Xong được màn mở đầu, 4/238 trang. Thiệt là dài mà.
Đoạn mở đầu này thích anh Phong Kinh Lôi rồi - nhưng tội ảnh dám rủa loài Cáo là không có tha cho được nha.
Em Hồng ghen kinh quớ, thiệt là khiến ngừ te...
Chờ gặp lại em Sơ.
Truyện này càng đọc càng thấy lắm thứ có duyên với bạn.
1. Blog bạn là Vô Tình Đoạn Mộng - Truyện là Phù Sinh Mộng - Hồng Trần, nhân vật là Quân Vô Song và Đoạn Hồng Trần. Hehe, Vô có tình, Đoạn có mộng.
2. Câu bạn yêu thích là Vô Tình Đoạn Mộng, Hồng Trần Khổ Luyến - thật tình cờ và thật bất ngờ.
3. Phong Kinh Lôi là tên nhân vật, đồng âm với Lôi Mông Đức (Raymond) Lâm Phong. Bạn gọi Tiểu Lôi hay Tiểu Phong đều ra nhân vật này được.
4. Đoạn Hồng Trần được Phong Kinh Lôi gọi là "lão hồ ly". Bạn là Tiểu Hồ, Hồng Trần là Lão Hồ (Cười).
Để xem sắp tới còn gì vui nữa không.
3 thg 6, 2010
2 thg 6, 2010
Phù sinh mộng - Hồng Trần (mở đầu 2)
Phù sinh mộng
- Hồng Trần -
- Hồng Trần -
0. Mở đầu (2)
- Ta từ trước đến nay vẫn chỉ yêu một mình ngươi. Dẫu ta không sao tha thứ nổi những hành vi trước đây của ngươi, ta vẫn tránh né ngươi nhưng khi nhìn ngươi tung Huyết lệnh ra, ta lại lo lắng suốt đêm chạy tới kinh thành tìm ngươi, chỉ lo ngươi gặp rắc rối. Nào biết đâu ngươi chỉ vì tìm tên tiểu hồ ly kia giúp gã tìm người chữa mắt. Lúc đó ngươi có biết ta đố kị đến chừng nào không? Có biết ta hận đến mức nào không? Ta thực sự muốn giết tên Bích Lạc kia đi. Ta không muốn ngươi trao trái tim cho bất cứ kẻ nào, trừ ta. Cho dù có bất cứ chuyện gì xảy ra...
Hắn vừa thì thào tự nói vừa dùng tay trái đưa lên mặt mình giật mạnh một cái. Một chiếc mặt nạ mỏng như cánh ve bị bóc ra. Hắn vứt bỏ mặt nạ xuống đất, đôi môi bạc phếch vẫn dính máu. Hắn toan đưa tay đập mạnh một cái, nhưng vừa chạm vào người khí lực lập tức tan thành mây khói:
- Vô Song...
- Vô Song?
Vừa lúc ấy một tiếng kêu to như sấm động cũng vang đến. Phong Kinh Lôi tay cầm con diều vội vàng chạy đến. Thấy Quân Vô Song nằm im không nhúc nhích trong lòng Đoạn Hồng Trần, quần áo dính máu, gã không khỏi mở to mắt nhìn lớn tiếng hỏi:
- Lão hồ li, không phải ngươi đã giết hắn rồi chứ?
Ngẩng đầu lên, mái tóc đen xoã xuống hai bên vai, Đoạn Hồng Trần lặng lẽ nhìn Phong Kinh Lôi đang thở hổn hển.
- Ngươi! Ngươi... Ô... - Phong Kinh Lôi nói rất lớn, con diều trên tay rơi xuống đất. Tay gã chỉ vào Đoạn Hồng Trần, vẻ mặt tỏ ra kì lạ - Hoá ra đây mới là khuôn mặt thật của ngươi sao?
Ánh tuyết soi trên khuôn mặt của Đoạn Hồng Trần, tựa như thuỷ tinh thuần vô vàn thanh nhã nhưng cũng mang vẻ tịch mịch không gì sánh nổi, cũng vô cùng quen thuộc - khuôn mặt của Quân Vô Song.
Hắn và Quân Vô Song, khuôn mặt thực sự giống nhau như đúc.
- Ngươi sợ à? - Khoé mép hơi nhếch thành nụ cười, Đoạn Hồng Trần cúi xuống vuốt ve khuôn mặt của Quân Vô Song: - Khuôn mặt này là do Vô Song tặng cho ta đấy.
Hắn bật cười hai tiếng rồi không nói gì nữa.
