸,拿了一支飞刀将四件糕点刺到烂作一堆。
追命:‧‧‧即是什么?
神侯:即是说冷血是四个类型都有。
铁手:(瞠目结舌)这‧‧‧么厉害。
无情:金剑,不是已通告全神捕司上下,以后神捕司内不许吃糕点吗?
金剑:(胆怯)但少主你昨天才叫冷血去买回来。
银剑:(胆怯)刚才少主你还在吃‧‧‧
无情:‧‧‧
铁手:87.在你被扑倒时,最常有的反应是什么?
无情:扔暗器。
追命:谁夸我们大捕头例不虚发?又不見有一次扔中冷血?
无情:(对追命)对呀,我应该好好练习,下次一定扔中你的。
铁手:88.在你被扑倒时,你不作出反抗的可能性多大?
无情:无可能。
追命:我们研究过了除非你昏迷不醒,根本无可能的。
无情:(没好气)你们这么有空就研究一下家国大事呀!!
铁手:89.有没有试过主动扑倒?
无情:无可能。
追命:难度你没想过反攻?
无情:‧‧‧
铁手:不会试过吧?
神侯:我看结果应该很惨烈。
冷血咀角弯起一点。
无情:(瞪眼)你得意什么?只是因為我大师兄不同你小师弟计较而已。
铁手:90.扑倒期间,最痛苦的是什么?
无情:‧‧‧不能发暗器。
追命:我看你已发暗器成瘾了。
铁手:91.扑倒期间,对方做什么你最开心?
无情:‧‧‧什么都不做。
]追命:冷血,无情在暗示你技术不好。
冷血:但昨晚他不是这样说‧‧‧
一堆暗器四方八面的向众人飞出。
铁手:92.试过最长时间多久没有扑倒?
无情:‧‧‧我怎记得。
冷血:3个月10日零8时辰。
无情:(瞪着冷血)不要记着那些无聊事。
追命:(心虚)怀恨在心呀!
铁手:93.你喜欢被扑倒吗?
无情:‧‧‧怎可能喜欢?
追命:食色性也,死瘸子,不要口硬。
无情:(冷冷)神棍,你被我扑倒一次,看看你喜不喜欢?
冷血:不准。
追命:冷血你少担心,他压不了我,我扑他就差不多。
冷血:(杀气重重)不准,你以后不要接近无情。
铁手:94.情人喜欢扑倒吗?
无情:一只狼会不喜欢吗?
追命:还要是一只色色的。
铁手:95. 被扑倒前,你有没有什么准备?
无情:准备金钱镖、飞镖、掷箭、飞叉、飞铙、飞刺、峨眉刺、飞剑、飞刀、飞蝗石、鹅卵石、铁橄榄、金针、银针、铁疾藜、梅花针、镖刀。
追命:你不是平时也是备有这些吗?即是说你时时刻刻有被扑倒的准备。
无情:追命,你要不要以身试法?
追命:不要客气。
铁手:96. 被扑倒时,你们有没有什么约定?
无情:没有。
追命:不是说要冷血去城南买桂花糖、城北买莲子羮、城东买筒子鸡、城西买无花果吗?
无情:‧‧‧那不是约定,是他一定要做的。
众人:‧‧‧女王呀!!!!
铁手:97.扑倒时,你们有没有什么禁忌?
无情:(无奈)不准讨论案情。
追命:(滴汗)那个时候还讨论什么案情。
铁手:‧‧‧无情只是尽忠职守呀!
追命:那如果你和无情在扑倒期间,无情提起案件,你觉得怎样?
铁手认真的想象那个情况,却忽然感到一股很大的寒意。
铁手:‧‧‧冷血,只是假设‧‧‧没有假设,追命,你不要害我。
铁手:98.哪一次的扑倒最难忘?
无情:没有。
追命:冷血,看来无情很不满你的表现,你努力一点啦。
冷血:(看了看无情)‧‧‧我会。
无情:‧‧‧你‧‧‧
神侯:看来无情这几天也没空处理事务的了,铁手追命你们两个不准休假。
追命:什么?
铁手:(无奈)追命,这叫祸从口出。
铁手:99.你对你们的未来有什么期盼?
无情:‧‧‧一直这样就好了。
追命:怎可以这么简单?我希望未来神捕司大三倍,富丽堂皇,金碧辉煌,最好有一个酒池。
铁手:我也希望可和大师兄携手对付奸臣乱党,锄强扶弱,共建太平盛世。(鼓掌)
神侯:我就只望无情收得三俩打徒弟,将自在门发扬光大。
金剑:希望少主可以多纳二个剑僮,减轻我们的工作。
雪姨:我只希望你成家立业,平平安安。
冷血:‧‧‧无情,我看我们还是回山洞吧。
铁手:100.你们的爱会持续到永久吗?
无情:‧‧‧‧‧‧
雪姨:无情,你要为了神捕司的桌子着想,不要变心。
追命:你就不要四处招摇,给人拐了,野狼会发飙的。
铁手:无情,为人妻者要从一而‧‧‧(被暗器命中)
神侯:冷血,世叔改天再教你一套功夫,保证让无情跑不掉。
(冷血:多谢世叔)
金剑:少主,无论你做什么,我们都会支持你。
银剑:如果少主要变心,‧‧‧(看见冷血的刀挥呀挥呀)我们会力劝的。
冷血:我们会永久的。
无情:‧‧‧哼(算是默认)。
铁手:100问已经问完了,多谢无情合作。
无情:哼,你们闹够了。那些三才村的桌子‧‧‧
神侯:呵呵,无情,你放心,方小侯答应了会送一批新的过去。
无情:‧‧‧世叔,我要请假一个月,回去拜祭父母。
神侯:‧‧‧好。(心想不答应他,後果会更严重)
无情:铁手,在我放假期间,你代替我的职务,分配工作、人手,以及一切文书文件。
铁手:‧‧‧文书‧‧‧我的字‧‧‧我知道了,大师兄。
无情:由于铁手要负责神捕司内部事务,因此追命,所有日夜巡逻,大小案件由你负责。
追命:‧‧‧什么?日夜巡逻,那我还有得睡吗?
