Tìm kiếm Blog này

8 thg 5, 2010

Vô hạn xuyên không



Vô hạn xuyên không


Phần chính



Tác giả:低调转身
Nguồn: http://2rforever.net/bbs/read.php?tid=1126

Dịch bởi Tiểu Hồ aka fox

Vui lòng không tuyên truyền đi bất cứ nơi nào khác mà không đề nguồn đến người dịch.

Thể loại: Đam mỹ, xuyên không, cổ trang
Nhân vật: Lâm Phong + Lãnh Huyết

Truyện này được viết dựa theo phiên bản Thiếu niên tứ đại danh bộ của TVB. Các nhân vật không thuộc về người viết lẫn người dịch, mọi sự trùng hợp chỉ là cố ý và không có liên quan một chút nào đến phiên bản phim hay truyện, cũng không phải phiên bản phim hay truyện.

Chương 1:

- Đây là đâu?

Lâm Phong tỉnh dậy, thứ đầu tiên nhìn thấy là cái trần nhà mang kiến trúc cổ thời nhà Đường. Bên cạnh mọi người bao vây một vòng ăn mặc đồ như quay phim Thiếu tứ vậy.

- Tỉnh dậy đi, tỉnh dậy đi!
- Người này sao tóc lại ngắn như vậy?
- Xem y phục y mặc này, sao lại kì dị thế?

"Tên khốn nào đem ta đến trường quay thế này? Chắc chắn là Ron rồi!"
Lâm Phong thầm nghĩ, trong lòng hết sức bực bội. Thế là xong cơm rồi, từ nay còn đâu hình tượng anh đẹp trai nữa, dám sau này mọi người sẽ gọi y là vua ham ăn kiêm vua ham ngủ mất T_T.

- Ngô Trác Hi! Ngươi ở đâu mau thò cổ ra đây cho ta!
Lâm Phong hổn hển gọi tên Ron.

- Nhìn nhìn cái gì? Không mau đi quay đi à?
Lâm Phong rũ rũ bộ quần áo màu xám, chỉnh lại đầu tóc. Đám người xung quanh bị y quát, sợ chết khiếp chạy tản ra bốn phía.

Về phần Lâm Phong, y đứng tại chỗ kêu đến nửa ngày trời cũng chẳng thấy Ngô Trác Hi đáp lời, rốt cuộc tức điên lên phải tự chạy đi kiếm.

Mà kì quái là sao lại không có người nào trong đoàn làm phim đi tìm y, chưa kể cũng không có camera nữa. Y chẳng qua là lén chạy đi ngủ một tí thôi mà, chẳng nhẽ mọi người không khẩn trương đi tìm? Còn nữa, vì sao mọi người thấy y đều như thấy quái vật? Con gái thấy y cũng rụt rè đứng tránh một bên, chả nhẽ mặt y có cái gì kì lạ sao?

Trong lòng buồn bực, y bước đi vô định về phía trước. Đột nhiên y va vào một người trên đường, ngã lăn ra đất.
- Bước đi kiểu gì vậy? Không nhìn à?

Lâm Phong ngẩng đầu lên, thực sự tâm trạng của y bây giờ rất rất rất khó chịu. Nếu không tìm được người thì sao có đồ ăn đây? Mà dạ dầy của y đang biểu tình ầm ĩ rồi! Đúng lúc đó y thấy Ngô Trác Hi.

- Ngô Trác Hi! Nói mau, có phải ngươi vác ta đến đây không?

Lâm Phong phủi bụi trên mông, đứng dậy túm lấy áo của Ngô Trác Hi.

- Ngô Trác Hi là ai? Còn ngươi..." - Lãnh Huyết nghi nghi hoặc hoặc hỏi lại, nhìn chăm chú vào Lâm Phong. Người này và Vô Tình giống nhau như đúc, ngoại trừ kiểu tóc và Vô Tình sao tự dưng lại bước đi được? Máu trong người hắn chợt nóng lên.

Lâm Phong bực tức cắt đứt luồng suy nghĩ của Lãnh Huyết, nói:
- Ron! Ngươi bớt giả bộ đi. Chính là ngươi chứ còn ai nữa! Ngươi mặc đồ cổ trang làm gì, hôm nay quay xong rồi cơ mà? Thôi kệ đi, ta không tính toán với ngươi. Hôm nay chắc chắn ngươi phải mời ta ăn tối. Ta muốn ăn! Ta đói meo rồi!