Có ý gì? Phong kInh Lôi mở to mắt hơn nữa, nhìn Đoạn Hồng Trần im lặng không nói, trong lòng nghĩ kẻ này thực quái dị. Rồi gã bỗng giật nảy mình, rồi lắc đầu:
- Ta không thèm quản có chuyện gì xảy ra với bộ mặt của ngươi nữa. Mau để ta xem hắn bị thương ở đâu.
Đoạn gã tiến lên, đưa tay ấn vào mi tâm của Quân Vô Song. Đôi mắt chớp một cái, vui vẻ nói:
- Ra còn chưa chết sao?
Hai mắt gã khép hờ, ngón tay đặt giữa mi tâm dần phát ra tia sáng, khuôn mặt trắng bệch cũng dần có huyết sắc trở lại.
Cảm giác được thân thể nằm trong lòng hơi rúng động, Đoạn Hồng Trần chấn động lẩm bảm nói:
- Hắn chưa chết sao?
- Nói nhảm không! Ngươi không thấy hắn vừa động đậy à? Ngươi nghĩ vậy là trù hắn chết à? - Phong Kinh Lôi chán nản, thu hồi song chưởng, chống nạnh quát: - Hơn nữa có ta ở đây thì Vô Song có chết ta cũng cứu hắn sống dậy được.
- Hắn không có việc gì sao...?
Rồi không buồn để ý đến tiếng kêu to của Phong Kinh Lôi, Đoạn Hồng Trần bình tĩnh nhìn Quân Vô Song. Mi mắt y khẽ động đậy, dường như sắp mở mắt. Hắn thấy vậy liền buông lỏng tay, đẩy Quân Vô Song xuống nằm im trên mặt tuyết rồi đứng lên, không thèm liếc đến y một cái.
- Cáo già thối tha, ngươi nổi điên cái gì vậy?
Phong Kinh Lôi mặt nổi gân xanh, cúi xuống đỡ toan Quân Vô Song dậy thì Đoạn Hồng Trần đã chém vào chéo áo, không cho gã động tới.
- Ê Ê! Ta đã trị thương cho hắn đâu? Ngươi mang hắn đi đâu vậy?
Tiếng gã gào thét kinh thiên động địa nhưng Đoạn Hồng Trần giả mù giả điếc, tay áo màu đỏ đưa lên, môt luồng kình lực cuồn cuộn cuốn lấy chiếc mặt nạ nằm trên đất rồi bước thẳng về phía trước. Phong Kinh Lôi vừa sợ vừa giận, nhịn không được đấm một quyền ra:
- Con cáo thối tha nhà ngươi, ngươi cứ như vậy đem hắn đi, mặc kệ hắn bị dính tuyết à?
Đoạn Hồng Trần dễ dàng túm được tay gã, gương mặt ưu nhã lạnh lẽo như băng mà trong trẻo như thuỷ tinh của hắn thản nhiên nói:
- Nếu hắn sống được thì ngươi việc gì phải lo lắng? Bằng năng lực của hắn, cho dù có bị vùi trong tuyết mười ngày hay nửa tháng cũng không chết nổi đâu. Kệ cho hắn tự chữa thương từ từ là được rồi.
Rõ ràng hắn vẫn đang ôm chặt Quân Vô Song vào lòng, lòng vẫn đau đớn như đứt từng khúc ruột vì lo lắng, vậy mà vẫn nói ra những lời vô tình. Phong Kinh Lôi trợn trừng mắt, không biết như vậy là tốt hay xấu nữa, thở dài:
- Vô Song thực đáng thương, sao lại đi mê ngươi cơ chứ? Ngươi tính tình vừa thối vừa cứng đầu, suy nghĩ lại như cáo già? Ai... Giá mà người hắn thích là ta thì ta sẽ coi hắn như bảo bối tâm can. Ai da! Đau quá!
Lời còn chưa dứt thì nắm tay đã bị Đoạn Hồng Trần nắm lấy như muốn bóp nát. Gã kêu khóc rầm trời.
- Không được nói bậy nữa.
Đoạn Hồng Trần vận lực vào tay, mắt lạnh lẽo nhìn Phong Kinh Lôi đang đang nhe mắt trợn răng một lát rồi nắm tay gã ra, lôi đi về phía trước.
- Cáo thối, Cáo chết! - Phong kinh Lôi lảo đảo bước theo sau, trong bụng thầm chửi mắng không ngớt. Có điều hảo hán không chịu thiệt trước mắt, gã không dám làm hắn tức giận. Mắt gã đảo liên láo rồi đổi dáng tươi cười nói: - Được rồi được rồi. Ta mặc kệ hắn. Ta còn phải quay về Phong Nhã Lâu tìm Bích Lạc nữa.