无情:(漠视)世叔,铁手追命都有事忙着,皇宫当值的职务麻烦你一力承担。
神侯:‧‧‧那我岂不是整个月都留守皇宫。
追命:(不忿)世叔,至少你有舒大人帮忙呀。那冷血呢?他就跟你去风流快活?
无情:谁说冷血会与我同行?冷血,最近边关发生了命案,你去查探清楚,不得有误。
冷血:‧‧‧我要和你去拜山。
无情:好,你去拜山,我去边关查案,不过边关现时也开始犯凉了,說不定我又會冷病...........
冷血:‧‧‧我去查案。
无情:金银剑,你们去收拾行装,记得每人各要带上五斤暗器。
银剑:五斤?少主,拜山要带暗器吗?
金剑:(推了推银剑)‧‧‧我们知道了,少主。
无情:雪姨,我会和神通侯府交代这一个月不用送东西来了。好了,你们没问题吗?记着,不可以调乱我的安排,我回来会查察的,否则‧‧‧我考虑延长我的假期。
追命:死瘸子,有没有第二个选择?
无情:有,或者你们给我做三份问卷,包括木头研究一百问、神棍研究一百问、老狐狸研究一百问。
追命:怎么做?我们都没有情人?
无情:那不容易,近的有铁手,远的可以选方小侯或者凌小骨。世叔方面,你更不用替他担心。
神侯:咳咳,我看无情还是放假休息一下吧。追命,一个月很容易过的,出来玩总要还的。
完
大家齐集大厅。
无情:今次又怎么?为什么我要做访问?
追命:只是问几个问题而已(100个问题呀………..),不用这么大反应。
无情:你以为我会这么无聊!
神侯:无情,没办法,上次我们做的「野狼研究100问」对国家有很大帮助,所以要再接再厉。
无情一脸「信你有鬼」的表情回敬神侯。
神侯:你不要做访问也不要紧……铁手,那你先和.冷血算帐。
铁手:……..冷血,上次你在三才村捉捕犯人的时候,劈了一间客栈、两间酒馆、三间饭店、四间路边摊贩、五间民房的桌子,需要赔偿,刑部那边说难以出公数‧‧‧所以‧‧‧我们计算过了,你连返日夜两更,用半年俸禄就够赔了,又或者‧‧‧‧‧‧(大家看着无情)
无情(瞪着冷血):‧‧‧要问什么就快问,不要浪费我时间。
访问正式开始。
铁手:1.请问你的名字?
无情:这些问题你自己填上去就算了。
追命:反正简单答了便算,你想我们一来就问你会脸红的问题吗?
无情:‧‧‧无情。
铁手:2.请问你的性别?
无情:‧‧‧(手动)
铁手:无情,你冷静一点,巡例必问的。
无情:‧‧‧男。
铁手:3.请问你的年龄?
无情:‧‧‧20
追命:不止吧,看你的行为有40了。
无情:追命,以你的行为,简直10岁都不如。
铁手:4.请问你的家庭人数?
无情:没有。
铁手:怎会没有?
无情:六岁时全死光了,你不会不知道吧!
神侯:(伤心状)小余,我带你回来的时候说过会再给你一个家,难道这么多年我都是白白付出的。
无情:(无奈)‧‧‧算有一个吧。
雪姨:(拿着手绢拭泪)枉我眠干睡湿的照顾你,欠了那10月怀胎就是欠了哩‧‧‧
无情:(无奈)‧‧‧算两个吧。
冷血:(不甘)无情,我不用你做访问,我自己赔钱,我自己的事我自己负责。
无情:(无奈)‧‧‧算三个吧。
追命:(碎碎念)铁手,你看人家都不当你是兄弟的了,就算你们出生入死过,一条被子两份盖,一条油条两份吃,人家都还是嫌你笨头笨脑,笨手笨脚,不配做人家兄弟了。就算你大师兄大师兄的叫破喉咙,好像狗仔般跟出跟入,任人呼来喝去,人家都是不当你是兄弟‧‧‧
无情:(瞪着追命)你说够了没‧‧‧算五个吧。
冷血:(狠狠)铁手,你什么时间和无情一条被子两份盖?
铁手:我‧‧‧我没有‧‧‧没有呀。追命,你不要瞎说。
金银剑:(眼睛红红的)少主‧‧‧我们‧‧‧
无情:(怒)好了‧‧‧算七个,你们满意吧。
铁手:5.这7人包括什么人?
无情:一只老狐狸、一只黑白天鹅、一只野狼、一块木头、一只猪、二只狗仔。
追命:(数手指算着人数)‧‧‧铁手,你不要难过,我们还好都是动物,只有你是死物。
铁手(苦笑):‧‧‧追命,多谢你提醒。
铁手:6.你的全年总收入?
无情:和你们一样。
追命:怎会一样?你还有冷血给的家用。
冷血点头。
无情:(瞪着冷血)你还点什么头?
铁手:7.你的家庭全年总收入?
无情:我怎会知道?