Lâm Phong vỗ vỗ vào mặt Lãnh Huyết, nói như súng máy, còn bày tỏ biểu hiện như thể ta không thèm cùng ngươi tính toán.

- Vô Tình...

Lãnh Huyết mở miệng, trong lòng tràn đầy nghi hoặc. Người này thực sự rất giống Vô Tình, ngoại trừ hai cái chân...

- Vô Tình? Ron! Ta là Lâm Phong mà? Này cậu nhập vai quá mức rồi hả? Tỉnh dậy mau!

Lâm Phong liên tục vỗ vào mặt Lãnh Huyết, đồng thời nói không ngừng. Khoan... Hình như có cái gì đó là lạ. Cái vết sẹo này... Tay y dừng lại trên mặt Lãnh Huyết...

Lãnh Huyết cứ để yên vậy nhìn Lâm Phong thật kĩ, rồi nắm chặt tay y đặt trên mặt mình.

- Vô Tình - Lãnh Huyết gần như bật khóc ôm lấy cổ Lâm Phong - Vô Tình, ngươi chịu trở về là tốt rồi, có biết ta rất nhớ ngươi không...?

Lâm Phong hoá đá...

- Vô Tình? Vậy ngươi là...?

- Đương nhiên là Lãnh Huyết!

Lãnh Huyết ôm Lâm Phong vào lòng, chăm chú nhìn y rồi đau lòng nghĩ thầm: "Vô Tình, mấy ngày nay rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Vì sao y đột nhiên có thể đứng lên? Vì sao đột nhiên y cái gì cũng không nhớ? Còn cái kẻ tên Ngô Trác Hi kia rốt cuộc là ai?"

Lâm Phong nghe mưa gió sấm chớp nổi đùng đùng trong đầu, mắt hoa mày váng.

"Ron, à ừ, thì Lãnh Huyết, rốt cuộc đây là năm bao nhiêu? Là cái chỗ nào?"

Lòng y ngàn vạn chờ mong người kia sẽ đáp đây là Hongkong, không phải là Đại Tống. Lâm Phong mắt long lanh nhìn Lãnh Huyết, trong lòng kêu van: "Ron ơi, làm ơi đừng đùa!"

"Đại Tống Chính Hoà năm thứ sáu!"

Trời ơi, đất ơi, cha mẹ ơi! Chính xác là xuyên không rồi. Thực sự là bị đẩy đến thời đại của Thiếu tứ rồi. Lâm Phong thấy trời đất quay cuồng, tối sầm lại trước mắt rồi lăn đùng ra ngất xỉu. Lãnh Huyết vội vàng đỡ lấy Lâm Phong, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt, gọi tên: "Vô Tình..."

Ánh mắt hắn hoàn toàn mất đi vẻ lãnh khốc bình thường.

=========END========

3 thg 5, 2010

Lượng tử, ngươi mãi mãi là số 1

Vĩ thanh

Đứa bé gái chạm nhẹ vào tay người nằm trên giường.

Chợt một ngón tay y hơi dịch chuyển.

Đứa bé gái kêu lớn lên:
- Mẹ ơi!

Thiếu phụ vội vào phòng. Mấy ngón tay của nam nhân hơi co giật.

Sáu năm hôn mê, cuối cùng y cũng có thể tỉnh lại.

Nàng mừng đến rơi nước mắt.


Y tỉnh dậy. Toàn thân y nặng chình chịch.

Y cố gắng từng chút, từng chút nâng thân mình lên.

Y điều khiển từng ngón tay, cố gắng cử động.

Một hồi lâu, cuối cùng y cũng tự đứng dậy được.

Y loạng choạng đứng dậy, dúi dụi muốn ngã rất nhiều lần. Nhưng cuối cùng y cũng đã tự bước đi được.

Một mảnh giấy đặt trên bàn.

Y cố gắng tiến lại gần, cầm tờ giấy lên.

Nét chữ của Chu Trác Lệ.


“Mọi vật chung quy đều có báo ứng, làm việc gì chỉ cần mình thấy cần, song chắc chắn sẽ có báo ứng.

Huynh là một thanh kiếm, rất đẹp, cũng rất độc. Hận thù làm cho huynh thành một thanh độc kiếm. Độc kiếm tổn thương người khác, cũng làm tổn thương chính huynh.

Muội yêu huynh, nhưng không thể yêu một thanh kiếm.