- Đi làm cái gì? Hai mắt cho hắn không phải được chữa khỏi rồi sao? - Sắc mặt của Đoạn Hồng Trần vô cùng âm trầm đáng sợ.
- Hai mắt hắn đã khôi phục ánh sáng, ta thay ngươi trị liệu cho hắn phát hiện ra hắn thân yếu lắm bệnh, e rằng mệnh không dài. Chẳng qua là ta lo lúc đó hắn vì chữa đôi mắt mà dùng lực quá mức, hiện tại nếu sức lực đã được khôi phục lại ít nhiều thì ta phải về giúp hắn kéo dài mạng sống chứ.
Thấy Đoạn Hồng Trần ánh mắt càng lúc càng âm trần, Phong Kinh Lôi bèn cười hì hì nhún vai:
- Ta biết ngươi ghét hắn lắm, không muốn nhìn thấy hắn. Ta lại thích hắn lắm, hay ngươi để ta trở về đi?
- Ngươi đừng mơ tưởng cứu được hắn.
Đoạn Hồng Trần gầm lên, ánh mắt đảo qua Quân Vô Song đang nằm trong tuyết, tâm nóng bừng bừng. Gã Bích Lạc kia dựa vào cái gì khiến người ta yêu thích? Vì hắn điềm đạm đáng yêu? Hay vì tấm thân yêu mị từ trong ra ngoài? Khiến Quân Vô Song cũng phải động tình sao.
Hắn nổi giận đùng đúng, túm lấy tay Phong Kinh Lôi:
- Đi theo ta! Không được cứu hắn.
Đoạn quần áo bay bay, túm lấy gã đằng không thi triển khinh công.
- Ối ối! Cáo già thối tha kia! Sao ngươi không để ta cứu Bích Lạc? Tên... Tên khốn nhà ngươi!
Bị gió lạnh thổi tốc vào họng Phong King Lôi ho sặc sụa một trận. Đoạn Hồng Trần không thèm để ý, cứ thế gia tăng cước lực. Loáng một cái bóng người đã biến thành hai điểm đen nhỏ rồi biến mất trong tuyết phủ ngàn dặm.
Trời đất trở lại yên tĩnh. Gió thổi qua, tung bay vạt áo màu xanh bạc.
Nằm trong tuyết lạnh, bàn tay người kia chợt động đậy, mí mắt mở ra một chút, lạc thần nhìn lên bầu trời.
Trời trắng đến trong suốt, phảng phất như nhìn thấy tất cả, lại như chẳng hề nhìn thấy gì. Có một mảnh sáng mờ hiện ra, giống hệt màu đỏ của Hồng Trần, gọi dòng máu trong người y sôi sục.
Hai mắt chợt có thần lại, Quân Vô Song cố sức vươn tay, muốn bắt lấy mảng đỏ tươi kia. Có điều gió đã thổi tản mác, thoáng chốc trên trời chỉ còn lại mảnh trống không.
Hoá ra là cái gì cũng không nhìn thấy, với không tới được. Banà tay vươn trong không trung, khoé miệng khẽ mở nửa như khóc, nửa như cười.
Chạm không được Hồng Trần rồi. Cho dù y có ở trước mặt hắn ngã xuống, Hồng Trần vẫn thờ ơ bỏ đi như cũ...
- Ngươi cứ như vậy hận ta sao?...
Bàn tay vô lực hạ xuống, Quân Vô Song si ngốc nhìn bầu trời, tái nhợt đi. Một kẻ trống rỗng làm sao mới có thể chạm được vào bầu trời đẹp đến vậy?
================Hết phần đầu ===========================
1 thg 6, 2010
Phù sinh mộng - Hồng Trần (mở đầu 1)
Phù sinh mộng
- Hồng Trần -
- Hồng Trần -
0. Mở đầu (1)
- Hồng Trần, ngươi đừng đi...
Tiếng người gọi lo âu mà vẫn ưu nhã mê người như xé cả băng tuyết, cuốn theo gió Thiên Sơn bay ra xa thẳm. Con ngươi thiên biến vạn hoá ấy lộ vẻ đau đớn khôn cùng, nhìn về phía bóng lưng áo đỏ tươi đi càng lúc càng xa, tựa như không hề nghe tiếng y gọi.
- Ngươi và ta chẳng lẽ thực sự không thể quay lại như trước kia sao? Hồng Trần!