铁手:捕快的俸禄是固定的,又没有小费,倒容易计算呀。
无情:(冷笑)只是不知道世叔年中收下多少皇上的赏赐。
神侯:咳咳,下一题。
铁手:8.你的住屋类型?
无情:小楼。
追命:单幢式呀,真令人羡慕。
铁手:9.你是与家人同住吗?
无情:哼,但愿不是。
追命:这么快就想和冷血组织二人小家庭了。
神侯:真是仔大不中留。
无情:(脸红)‧‧‧我是不要和你们无聊的人住在一起。
铁手:10.你的日常消费多少?
无情:我不知道。平时都是雪姨打点或是金银剑付钱的。
追命:平时他吃的用的穿的都是上等货,费用自是不菲了,神捕司的经费都是用在他身上。
雪姨:追命,你错了。基本上,无情的日常消费是零。
追命:零?怎么可能?他的药钱都不止了。
雪姨:真的呀。无情用的都是上品货,但都不用付钱的。茶叶香料、文房四宝有神通侯府方小侯爷每月送来,衣饰丝绸是皇上赏赐的,药品是桑姑娘自己送上门的。
冷血:‧‧‧‧‧‧世叔,我要做回杀手(可以赚钱)。
无情:你去做呀,我拉你进铁血大牢。
冷血:‧‧‧‧‧‧
追命:(讨好)好好大师兄呀,不如你叫方小侯顺便也送几酲女儿红来呀!!
暗器未飞出,冷血的劍已挥出了。
铁手:11.你最喜欢什么颜色?
无情:白色
追命:难怪你脸白唇白手白脚白衣服白,连内衣都是纯白的。
冷血:(冷笑)无情的内衣不是纯白色的。
追命:不是白色,还有什么颜色?
无情:(喝道)冷血,你给我住口。
铁手:(顺口)是白色,不过有暗花。
冷血:(举劍)铁手,你怎么知道?
铁手:冷血,你冷静一点,我帮过雪姨掠衣服看到而已。
冷血:金银剑,以后无情的衣服掠在小楼内。
无情:疯子。
铁手:12.你最喜欢吃什么?
无情:桂花鱼。
冷血:我一会儿出去捉几条给你吃。
雪姨:不用了,今早方小侯送来了。
铁手:13.你最喜欢去哪儿?
无情:湖边。
追命:(推了一下冷血)呵呵,湖边最适合谈心。
冷血:房中较好。
追命:野人即是野人呀,湖边才浪漫。
冷血:房中较方便。
追命:方便什么?
冷血:一言不合即扑倒。
无情:(脸红) ‧‧‧你闭咀,现在是你答问题还是我答。
铁手:14.你最喜欢什么衣饰?
无情:情人泪。
追命:这也算衣饰,恐怕只有你才会挂在身上。
铁手:15.你最喜欢什么季节?
无情:春季
铁手:为什么?
无情:又捱过了一个冬天了‧‧‧‧‧‧.(正当大家伤感时) ‧‧‧不用给某狼借口困我在房内。(众倒)
铁手:16.你最喜欢玩什么?
无情:暗器
追命:无情,这算什么玩意?
无情:所以我平时向你发射暗器只是和你玩。
追命:(吐舌)不用客气了。
铁手:17.你最喜欢被人怎样称呼?
无情:大师兄。
追命:还是死瘸子顺口。
数道寒光射向追命,追命大叫:大师兄,好好大师兄。
铁手:18.你最喜欢什么花?
无情:梅花。
铁手:寒梅傲雪呀!
神侯:听说无情和方小侯第一次相遇在梅花树下。
追命:难怪神通侯府种了一棵梅树,睹物思人呀。
无情:(看了看紧握着劍的冷血)你不要去劈了人家的梅树。
铁手:19.你最喜欢什么动物?
无情:‧‧‧‧‧‧(思考良久) ‧‧‧狼。(为了安抚一下仍为梅花生气的冷血)
追命:铁手,我有没有听错,无情在告白哩。
铁手:你没听错,但‧‧‧(铁手一步一步的远离追命)
无情:死神棍,有没有听清楚,我是说动物呀。
透骨钉如繁星般飞向追命。
追命:死瘸子,你停一停呀!铁手,下一题啦。
铁手:20.你最喜欢什么自然景物?
无情:月亮
追命:你不怕狼变吗?
无情:(恨恨)他有没有月亮都是会变的。
铁手:21.你最喜欢什么景色?
无情:雪。
冷血:不好。
铁手:容易生病。
追命:都说你任性。
无情:你们说够了没。
铁手:22.你最喜欢什么类型的情人?
无情:‧‧‧‧‧‧听话
追命:铁手比冷血听话呀。
无情:‧‧‧‧‧‧聪明
追命:方小侯比冷血聪明呀。
无情:‧‧‧‧‧‧率真
追命:(指着自己)我比冷血率真呀。
冷血:无情,你‧‧‧‧‧‧(准备举劍劈桌)
神侯:(悠悠的)所以无情喜欢冷血呀,既听话又聪明也率真。
铁手:23.你最喜欢什么类型的朋友?
无情:(望着追命)不是猪就好了。
追命:招惹猪都好过招惹那些狂蜂浪蝶,还有狼呀。
铁手:24.你最喜欢喝什么?
无情:茶。
冷血:无情,你以后都是喝水好了。
无情:为什么?
追命:因为茶叶都是方小侯送来的。
无情:那药品是桑姑娘送来的,我以后是否不用吃药?
冷血:‧‧‧‧‧‧
铁手:25.我们(除了冷血)之中,你最喜欢哪一个?
无情:没有一个喜欢。
铁手:如果一定要选一个比较喜欢呢?