Vì vậy muội ở bên huynh khi huynh cần muội mà thôi. Giờ huynh tỉnh dậy, muội và Tiểu Tâm không còn lí do gì để ở lại.

Hi vọng huynh sớm bỏ được gánh nặng hận thù, không còn là một thanh độc kiếm hại mình hại người nữa.

Kính thư.

Trác Lệ”

Từng dòng, từng chữ y đều đọc kĩ. Y cố gắng lết từng chút, ra cửa. Bên ngoài trời rất đẹp, ánh nắng rực rỡ.

Xa xa, bóng của một thiếu phụ và một đứa bé gái sáu tuổi vẫn chưa khuất hẳn.

Nếu giờ y gọi lại, vẫn còn kịp.

Nhưng y quay mặt đi, cười nhạt.


“Ta cần sao?”

o0o

Chỉ một câu nói, đủ khiến ta yêu ngươi mãi mãi, Lượng tử.

26 thg 4, 2010

Ma thần kỳ huyễn chí - Chương 2

Vong xuyên chi thuỷ

Phần 2


Giếng Thần Ma.

Thần Ma trước nay chiến đấu không ngừng. Trải qua bao nhiêu cuộc giao chiến, giữa hai thế giới đã tạo thành một đường thông nối liền hai thế giới. Bên trong đường thông đó, cả thần và ma đều cố công bảo vệ, phái binh lực phòng thủ, cấm sinh linh ở cả hai thế giới đi vào.

Hi lạnh lùng tiến đến trước mặt đám ma binh cản đường, sải bước rộng đi đến. Linh đao trong tay y quét một cái, đám ma binh bị xẻ làm đôi. Xì xì một tiếng, xác của đám ma binh biến thành khí, chậm rãi dung hợp vào thân thể của Hi.

Miêu bước ung dung theo sau hắn, nhìn tròng mắt Hi mỗi lúc mỗi xanh lục dần mà không khỏi mỉm cười.

"Mới có một nghìn năm thôi mà đám tạp binh đã không còn sợ Ma tôn rồi." - Hi tỏ ra có chút phiền não. Y vốn là Ma tôn hệ Thổ, tu vi chỉ đứng dưới Ma vương. Đám Ma vật bình thường nom thấy y đã vội chạy xa. Ma giới vốn chém giết lẫn nhau để tăng cường linh lực, chuyện đó vốn rất bình thường. Nếu Ma vật đắc tội với Ma tôn, bị y đem làm thuốc bổ tăng cường linh lực thì thực sự là chuyện không nên.

Miêu cười đáp: "Trong ngàn năm nay ngươi không về Ma giới, bọn họ làm sao quen được với khí tức của ngươi. Để ta giúp ngươi."

Gã nắm lấy cổ tay Hi, đôi mắt màu lam sáng rực rỡ như hai viên ngọc. Tròng mắt nhẹ nhàng đảo quanh, xinh đẹp vô kể. Gã nghiêng đầu, khẽ hôn lên môi Hi, quyết luyến dùng lưỡi tách hai hàm răng ra. Thân thể Hi cứng đờ, tay đưa lên, không kiên nhẫn nổi đập vào cánh tay Miêu, đẩy gã ra xa. Ma khí từ miệng Miêu vẫn quấn lấy đi vào trong miệng Hi.

Hi lùi lại, dùng tay lau miệng. "Ngươi vừa làm cái gì vậy?"

"Đương nhiên là tặng cho ngươi ít ma lực rồi." - Miêu không chút phiền lòng, mỉm cười giải thích. - "Ngươi đã ở thế gian quá lâu rồi, ma khí không thể hiện ra. Ở hình dạng này, đám tạp binh trong Giếng Thần Ma này sẽ không ngừng chạy ra tìm ngươi giao đấu. Chẳng phải ngươi muốn lên Côn Lôn tìm A Phong sao?"

Cho dù có là Ma tôn có khả năng độn thổ, muốn đi vào thần giới, trước hết phải qua Giếng Thần Ma.

Nếu giao đấu quá lâu, bỏ lỡ thời gian cửa lớn của Thần giới mở ra, cho dù có đến nơi cũng không vào Côn Lôn được.

Hi tức giận trừng mắt nhìn Miêu: "Làm cách nào qua Giếng Thần Ma ta tự có cách, khỏi cần kẻ khác an bài cho ta!"