Bóng người áo đỏ gầy yếu tựa như muốn dừng lại, nhưng lại không hề quay đầu nhìn lại, chỉ lạnh lùng nói:
- Quân Vô Song, sự nhẫn nại của ta chỉ có hạn thôi. Ngươi không hề có ý bỏ những nơi phong nhã mĩ lệ đến đây, có phải muốn bức ta phải giết ngươi đúng không?
Hai tay cầm ống tay áo rất mực căng thẳng, đôi mắt hờ hững nhìn trời:
- Mấy tháng nay ngươi một mực ở kinh thành bày mưu tính kế, muốn tính ra thiên triều long thị phải không? Mau mau trở về mà tiếp tục cái đại nghiệp thiên thu của ngươi đi, phí thời gian nơi ta làm gì? Nhưng thực ra ta đã nghe nói tân vương của Xạ Nguyệt Quốc dã tâm bừng bừng mưu đồ xâm chiếm Trung Nguyên, ngươi chớ có hồ đồ mà bị kẻ khác đoạt lấy thiên cơ đấy.
Nghe những lời tựa như muốn nói tốt nhưng thực ra lại ẩn chứa ý giễu cợt bên trong, chéo áo màu xanh bạc của Quân Vô Song nhịn không được run lên, chau mày nghiêm nghị nói:
- Ngươi biết rõ ta làm mọi thứ đều chỉ vì giúp ngươi khôi phục lại Hoàng triều Hạ Lan, đăng cơ xưng đế. Vì sao ngươi ba phen bốn bận châm biếm ta như vậy? Ta...
- Ha ha ha......
Tiếng cười mỉa mai thật to cắt đứt lời nói của y. Hồng Trần phất tay áo, mái tóc đen bay bay trong gió, ngạo nghễ nhìn y, ánh nhìn vô cùng khinh miệt:
- Thật buồn cười. Ngươi nghe nói ta muốn phục quốc xưng đế bao giờ? Hừ, kẻ mãi mãi không quên được muốn làm hoàng đế là ngươi kìa. Ngươi mới chính thực là Thần Hồng Thái tử của Hạ Lan kia mà. Xem ra thái tử thật so với ta còn nóng lòng gấp bội.
Bị đối phương liên tục chế nhạo, khuôn mặt cao quý của Quân Vô Song càng lúc càng tái nhợt đến mức gần như trong suốt. Gió bên núi sắc bén như dao, hơi lạnh bức người khiến hô hấp cũng trở nên khó khăn. Khí lạnh đâm vào cổ họng khiến tâm can dường như đau đớn. Y đưa tay ra trước mặt, đưa mắt nhìn bóng lưng tựa như không bao giờ có thể chạm đến được, lắc nhẹ đầu:
- Ngươi biết ta tuyệt đối không có lòng khác, mọi thứ ta làm chỉ vì muốn ngươi hạnh phúc thôi, Hồng Trần...
- Được rồi! Ta không muốn nghe ngươi dông dài nữa!
Đoạn Hồng Trần bỗng dưng gầm lên giận dữ khiến tuyết đọng trên núi đá bị chấn rơi xuống. Bóng lưng xoay lại, nét mặt vẫn chất phác như cũ nhưng lửa giận trong hai hốc mắt bừng bừng, hung hăng nhìn chằm chằm về phía đằng sau Quân Vô Song:
- Ngươi làm cái gì với ta cũng không có quan hệ. Ta không có tâm tư nào muốn trở lại cùng ngươi! Còn không mau cút đi? Ta cấm ngươi sau này trở lại làm phiền ta! Cút!
Rồi hắn phất ống tay áo xoay người bỏ đi.
- Hồng Trần!
Quân Vô Song hai chân khởi nhẹ, lướt như gió đến trước mặt hắn, đưa cánh tay cản lại:
- Lời ngươi nói là thực lòng sao? Vì sao ngươi không dám nhìn thẳng vào mắt ta? Ngươi sợ ta sẽ không lừa được người đúng không? Nói không... A..."
Một chưởng mang kình lực cuồng mãnh phóng ra từ tay Hồng Trần, đẩy kẻ thẳng vào ngực kẻ đang nói. Máu phun ra nhuộm đỏ một mảng tuyết trắng phau phau.
Quân Vô Song lảo đảo thối lui hai bước, máu từ miệng bắn ra, nhìn thẳng khuôn mặt không chút biểu tình của Hồng Trần. Đôi mắt vốn ẩn chứa rất nhiều tình cảm nay bỗng mang một mảng trống, lạnh băng như tuyết.
- Ngươi... thực sự muốn giết ta?