无情:(想了想)燕窝。
众人:‧‧‧‧‧‧真无情。
铁手:26.你最讨厌什么颜色?
无情:红色
铁手:为什么?
无情:‧‧‧‧‧‧血是红色。
追命:你不喜欢红色,因为血是红色,即是说你不喜欢血,冷血,无情不喜欢你。
冷血恨恨的看着无情,一脸不解。
无情:(淡淡的)‧‧‧‧‧‧只要你经历过一夜灭门,你还会喜欢血吗?
冷血一脸后悔和难过,并打了追命的脑门一下,铁手、雪姨、神侯和金银剑也连带拍了追命的脑门一下。
铁手:27.你最讨厌吃什么?
无情:吃醋。
追命:‧‧‧什么?无情你会吃醋?
无情:(瞪着冷血)是最讨厌别人吃醋。
众人偷笑‧‧‧
铁手:28.你最讨厌去哪儿?
无情:医馆。
冷血:对。
追命:你是不想无情遇见桑姑娘。
铁手:29.你最讨厌什么衣饰?
无情:玉佩。
追命:为什么?
无情:因为太多人送了。
追命:我知道,方小侯送过,桑姑娘也送过吧,当然还有冷血。
无情:(滴汗)还有世叔、雪姨、铁手,甚至连你这个神棍都送过,我一个人要这么多玉佩干嘛?
众人:最配你嘛!
铁手:30.你最讨厌什么季节?
无情:冬季
追命:我知我知,你讲过因为某某会困你在房中。
无情:‧‧‧
铁手:31.你最讨厌玩什么?
无情:100问。
众人装作听不到。
铁手:32.你最讨厌被人怎样称呼?
无情:没所谓。
追命:‧‧‧被叫娘子都可以吗?
冷血:叫了他会生气。
情人泪飞向冷血,一堆铁疾藜射向追命。
铁手:33.你最讨厌什么花?
无情:蔷薇,有刺。
追命:你自己都是带刺的呀。
无情:‧‧‧
铁手:34.你最讨厌什么动物?
无情:‧‧‧猪。
追命:我不是猪呀!
铁手:(汗)‧‧‧你不要对号入座。
无情:(偷笑)铁手,他自己都认了,由他吧。
铁手:35.你最讨厌什么自然景物?
无情:下雨,推着燕窝不能拿伞。
冷血:(激动)我帮你拿伞。
银剑:(轻声)金剑,我不明白,少主什么时候要自己推燕窝[呢?
金剑:就是呀,平时不是我们推着,就是冷血,有时候铁手也会帮忙‧‧‧我记得了,好像只有和桑姑娘一起时是他自己推的,但桑姑娘也会帮他拿伞。
无情:金银剑,你们给我回小楼打扫。
铁手:36.你最讨厌什么景色?
无情:黑夜。
神侯:冷血以后晚上要多点陪着无情了。
冷血:我会。
无情:(脸红)我是说讨厌,不是怕,不用人陪。
铁手:37.你最讨厌什么类型的情人?
无情:爱劈桌子‧‧‧
冷血紧握著劍,眼神不悦。
无情:‧‧‧但劈桌总好过劈人的了。
铁手:(心想)大师兄,你总喜欢的是什么人呢?
铁手:38.你最讨厌什么类型的朋友?
无情:(望望铁手追命)‧‧‧
追命:(指指自己,又指指鐵手)不会又是我们吧?
无情:不会,你们都不是朋友‧‧‧
铁手:39.你最讨厌喝什么?
无情:酒。
追命:真不识货,酒乃神仙逍遥之物。
无情:饮了如你这般笨,我真不喝。
追命:我知道,你是怕冷血喝醉了乱性,去找姑娘。
冷血:我喝醉了只会找无情。
无情:(脸红)你闭咀。
铁手:40.我们之中,你最讨厌哪一个?
追命:我知道你一定说是我。
无情:哼,总算你有自知之明。
追命:人家常说最讨厌的就是最喜欢‧‧‧(追命完全感受不了冷血的杀意)
铁手:(附耳向追命)追命,你想自杀吗?
铁手:41.你满意现时的工作吗?
无情:尚可。
铁手:无情小时侯希望自己长大做什么呢?
无情:‧‧‧什么都不用做。
追命:即是少夫人,等人养?
冷血:我养你。
二支银针一支飞向追命,一支飞向冷血。
铁手:42.你希望工作有什么改善?
无情:(挑眉)工作期间禁酒。
追命:你明显针对我,我说应该禁向同僚发暗器。
无情:你可以禁酒,我便不向你发暗器。
追命:(气结)冷血,你管管他啦。
冷血:(目无表情)我管不住。
无情:(得意)呵呵。
铁手:43.你满意现时的家居吗?
无情:我的小楼不错。
追命:当然好呀,听闻小楼的风水最好。
铁手:真的吗?
神侯:真的,最有利姻缘,居其中者,必定桃花大旺。
无情: ‧‧‧
铁手:44.你希望家居有什么改善?
无情:如果可以再大一点,便可以安装大型机关了。
追命:还装?连蚊都飞不进来了。
冷血:不怕,拦不住我的。
无情: ‧‧‧
铁手:45. 你满意现时的待遇吗?
无情:‧‧‧尚可。
追命:你当然尚可,你都不用花钱。真是少得连家都养不了。
铁手:不是呀,我够养家。
铁手:46.你希望待遇有什么改善?
无情:执行工作期间,有劈桌津贴。
众人:‧‧‧
铁手:47.你满意现时的情人吗?
无情:‧‧‧‧‧‧
无情脑里正在交战,如果答满意,会被追命笑死,如果答不满意,冷血会发飙。
铁手:无情‧‧‧
追命:(奸笑)有这么难答吗?