Đôi mắt y chợt biến thành màu lục. Hai tay y kết ấn, trên người xuất hiện ma giáp. Bộ đồ của con người bị xé nhỏ thành từng mảnh rơi xuống đất. Y tức giận vung linh đao chém sang trái rồi sang phải hai nát, đao khí màu vàng sả mạnh xuống, xé nát bóng tối. Trong nháy mắt ánh sáng bừng lên, Giếng Thần Ma chấn động kịch liệt. Vô số đất đá bay lên trời, kết lơ lửng thành một tầng bụi màu vàng thẫm trên đầu giếng.

Bụi lan đến đâu, các ma vật cấp thấp đã lập tức bị hoà tán đến đó. Tất cả đều biến thành linh lực cho Hi tẩm bổ. Đám Ma vật chưa bị chết cũng vội vàng chạy đi thật xa. Trong nháy mắt trên đường chướng ngại đã biến mất hết, con đường vắng vẻ hơn nhiều.

Hi ngửa đầu lên, hai tay giao lấy nhau. Y phát ra một tiếng kêu đau đớn nhưng kiêu ngạo. Đôi mắt màu lục xuất hiện, cùng lúc ma sừng cũng nhô lên chính giữa trán, dài đến một thước, sắc đen loé ra vô cùng ngạo mạn.

Lần thứ hai mở mắt, con ngươi của Hi đã biến thành màu đồng, ma tính ẩn hiện cuồng ngạo mà tuấn mĩ dị thường.

Áo choàng ma tướng xuất hiện trên vai Hi. Y phất nhẹ áo choàng, trùm lên chiếc sừng của mình, thu hồi linh đao, sải bước tiến về phía trước.

Miêu mỉm cười, phất áo choàng tiến theo Hi bước về phía thần giới.

Khai sáng thần tướng cẩn thận cúi xuống, đặt thiếu niên đang ngủ trong lòng xuống dưới bảo toạ của Vu Đế.

A Phong ôm ấp Băng nhuận châu trong lòng, vẫn ngủ say trong linh thuẫn. Khuôn mặt trắng muốt như ngọc, hai bên thái dương mấy sợi tóc đen mượt bay bay như cánh hồ điệp theo từng nhịp thở. Đôi môi xinh xắn hé cười khanh khách, hình như đang trong giấc mộng đẹp.

"Tiểu Phong thực sự là chẳng hề thay đổi chút nào..." - Nữ đế cũng nhịn không nổi, bước xuống khỏi ghế, vẫy tay một cái xoá bỏ linh thuẫn. Tay nàng nhẹ nắm nắm lấy má A Phong.

Khoé môi A Phong trầm xuống, trở mình một cái, tức thì ợ ra một tiếng.

Ngay lập tức trên nền thần điện bằng bạch ngọc thần thánh, nơi chỉ có thần khí bay lượn đã tràn đầy mùi bánh cửu thải.

Nữ đế khuôn mặt thoạt trắng rồi hoá xanh, lại từ xanh hoá trắng bệch, nhịn không nổi phải che mũi lùi lại hai bước: "Hả? Mùi gì thế này?"

Thần tướng thành thật trả lời: "Hình như đây là một loại thức ăn kêu bằng bánh cửu thái thì phải?" - Suy nghĩ một chút rồi anh bổ sung - "Tiểu Phong ở dưới phàm trần đã ăn thức ăn của con người, ví dụ như Socola, khoai tây chiên, bánh snack..."

"Được rồi! Được rồi!" - Nữ đế ngán ngẩm phẩy phẩy tay - "Mã Minh, ngươi mau mau bế Tiểu Phong về Viêm Sơn, đem Nhược Thuỷ tắm cho nó để tẩy hết cái đống trọc khí này đi."

"Phượng hoàng tôn quí, bay cao rực rỡ, Phượng hoàng cất tiếng, thế gian mừng rỡ. Đây là sinh vật cao quý thuần khiết nhất trên thế gian này. Vậy mà..." - Nữ đế căm tức nghĩ - "Đám người Ma tộc thực ghê tởm, dám lợi dụng linh thú tôn quí nhất Thần giới để... cho ăn cái đống thực vật ở trần gian! Khiến cho Thần thú người không ra người, thần không ra thần thế kia cơ chứ! Lại còn cố tình làm ô nhiễm thần điện bằng cái thứ trọc khí kì quái này."