Hồng Trần dường như không nghĩ đến việc Quân Vô Song dám ngạnh tiếp chưởng của hắn, nhất thời sửng sốt cúi đầu nhìn lòng bàn tay. Nghe tiếng Quân Vô Song khiếp sợ cực điểm hỏi, hắn có chút run rẩy rồi lập tức lấy lại vẻ lạnh lùng như trước, đáp:
- Ta đã nói rồi, còn muốn theo ta ta sẽ giết ngươi!
- À, hừ, ra là ta tự mình chuốc lấy cực khổ...
Quân Vô Song che môi, máu vẫn liên tục chảy qua kẽ ngón tay thấm đỏ cả áo. Y nở nụ cười, nói không nên lời:
- Tất cả đều do ta tự làm tự chịu thôi, hừ...
Một trận ho dồn đến không sao cản được, thân thể dần dần yếu đuối ngã xuống tuyết.
Đoạn Hồng Trần có vẻ chấn động, cánh tay áo khẽ động tựa như muốn đỡ lấy y, nhưng cuối cùng hắn vẫn không làm.
Mặt đất phủ tuyết bỗng nhuốm một tầng màu đỏ, đôi mắt ảm đạm không ánh sáng trên của nam tử áo đỏ lưu luyến nhìn, rồi cuối cùng cũng chầm chập khép lại.
- Nếu ta chết rồi ngươi có chịu nói một câu yêu ta không? Hồng Trần...
Thanh âm yếu ớt bị tiếng gió khoả lấp, chỉ thấy đôi môi hơi hé ra. Đoạn Hồng Trần kinh ngạc nhìn rồi đột nhiên quỳ xuống, nắm lấy tay y, run rẩy nói:
- Vô Song... ta...
Ba tiếng nói ra, một dòng nước tẩy một vệt trên lòng bàn tay dính máu của hắn, rồi lại chảy xuống tuyết, chạm vào khuôn mặt yếu ớt vô lực của Quân Vô Song. Trên khuôn mặt ấy, hai hàng lệ từ từ chảy xuống, tinh khiết như nước mưa.
Miệng há thực to nhưng thanh âm gì cũng không thoát ra được khỏi cổ họng. Hắn rủn rẩy dùng tay chạm lên dòng nước mắt ấm áp đấy. Đôi vai run rẩy như lá khô lúc đông tàn, rồi không nhịn được hắn ngẩng đầu lên, hét thực to.
- Ta vẫn yêu ngươi, Vô Song! Ta yêu ngươi!!!
Tiếng vọng trong sơn cốc vọng đi vọng lại mà Quân Vô Song vẫn nằm im trên tuyết như cũ, chỉ có nước mắt rơi trên mặt đất.
- Ta vẫn... vẫn hoài yêu ngươi... Vô Song, ngươi có nghe thấy không?
Tiếng nói khàn hẳn đi, Đoạn Hồng Trần ôm lấy Quân Vô Song kéo vào lòng. Hắn lau nước mắt, rồi lại lau, một lần lại một lần, dòng nước mắt tựa như vô tận.
Tiếng người gọi lo âu mà vẫn ưu nhã mê người như xé cả băng tuyết, cuốn theo gió Thiên Sơn bay ra xa thẳm. Con ngươi thiên biến vạn hoá ấy lộ vẻ đau đớn khôn cùng, nhìn về phía bóng lưng áo đỏ tươi đi càng lúc càng xa, tựa như không hề nghe tiếng y gọi.
- Ngươi và ta chẳng lẽ thực sự không thể quay lại như trước kia sao? Hồng Trần!
Bóng người áo đỏ gầy yếu tựa như muốn dừng lại, nhưng lại không hề quay đầu nhìn lại, chỉ lạnh lùng nói:
- Quân Vô Song, sự nhẫn nại của ta chỉ có hạn thôi. Ngươi không hề có ý bỏ những nơi phong nhã mĩ lệ đến đây, có phải muốn bức ta phải giết ngươi đúng không?
Hai tay cầm ống tay áo rất mực căng thẳng, đôi mắt hờ hững nhìn trời:
- Mấy tháng nay ngươi một mực ở kinh thành bày mưu tính kế, muốn tính ra thiên triều long thị phải không? Mau mau trở về mà tiếp tục cái đại nghiệp thiên thu của ngươi đi, phí thời gian nơi ta làm gì? Nhưng thực ra ta đã nghe nói tân vương của Xạ Nguyệt Quốc dã tâm bừng bừng mưu đồ xâm chiếm Trung Nguyên, ngươi chớ có hồ đồ mà bị kẻ khác đoạt lấy thiên cơ đấy.