无情:你以什么标准评定?家世、财产、功德、官位、人品、武功、修养、行事、侠义、情重?
铁手:‧‧‧这个‧‧‧
无情:没想清楚就不要乱出题目,回去想过再问,下一题。
铁手:48.你希望情人有什么改善?
无情:(望了望冷血) ‧‧‧他还能有什么改善。
追命:‧‧‧冷血,你真可怜。
铁手:49.你满意现时的生活吗?
无情:‧‧‧尚可。
追命:你已经集万千宠爱在一身了。
冷血:不用,他只要我就够了。
无情:你什么时候这么多咀?
冷血:你不是要我改善吗?
众人:(心想)原来冷血很记仇的呀!!
铁手:50.你希望生活有什么改善?
无情:如果铁手少一点发呆,追命少一点闯祸,金银剑少一点手指向外,世叔少一点心怀不轨就更好。冷血少一點‧‧‧受傷。
铁手:(委屈)我没有发呆,我在想事情。
追命:我什么时候有闯祸呢?
神侯:大宋有谁不知我最正义。
金剑:我们只是帮冷血而已‧‧‧
银剑:少主,冷血的刀很恐怖的。
冷血:我不會有事的。
铁手:51.你觉得自己有什么优点?
无情:冷静。
追命:这叫无情,怎可能算优点?
无情:无情总好过你四处留情。
追命:你有资格批评我四处留情吗?
众人摇头。
无情:我忘了,你是四处留种。
铁手:52.你觉得自己有什么缺点?
无情:这种东西我没有。
追命:没有‧‧‧你这都说得出口,我们一人说他一个缺点。他嘛,生得一个公子样,招惹男男女女不放过。
铁手:无情太聪明了,总是弄得自己很烦恼。
神侯:无情,他懂太多了,不好算计他。
雪姨:无情他就是太坚强了,什么也强迫自己做到。
金剑:少主就是太完美了。
银剑点头。
冷血:无情暗器太多,除下很花时间。
无情:(脸红)‧‧‧谁叫你除下?
(天音:你们确定是在说他缺点。)
铁手:53.你觉得自己有什么需要改善?
无情:换过一批师兄弟,换过一个世叔。
铁手:‧‧‧我想问包括冷血吗?
冷血:不准换。
无情:(怒)‧‧‧‧‧‧铁手,只换你就够了。
铁手泪奔了。
铁手:(泪奔回来)54.你觉得别人眼中的你是怎样的人?
无情:无情。
追命:俗话说得好不怕生坏命,只怕改坏名。
神侯:(感叹)都是世叔的错,替你改这个名字‧‧‧
冷血:我觉得名字不错,和我配。
无情:(脸红)配你才怪。
铁手:55.你觉得自己最吸引人的地方是什么?
无情:‧‧‧我怎知道。
追命:他就是脸儿生得俊一点而已。
金剑:少主博学多才呀!
银剑:足不出户便能知天下事呀!!
铁手:暗器一绝。
雪姨:温文儒雅才最吸引女孩子。
神侯:算无遗策,聪明睿智,甚得为师真传。
然后大家望着冷血。
冷血:‧‧‧他整个人都很吸引。
铁手:56.你觉得自己是一个好捕快吗?
无情:好。
神侯:智勇双全。
铁手:56.你觉得自己是一个好师兄吗?
无情:‧‧‧‧‧‧好。
追命:经常向师弟丢暗器的都叫好师兄?
无情:做师兄的当然要鞭策师弟,铁手,你就是太纵容追命。
追命:又不见你鞭策一下冷血。
无情:你以为我向他丢暗器丢得少吗?
铁手:57.你觉得自己是一个好情人吗?
无情:‧‧‧‧‧‧
冷血:(看着无情)好。
无情回望冷血,脸红红的。
铁手:情人眼里出西施。
追命:爱情是盲目的。
铁手:58.你最强的本领是什么?
无情:智计。
铁手:不是暗器吗?
追命:我看是毒舌才对。
冷血:应该是美男计。
铁手:59.你有什么做人原则?
无情:失之我命。
追命:与我的「得之我幸」成对的‧‧‧无情,原来我们很接近的。
无情:(望着欲举劍的冷血)我看你和冷血的劍更接近。
铁手:60.你憧憬怎样的人生?
无情:没有。
神侯:怎么可以没有?不如和世叔一起归园田居?
无情。我不会耕田。
铁手:不如大家一起闯荡江湖,行侠仗义?
无情:我行动不便。
追命:那和我一起美人在抱,对酒当歌?
无情:你先问过冷血吧。
冷血:和我回山洞。
无情:(滴汗)我又不是野人。
追命:(贼笑)无情,到了六十一题了。
无情:(滴汗)冷血,你给我出去买糕点,我想吃。
冷血:我昨晚又没有‧‧‧为什么要去买糕点?
无情:因为我想吃,你去不去?
神侯:既然无情想吃糕点,又问了这么久了,大家就休息一下,等冷血回来再问吧。
冷血立即提劍向外走:我立即去买。
无情:‧‧‧世叔!
冷血回来后,访问继续。
铁手:61.用一句话形容你的情人?
无情:(低头)‧‧‧我没情人。
追命:呵呵,铁手,你问得不清楚呀,你是问他哪一位情人,公认的?地下的?女的?