"Tuân lệnh!" - Thần tướng giáp xanh Mã Minh chắp tay tuân mệnh, một lần nữa ôm lấy A Phong rời thần điện. A Phong trong cơn mơ ngủ tự cọ cọ, tìm một chỗ thoải mái trong lòng anh, tiếp tục ngủ say.

Bế A Phong trong vòng tay, trên môi Mã Minh không khỏi mỉm cười.

"Như vậy mới là Tiểu Phong chứ, thực sự là vô cùng khả ái mà."

Hoan nghênh về nhà, Tiểu Phong.

***

Cưỡi gió phi mây, Mã Minh đem A Phong trở lại rừng cây trong Viêm Sơn. Anh chọn một gốc ngô đồng đem A Phong đặt lên, vẩy Nhược thuỷ lên trên. Nhược thuỷ lấp lánh trong nước, sâu không thấy đáy, vạn vật đặt lên chỉ nổi mà không chìm.

Mã Minh lấy Băng nhuận châu mà A Phong vẫn ôm trong ngực ra, bóp nát thành bột. Đây không chỉ là một viên Băng nhuận châu mà còn là viên châu có bùa ngủ say của Thần giới. Chỉ cần A Phong còn ôm nó ngủ, cho dù có bất cứ chuyện gì xảy ra bên cạnh vẫn không hề tỉnh lại.

Băng nhuận châu vừa bị lấy đi, A Phong đã hừ nhẹ một tiếng, chậm rãi mở mắt. Đôi mắt đen láy vô cùng linh động nhìn Mã Minh cười hì hì: "A Minh ca!" - Con ngươi nhấp nháy: - "Giờ này anh mới đến, anh bảo dẫn em đi ăn cái gì cơ mà?"

"Tiểu Phong" - Mã Minh đưa tay vuốt ve gò má mềm mềm của nó đáp - "Xin lỗi, ta đã đến trễ."

"Anh hẹn em mà mãi chẳng thấy đến, em đợi đến đói meo cả bụng" - A Phong uỷ khuất cúi đầu - "Sau đó... sau đó...."

Nó nhíu mày lại nghĩ, lúc lắc đầu, lại lúc lắc đầu. Cuối cùng nó hoảng hốt ngẩng mặt lên: "Sau đó có chuyện gì xảy ra vậy?"

Hình như... nó đã quên chuyện gì đó. Rõ ràng hôm qua nó cùng Minh ca hẹn sẽ cùng đi chơi. Nó ngủ ở trên cây, chờ đến đói meo cả bụng mà Minh ca vẫn chưa thấy đến. Sau đó... sau đó sao thì nó không sao nhớ rõ nữa...

A Phong chống tay vào cằm, nỗ lực nhớ lại mà không được. Mã Minh kiên trì ngồi xổm bên cạnh chờ. Hồi lâu sau A Phong nhịn không được mới cong môi hoảng hốt hỏi: "Sau đó sao?"

Sau đó ngươi bị Ma tướng lên đánh lén Côn Lôn bắt đi, mang xuống trần gian, loáng cái đã nghìn năm rồi.

"Sau đó anh gọi em tỉnh dậy" - Mã Minh nói nhỏ, vuốt ve lưng A Phong - "Thế giờ có đói bụng không?"

A Phong nhăn tít mày: "Kỳ quái quá, em ngủ dậy mà sao chẳng thấy đói bụng tí nào?"

Hơn nữa còn có cảm giác như vừa ăn cực kì no xong ấy. Được rồi được rồi, chắc là đã ăn món yêu thích nhất xong rồi. Hì hì, món đó chính là... là.... sao nghĩ mãi cũng không ra?

"Em thích ăn nhất là..." - A Phong kinh ngạc nhìn Mã Minh.

"Cái gì?" - Mã Minh nghe không rõ hỏi lại.

"Em thích ăn cái gì nhất? Là... cái gì vậy?" - A Phong ngơ ngác hỏi, hoa tay mô tả một thứ gì đó dường như biết rất rõ nhưng nghĩ thế nào cũng nghĩ không ra. Trí nhớ nó cứ như bị một mảng nước màu lam che khuất vậy, không thể nào diễn tả được cái đang nghĩ trong đầu.