Nghe những lời tựa như muốn nói tốt nhưng thực ra lại ẩn chứa ý giễu cợt bên trong, chéo áo màu xanh bạc của Quân Vô Song nhịn không được run lên, chau mày nghiêm nghị nói:
- Ngươi biết rõ ta làm mọi thứ đều chỉ vì giúp ngươi khôi phục lại Hoàng triều Hạ Lan, đăng cơ xưng đế. Vì sao ngươi ba phen bốn bận châm biếm ta như vậy? Ta...
- Ha ha ha......
Tiếng cười mỉa mai thật to cắt đứt lời nói của y. Hồng Trần phất tay áo, mái tóc đen bay bay trong gió, ngạo nghễ nhìn y, ánh nhìn vô cùng khinh miệt:
- Thật buồn cười. Ngươi nghe nói ta muốn phục quốc xưng đế bao giờ? Hừ, kẻ mãi mãi không quên được muốn làm hoàng đế là ngươi kìa. Ngươi mới chính thực là Thần Hồng Thái tử của Hạ Lan kia mà. Xem ra thái tử thật so với ta còn nóng lòng gấp bội.
Bị đối phương liên tục chế nhạo, khuôn mặt cao quý của Quân Vô Song càng lúc càng tái nhợt đến mức gần như trong suốt. Gió bên núi sắc bén như dao, hơi lạnh bức người khiến hô hấp cũng trở nên khó khăn. Khí lạnh đâm vào cổ họng khiến tâm can dường như đau đớn. Y đưa tay ra trước mặt, đưa mắt nhìn bóng lưng tựa như không bao giờ có thể chạm đến được, lắc nhẹ đầu:
- Ngươi biết ta tuyệt đối không có lòng khác, mọi thứ ta làm chỉ vì muốn ngươi hạnh phúc thôi, Hồng Trần...
- Được rồi! Ta không muốn nghe ngươi dông dài nữa!
Đoạn Hồng Trần bỗng dưng gầm lên giận dữ khiến tuyết đọng trên núi đá bị chấn rơi xuống. Bóng lưng xoay lại, nét mặt vẫn chất phác như cũ nhưng lửa giận trong hai hốc mắt bừng bừng, hung hăng nhìn chằm chằm về phía đằng sau Quân Vô Song:
- Ngươi làm cái gì với ta cũng không có quan hệ. Ta không có tâm tư nào muốn trở lại cùng ngươi! Còn không mau cút đi? Ta cấm ngươi sau này trở lại làm phiền ta! Cút!
Rồi hắn phất ống tay áo xoay người bỏ đi.
- Hồng Trần!
Quân Vô Song hai chân khởi nhẹ, lướt như gió đến trước mặt hắn, đưa cánh tay cản lại:
- Lời ngươi nói là thực lòng sao? Vì sao ngươi không dám nhìn thẳng vào mắt ta? Ngươi sợ ta sẽ không lừa được người đúng không? Nói không... A..."
Một chưởng mang kình lực cuồng mãnh phóng ra từ tay Hồng Trần, đẩy kẻ thẳng vào ngực kẻ đang nói. Máu phun ra nhuộm đỏ một mảng tuyết trắng phau phau.
Quân Vô Song lảo đảo thối lui hai bước, máu từ miệng bắn ra, nhìn thẳng khuôn mặt không chút biểu tình của Hồng Trần. Đôi mắt vốn ẩn chứa rất nhiều tình cảm nay bỗng mang một mảng trống, lạnh băng như tuyết.
- Ngươi... thực sự muốn giết ta?
Hồng Trần dường như không nghĩ đến việc Quân Vô Song dám ngạnh tiếp chưởng của hắn, nhất thời sửng sốt cúi đầu nhìn lòng bàn tay. Nghe tiếng Quân Vô Song khiếp sợ cực điểm hỏi, hắn có chút run rẩy rồi lập tức lấy lại vẻ lạnh lùng như trước, đáp:
- Ta đã nói rồi, còn muốn theo ta ta sẽ giết ngươi!
- À, hừ, ra là ta tự mình chuốc lấy cực khổ...
Quân Vô Song che môi, máu vẫn liên tục chảy qua kẽ ngón tay thấm đỏ cả áo. Y nở nụ cười, nói không nên lời:
- Tất cả đều do ta tự làm tự chịu thôi, hừ...
Một trận ho dồn đến không sao cản được, thân thể dần dần yếu đuối ngã xuống tuyết.
Đoạn Hồng Trần có vẻ chấn động, cánh tay áo khẽ động tựa như muốn đỡ lấy y, nhưng cuối cùng hắn vẫn không làm.