冷血拿在手中的桂花糕被他握烂了。
无情:‧‧‧你‧‧‧
冷血:无情,我们回小楼讨论一下答案。
无情:有什么在这里说‧‧‧‧‧‧呀
冷血快速的推着无情离开。
众人瞪着追命,等了又等,等了一整天都不见无情冷血的再出现,访问被迫中止。
神捕司有一个很好的精神,就是锲而不舍,任何事都坚持到底,绝不放弃。因此,当清早冷血准备拿水为无情抹身而开门的时候,他便看见众人齐集在门前小庭院。
过了一个时辰,无情才慢条斯理的出现在众人面前。
追命:死瘸子,我真怀疑你是不是大姑娘,梳洗也要这么久?
无情:我又没叫你们等。
神侯:无情,昨天的访问被打断,我们继续吧。
无情:‧‧‧‧‧‧(以眼神骂了一遍粗口)
无情:还继续?神捕司真的没事可做吗?
神侯:无情,世叔什么时候教过你半途而废呢?
追命:其实我们也不是闲着,死瘸子你合作一点,还有冷血不要又拐人走呀,等访问完了你喜欢拐过够。
无情:(又忍不住以眼神骂了一遍粗口) ‧‧‧死神棍,又没人留你,你有事快滚。
追命想还口却被铁手所阻。
铁手:追命,不要再吵了。无情,我们还是完成访问,否则大家不依不饶的。
冷血:访问可以做,不过要让无情回床上坐着做访问,他累。
无情:(瞪着冷血)你给我滚远点。
铁手:62.用一句话形容你们现时状况?
无情:‧‧‧我要答回昨天那最后一题。
铁手:(滴汗) 61.用一句话形容你的情人‧‧‧指冷血?
无情:(瞪著铁手)没血性。
追命:这是昨天一整天的感想吧!
无情:你们就是没人性。
铁手:(滴汗)62.用一句话形容你们现时状况?
无情:恶劣。
神侯:无情,我有必要提醒你,不要再让昨天中止的情况出现,否则一天问一题也不知何年何月完成了。
无情:‧‧‧哼,下一题。
冷血:(忽然发话)我去买桂花糕给你。
转身便走。
追命:铁手不要呆着,快问问题呀!
铁手:63.用一句话形容你的爱?
无情:(向门口望望,确定冷血不在)‧‧‧谁爱他?
追命:有人口不对心呀。
无情:银剑,你抄什么?
银剑:‧‧‧冷血叫我抄下你们的对话。
一道冷光飞向银剑,银剑手上的纸张立即着火。
雪姨:(叉着腰)无情,不准玩火。烧了小楼又要麻烦方小侯的了。
众倒。
铁手:64.用一句话形容他对你的爱?
追命:我知,爱你爱到扑倒你。
无情:(飛鏢向追命)你這句話不要讓冷血聽到‧‧‧
追命:他聽不到還不是會做‧‧‧呀,你不要又扔暗器了。
铁手:无情,你的答案呢?
无情:君不见黄河之水天上来, 奔流到海不复回
追命:什么意思?
神侯:无穷无尽。
追命:简单四个字就好,干嘛念诗呀!!
铁手:65.如果情人不听话,你会怎样?
无情:扔暗器。
追命:我又不是你情人,你为何经常向我发暗器?
忽然一股很强的杀气出现。
追命:(准备逃命)‧‧‧冷血,你怎么这么快回来?轻功很好呀。
无情:冷血,糕点先给我,才去做你想做的事。
追命:死瘸子,你不要幸灾乐祸。铁手,下一题呀!
铁手:66.如果情人犯错,你会怎样?
无情:扔暗器。
追命:‧‧‧‧‧‧(想了想还是忍着没说)
铁手:67.如果情人生气,你会怎样?
无情:扔暗器。
追命:他生气,你还‧‧‧
无情:他生气就会乱来,扔暗器阻止他。
追命:我看你都没有那次成功。
铁手:68.如果情人很乖,你会如何奖赏?
无情:扔暗器。
追命:又是扔暗器‧‧‧
神侯:因为扔暗器是某事的前奏。
无情:(脸红) ‧‧‧誰要你們多事。
铁手:69.如果你要表达爱意,最有效的方法是什么?
无情:(想都没想)扔暗器。
冷血即拔剑追着追命。
无情:(見狀)‧‧‧铁手,问题是什么?
铁手:(滴汗)无情‧‧‧如果你要表达爱意,最有效的方法是什么?
追命:(边走边叫) 死瘸子,你听清楚问题才答呀。
无情:(悠悠的看了看喘着大气的追命) ‧‧‧答案一样。
追命:(又开始逃跑) ‧‧‧你是有意的。
铁手:70.如果情人要表达爱意,最有效的方法是什么?
无情:(指了指追命)劈他。
追命:死瘸子,你不要太过份呀!
神侯:呵呵,无情的意思是指冷血吃醋。
铁手:71.如果情人变心,你会怎样?
无情:(看看冷血)去找方小侯。
追命:怎么不找我和铁手?
铁手:(远离追命)追命,我还不想死。
冷血:我不会变心。
铁手:72.如果你喜欢了别人,你会怎样?
无情:‧‧‧买下全京城的桌子。
追命:我想冷血那时想劈人多一点。
冷血:无情不会喜欢别人。
无情:你紧张什么,那只是如果。
神侯:呵呵,冷血你放心,世叔只认你的。
铁手:73.如果情人和你说今晚他想留下过夜,你会怎回应?
无情:‧‧‧
追命:开心得没话说吗?
无情:你认为冷血会用问的吗?
神侯:行动派就是直接行动,不容拒绝。
铁手:74.如果情人和你说今晚不准留下过夜,你会怎回应?
无情:‧‧‧铁手,你告诉我这样情况出现的可能性有多高?