Mặt đất phủ tuyết bỗng nhuốm một tầng màu đỏ, đôi mắt ảm đạm không ánh sáng trên của nam tử áo đỏ lưu luyến nhìn, rồi cuối cùng cũng chầm chập khép lại.
- Nếu ta chết rồi ngươi có chịu nói một câu yêu ta không? Hồng Trần...
Thanh âm yếu ớt bị tiếng gió khoả lấp, chỉ thấy đôi môi hơi hé ra. Đoạn Hồng Trần kinh ngạc nhìn rồi đột nhiên quỳ xuống, nắm lấy tay y, run rẩy nói:
- Vô Song... ta...
Ba tiếng nói ra, một dòng nước tẩy một vệt trên lòng bàn tay dính máu của hắn, rồi lại chảy xuống tuyết, chạm vào khuôn mặt yếu ớt vô lực của Quân Vô Song. Trên khuôn mặt ấy, hai hàng lệ từ từ chảy xuống, tinh khiết như nước mưa.
Miệng há thực to nhưng thanh âm gì cũng không thoát ra được khỏi cổ họng. Hắn rủn rẩy dùng tay chạm lên dòng nước mắt ấm áp đấy. Đôi vai run rẩy như lá khô lúc đông tàn, rồi không nhịn được hắn ngẩng đầu lên, hét thực to.
- Ta vẫn yêu ngươi, Vô Song! Ta yêu ngươi!!!
Tiếng vọng trong sơn cốc vọng đi vọng lại mà Quân Vô Song vẫn nằm im trên tuyết như cũ, chỉ có nước mắt rơi trên mặt đất.
- Ta vẫn... vẫn hoài yêu ngươi... Vô Song, ngươi có nghe thấy không?
Tiếng nói khàn hẳn đi, Đoạn Hồng Trần ôm lấy Quân Vô Song kéo vào lòng. Hắn lau nước mắt, rồi lại lau, một lần lại một lần, dòng nước mắt tựa như vô tận.
Còn tiếp
Phù sinh mộng - Hồng Trần (thông báo dịch)
Tớ đang đau khổ vì trang HVPT tự dưng bị quản lý mạng mò vào, xoá sạch H, vậy là từ nay thành trang lành mạnh cho trẻ con ăn, các hủ nữ phải ăn chay niệm Phật rồi.
Do đó tớ đi dịch ngược văn xôi thịt dẹ. Tớ chọn cái Phù sinh mộng vì nào giờ tớ vẫn thích các loại mộng (chỉ chỉ lên trên, blog tớ tên Vô tình đoạn mộng kìa).
Các bạn hãy ráng chờ tớ dịch, tớ hứa sẽ dịch xong. Tớ sẽ làm song song với cái Ma thần kỳ huyễn chí (may mà download xôi thịt về rồi) cùng với Vô hạn xuyên không.
Các bạn đọc truyện tớ dịch thì vui lòng tuân theo:
1. Tớ ưa nịnh nên nếu có chê tớ hãy kèm 1 câu khen vào (cười gian).
2. Tớ không edit, tớ dịch. QT hay CTHV chỉ là công cụ, không phải người nên đừng có thank kiu QT ca ca nào ráo. Tớ mới là người.
3. Nếu mang đi nơi khác vui lòng hỏi ý kiến tớ và nhớ đề nguồn tớ + link blog tớ
4. Ai muốn hỗ trợ dịch xin tự nhiên hỏi tớ qua yahoo (triangel19) nhưng đừng dịch ngang, cũng đừng có cứ thế mà tự nhiên sửa văn tớ. Tớ không thích. Ai muốn dịch riêng thì tự nhiên, nhưng hãy dịch lại từ đầu.
5. Khỏi hỏi cái vụ bản quyền chi cho nhọc. Tớ nói lại: Trung Quốc không tham gia Công ước Berne nên đừng lấy Công ước Berne ra doạ nhau. Việt Nam cũng không có ai có ý định dịch PSM để kinh doanh nên cũng đừng đưa cái vụ đó ra hù nhau. Nếu có người xuất bản sách (mục đích kinh doanh) đối với PSM, tớ sẽ ngừng dịch để tôn trọng bản quyền làm tác phẩm phái sinh (dịch). Tớ rất có hơi sức để cãi nhau nhưng tớ không thích ai chưa tìm hiểu đã cãi về thứ mình không biết. Do đó nếu ai cãi về thứ mình chưa biết thì tớ không phục vụ theo hầu.
6. Tớ không để pass bất cứ thứ gì cả.
7. Tự do góp ý kiến mọi đoạn dịch :).
8. Mọi fanart tớ làm dựa theo fic (nếu có) đều là sản phẩm artwork thuộc về tớ.
P/S: Cái Hồng Trần này dài dã man hơn con ngan :(. Đến cái văn án cũng dài. Để tách làm 2 đoạn tạm vậy).
=====================================================
Do đó tớ đi dịch ngược văn xôi thịt dẹ. Tớ chọn cái Phù sinh mộng vì nào giờ tớ vẫn thích các loại mộng (chỉ chỉ lên trên, blog tớ tên Vô tình đoạn mộng kìa).
Các bạn hãy ráng chờ tớ dịch, tớ hứa sẽ dịch xong. Tớ sẽ làm song song với cái Ma thần kỳ huyễn chí (may mà download xôi thịt về rồi) cùng với Vô hạn xuyên không.
Các bạn đọc truyện tớ dịch thì vui lòng tuân theo:
1. Tớ ưa nịnh nên nếu có chê tớ hãy kèm 1 câu khen vào (cười gian).
2. Tớ không edit, tớ dịch. QT hay CTHV chỉ là công cụ, không phải người nên đừng có thank kiu QT ca ca nào ráo. Tớ mới là người.
3. Nếu mang đi nơi khác vui lòng hỏi ý kiến tớ và nhớ đề nguồn tớ + link blog tớ
4. Ai muốn hỗ trợ dịch xin tự nhiên hỏi tớ qua yahoo (triangel19) nhưng đừng dịch ngang, cũng đừng có cứ thế mà tự nhiên sửa văn tớ. Tớ không thích. Ai muốn dịch riêng thì tự nhiên, nhưng hãy dịch lại từ đầu.
5. Khỏi hỏi cái vụ bản quyền chi cho nhọc. Tớ nói lại: Trung Quốc không tham gia Công ước Berne nên đừng lấy Công ước Berne ra doạ nhau. Việt Nam cũng không có ai có ý định dịch PSM để kinh doanh nên cũng đừng đưa cái vụ đó ra hù nhau. Nếu có người xuất bản sách (mục đích kinh doanh) đối với PSM, tớ sẽ ngừng dịch để tôn trọng bản quyền làm tác phẩm phái sinh (dịch). Tớ rất có hơi sức để cãi nhau nhưng tớ không thích ai chưa tìm hiểu đã cãi về thứ mình không biết. Do đó nếu ai cãi về thứ mình chưa biết thì tớ không phục vụ theo hầu.
6. Tớ không để pass bất cứ thứ gì cả.
7. Tự do góp ý kiến mọi đoạn dịch :).
8. Mọi fanart tớ làm dựa theo fic (nếu có) đều là sản phẩm artwork thuộc về tớ.
P/S: Cái Hồng Trần này dài dã man hơn con ngan :(. Đến cái văn án cũng dài. Để tách làm 2 đoạn tạm vậy).
=====================================================
Ôi cuộc đời, ôi tình yêu, ôi H bé nhỏ của ta ơi
Ôi cuộc đời, ôi tình yêu, ôi H bé nhỏ của ta ơi T_T.
Sao nỡ lòng nào bỏ H mà đi cơ chứ.
H của ta ơi, H bé nhỏ ơi. H có làm gì đâu cơ chứ mà nỡ ép H như thế hở? H ơi, tội nghiệp H quá. Ta thương H, ta yêu H mà T_T.
H ngây thơ, H xinh đẹp, nay đều mất cả rồi.
Ôi H của ta, ôi xôi thịt của ta, ôi tình yêu. Mất H rồi còn gì là vui. Ta đau đớn chưa kịp đọc hết H đã bị ép ra đi.
Ôi... Đau lòng, lệ tuôn rơi.
Từ nay ta biết lấy gì làm thú vui đây?
Một phút mặc niệm cho H.
Sao nỡ lòng nào bỏ H mà đi cơ chứ.
H của ta ơi, H bé nhỏ ơi. H có làm gì đâu cơ chứ mà nỡ ép H như thế hở? H ơi, tội nghiệp H quá. Ta thương H, ta yêu H mà T_T.
H ngây thơ, H xinh đẹp, nay đều mất cả rồi.
Ôi H của ta, ôi xôi thịt của ta, ôi tình yêu. Mất H rồi còn gì là vui. Ta đau đớn chưa kịp đọc hết H đã bị ép ra đi.
Ôi... Đau lòng, lệ tuôn rơi.
Từ nay ta biết lấy gì làm thú vui đây?
Một phút mặc niệm cho H.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)