铁手:好像‧‧‧没什么可能。
铁手:75.如果我们与冷血掉下水中,你会先救谁?
无情:一个都不会救。
铁手:那如果桑姑娘与冷血掉下水中,你会先救谁?
追命:不是试过吗?结果他是去救那个桑姑娘的。
无情:(瞪着追命)她当时晕了。
追命:那如果冷血也晕了呢?
无情:先救桑姑娘。
冷血:(激动)无情‧‧‧
无情:(平静)如果你因此出事,我会陪你去的。
冷血:(激动)不准,我不会晕的。
无情:(更平静)那你是不用我救了?
冷血摇头。
无情:(得逞)你们听到了,是冷血不用我救。
铁手:原来大师兄是这样套话的。
冷血:(滴汗)‧‧‧算了,反正我已罚过他了。
铁手:76.你对情人说过最感动的一句话是什么?
无情:‧‧‧‧‧‧‧‧‧‧‧‧‧‧‧
众人:‧‧‧
无情:‧‧‧‧‧‧‧‧‧‧‧‧‧‧‧
神侯:我看还是不要为难无情了。
追命:他肯不说话已经令人很感动。
铁手:77.情人对你说过最感动的一句话是什么?
无情:‧‧‧我背你。
大家念及无情体残,感慨不已。
铁手:(激昂)无情,我都可以背你。
无情:‧‧‧那你要有和冷血决斗的心理准备。
铁手:‧‧‧
铁手:78.你们最常约会的地方在哪儿?
无情:已日见夜见,还有什么好约会。
追命:老夫老妻了。
一支飞刀向追命射来。
追命:哗,今次出动刀了。
铁手:79.通常约会都做些什么?
无情:吟诗弹琴绘画对奕赏月谈天。
追命:你骗人,谁信你?
无情:不信不要问。
铁手:80.你最喜欢替情人做什么事?
无情:‧‧‧
追命:我看他什么都没帮冷血做过。
无情:(被说中) ‧‧‧
冷血:他什么都不用做。
众人:竉坏了。
铁手:81.你们有没有试过吵架吗?
无情:有。
雪姨:打是情骂是爱。
追命:那他岂不是很爱我?
众人立即跳出一丈远。
追命转身只觉冷血的剑已近颈边。
无情:(冷笑)追命,你想死都不要连累冷血坐牢。
铁手:82.因为一些什么事情而吵架?
无情:还有什么,不是关于方小侯,就是桑姑娘,或者你和追命。
铁手:(委屈)我‧‧‧
追命:总之凡接近无情三尺的男男女女,他都会吃醋。
雪姨:我以后还是不要煮糖醋鱼给冷血吃了。
神侯:不要怪冷血,是应该看紧无情一点的。
铁手:83.如何和好?
无情:‧‧‧少发两件暗器‧‧‧
追命:(奸笑)我知道,离不开就是关房门做大事。
铁手:84.你们初次被扑倒是在什么地方/什么时候?
(因无情脸皮薄,所以只能这样问)
无情:‧‧‧小楼。
铁手:什么时候?
追命:上次冷血说过了他被桑姑娘偷吻之后。
无情:神棍,平时不见你这么好记性。
铁手:85.一周通常被扑倒多少次?
无情:‧‧‧不知道。
追命:什么?
无情:有谁会去数?
冷血欲开口。
无情:(瞪着冷血)你给我闭咀。
铁手:86.这是选择题:请问你情人的扑倒是什么类型?
桂花糕:温柔型
红豆糕:粗暴型
绿豆糕:强攻型
芝麻糕:技术型
追命在无情面前放下一盘糕点。
无情一脸黑脸,拿了一支飞刀将四件糕点刺到烂作一堆。
追命:‧‧‧即是什么?
神侯:即是说冷血是四个类型都有。
铁手:(瞠目结舌)这‧‧‧么厉害。
无情:金剑,不是已通告全神捕司上下,以后神捕司内不许吃糕点吗?
金剑:(胆怯)但少主你昨天才叫冷血去买回来。
银剑:(胆怯)刚才少主你还在吃‧‧‧
无情:‧‧‧
铁手:87.在你被扑倒时,最常有的反应是什么?
无情:扔暗器。
追命:谁夸我们大捕头例不虚发?又不見有一次扔中冷血?
无情:(对追命)对呀,我应该好好练习,下次一定扔中你的。
铁手:88.在你被扑倒时,你不作出反抗的可能性多大?
无情:无可能。
追命:我们研究过了除非你昏迷不醒,根本无可能的。
无情:(没好气)你们这么有空就研究一下家国大事呀!!
铁手:89.有没有试过主动扑倒?
无情:无可能。
追命:难度你没想过反攻?
无情:‧‧‧
铁手:不会试过吧?
神侯:我看结果应该很惨烈。
冷血咀角弯起一点。
无情:(瞪眼)你得意什么?只是因為我大师兄不同你小师弟计较而已。
铁手:90.扑倒期间,最痛苦的是什么?
无情:‧‧‧不能发暗器。
追命:我看你已发暗器成瘾了。
铁手:91.扑倒期间,对方做什么你最开心?
无情:‧‧‧什么都不做。
]追命:冷血,无情在暗示你技术不好。
冷血:但昨晚他不是这样说‧‧‧
一堆暗器四方八面的向众人飞出。
铁手:92.试过最长时间多久没有扑倒?
无情:‧‧‧我怎记得。
冷血:3个月10日零8时辰。
无情:(瞪着冷血)不要记着那些无聊事。
追命:(心虚)怀恨在心呀!
铁手:93.你喜欢被扑倒吗?
无情:‧‧‧怎可能喜欢?
追命:食色性也,死瘸子,不要口硬。
无情:(冷冷)神棍,你被我扑倒一次,看看你喜不喜欢?
冷血:不准。
追命:冷血你少担心,他压不了我,我扑他就差不多。
冷血:(杀气重重)不准,你以后不要接近无情。
铁手:94.情人喜欢扑倒吗?
无情:一只狼会不喜欢吗?
追命:还要是一只色色的。
铁手:95. 被扑倒前,你有没有什么准备?
无情:准备金钱镖、飞镖、掷箭、飞叉、飞铙、飞刺、峨眉刺、飞剑、飞刀、飞蝗石、鹅卵石、铁橄榄、金针、银针、铁疾藜、梅花针、镖刀。
追命:你不是平时也是备有这些吗?即是说你时时刻刻有被扑倒的准备。
无情:追命,你要不要以身试法?
追命:不要客气。
铁手:96. 被扑倒时,你们有没有什么约定?
无情:没有。
追命:不是说要冷血去城南买桂花糖、城北买莲子羮、城东买筒子鸡、城西买无花果吗?
无情:‧‧‧那不是约定,是他一定要做的。
众人:‧‧‧女王呀!!!!
铁手:97.扑倒时,你们有没有什么禁忌?
无情:(无奈)不准讨论案情。
追命:(滴汗)那个时候还讨论什么案情。
铁手:‧‧‧无情只是尽忠职守呀!
追命:那如果你和无情在扑倒期间,无情提起案件,你觉得怎样?
铁手认真的想象那个情况,却忽然感到一股很大的寒意。
铁手:‧‧‧冷血,只是假设‧‧‧没有假设,追命,你不要害我。
铁手:98.哪一次的扑倒最难忘?
无情:没有。
追命:冷血,看来无情很不满你的表现,你努力一点啦。
冷血:(看了看无情)‧‧‧我会。
无情:‧‧‧你‧‧‧
神侯:看来无情这几天也没空处理事务的了,铁手追命你们两个不准休假。
追命:什么?
铁手:(无奈)追命,这叫祸从口出。
铁手:99.你对你们的未来有什么期盼?
无情:‧‧‧一直这样就好了。
追命:怎可以这么简单?我希望未来神捕司大三倍,富丽堂皇,金碧辉煌,最好有一个酒池。
铁手:我也希望可和大师兄携手对付奸臣乱党,锄强扶弱,共建太平盛世。(鼓掌)
神侯:我就只望无情收得三俩打徒弟,将自在门发扬光大。
金剑:希望少主可以多纳二个剑僮,减轻我们的工作。
雪姨:我只希望你成家立业,平平安安。
冷血:‧‧‧无情,我看我们还是回山洞吧。
铁手:100.你们的爱会持续到永久吗?
无情:‧‧‧‧‧‧
雪姨:无情,你要为了神捕司的桌子着想,不要变心。
追命:你就不要四处招摇,给人拐了,野狼会发飙的。
铁手:无情,为人妻者要从一而‧‧‧(被暗器命中)
神侯:冷血,世叔改天再教你一套功夫,保证让无情跑不掉。
(冷血:多谢世叔)
金剑:少主,无论你做什么,我们都会支持你。
银剑:如果少主要变心,‧‧‧(看见冷血的刀挥呀挥呀)我们会力劝的。
冷血:我们会永久的。
无情:‧‧‧哼(算是默认)。
铁手:100问已经问完了,多谢无情合作。
无情:哼,你们闹够了。那些三才村的桌子‧‧‧
神侯:呵呵,无情,你放心,方小侯答应了会送一批新的过去。
无情:‧‧‧世叔,我要请假一个月,回去拜祭父母。
神侯:‧‧‧好。(心想不答应他,後果会更严重)
无情:铁手,在我放假期间,你代替我的职务,分配工作、人手,以及一切文书文件。
铁手:‧‧‧文书‧‧‧我的字‧‧‧我知道了,大师兄。
无情:由于铁手要负责神捕司内部事务,因此追命,所有日夜巡逻,大小案件由你负责。
追命:‧‧‧什么?日夜巡逻,那我还有得睡吗?
无情:(漠视)世叔,铁手追命都有事忙着,皇宫当值的职务麻烦你一力承担。
神侯:‧‧‧那我岂不是整个月都留守皇宫。
追命:(不忿)世叔,至少你有舒大人帮忙呀。那冷血呢?他就跟你去风流快活?
无情:谁说冷血会与我同行?冷血,最近边关发生了命案,你去查探清楚,不得有误。
冷血:‧‧‧我要和你去拜山。
无情:好,你去拜山,我去边关查案,不过边关现时也开始犯凉了,說不定我又會冷病...........
冷血:‧‧‧我去查案。
无情:金银剑,你们去收拾行装,记得每人各要带上五斤暗器。
银剑:五斤?少主,拜山要带暗器吗?
金剑:(推了推银剑)‧‧‧我们知道了,少主。
无情:雪姨,我会和神通侯府交代这一个月不用送东西来了。好了,你们没问题吗?记着,不可以调乱我的安排,我回来会查察的,否则‧‧‧我考虑延长我的假期。
追命:死瘸子,有没有第二个选择?
无情:有,或者你们给我做三份问卷,包括木头研究一百问、神棍研究一百问、老狐狸研究一百问。
追命:怎么做?我们都没有情人?
无情:那不容易,近的有铁手,远的可以选方小侯或者凌小骨。世叔方面,你更不用替他担心。
神侯:咳咳,我看无情还是放假休息一下吧。追命,一个月很容易过的,出来玩总要还的。
完
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)