"Ừa, dĩ nhiên là sương mai trên bách hoa rồi" - Mã Minh tự nhiên trả lời. Trên Côn Lôn số Phượng hoàng nói ít thì không ít, cũng luôn luôn có vài con đậu lại. Chức trách của Khai sáng thần thú là trông cửa lẫn coi sóc núi, anh dĩ nhiên biết Phượng hoàng thích ăn món gì nhất.

"Sương mai... trên bách hoa?" - A Phong không dám tin tưởng chớp chớp đôi mắt đen, nhịn không được phải ngồi bật dậy trên gốc ngô đồng - "Đâu có phải, đâu có phải? Khẳng định là không phải đâu! Em thích nhất là món... Em yêu nhất món..."

Nói không ra lời.

Nhớ không nổi, không sau nhớ nổi.

A Phong cong môi lên, trên mặt tràn đầy vẻ kinh hoàng. Mã Minh không đành lòng, đưa tay nựng nịu mặt nó: "Tiểu Phong làm sao vậy?"

A Phong là chú phượng hoàng nhỏ tuổi nhất, ngày thường hết sức ngây thơ bướng bỉnh, trái lại lại được Thần Đế cưng chiều nhất. Bình thường nó chỉ đi khắp nơi đùa giỡn, bày trò nghịch ngợm nhưng cũng không có ai nỡ trách phạt nó.

Nói cho cùng tất cả chúng Thần đều yêu thương nó, thành thử nó có "quyền" nhất núi Côn Lôn này.

A Phong bình thường khuôn mặt lém lỉnh tinh nghịch, lúc nào đùa ai thành công thì cười gian, khi nào đói bụng thì làm mặt xấu... Dáng vẻ nào Mã Minh cũng từng nhìn qua, chỉ duy có vẻ sợ hãi hiện tại thì anh chưa từng nhìn thấy. Anh vội ân cần đỡ nó đứng lên.

"A Minh ca à, có phải em làm sai chuyện gì không?" - Nước mắt đã ngân ngấn trên mi A Phong, chực bật khóc đến nơi - "Sao em không nhớ nổi em thích ăn gì nhất vậy?"

Đối với A Phong, chuyện này hết sức kinh khủng.

Mã Minh là một người rất thành thật, nghe vậy liền luống cuống chân tay nói: "Tiểu Phong ngoan mà, đừng khóc mà. Đừng có gấp. Để anh và em cùng nhớ lại nhé..." - Thấy trong mắt A Phong vẫn ngận nước, Mã Minh vội nói: "Hay là mai anh dẫn em đến vườn trái cây của Thần đế, em đi tìm khắp nơi xem có nhớ lại được cái gì không nhé?"

"Em có được ăn không?" - A Phong nhăn mũi nói.

"... Được..." - Mã Minh hoảng hốt nghĩ thầm. Trông nom vườn trái cây là chức trách của bộ tộc Thần tướng nhà hắn, thể nào sau này Thần đế cũng trách phạt. Nhưng vì Tiểu Phong, thôi đành chịu vậy.

Nghe nói vậy, A Phong khoé miệng khẽ lay động, dường như định cười nhưng lại cố nín.

"Vậy là anh hứa với em rồi đó nhe!" - A Phong ủy khuất cúi đầu nói.

Mã Minh cố sức gật đầu, vỗ nhẹ đầu A Phong: "Tiểu Phong ngoan, trước tiên phải dẫn linh lực của Nhược thuỷ vào cơ thể để chuyển hoá hết trọc khí đã. Mai anh sẽ dẫn em đến vườn trái cây."

A Phong ngoan ngoãn gật đầu. Nó nghĩ thầm rằng ngày nào nó chẳng uống nước Nhược thuỷ, đào đâu ra trọc khí mà chuyển hoá chứ. A Minh ca đúng là chuyện bé xé ra to.

Tuy nhiên, vườn trái cây của Thần đế, hi hi.

A Phong cố gắng nín cười, giả vờ nghiêm trang ngồi xếp bằng. Hai cánh chầm chậm bung ra, phe phẩy trên dòng Nhược thuỷ. Nhược thuỷ từ từ dâng lên như một đoá hoa lớn, rộng lớn mạnh mẽ nâng thân hình A Phong lên cao, không hề làm ướt đôi cánh vàng lấp lánh của nó.

Mã Minh chậm rãi lùi ra sau, khoác tay đứng, lẳng lăng nhìn A Phong dùng linh khí đưa Nhược thuỷ vào cơ thể.

Từ nay về sau, tuyệt đối không để cho ngươi bị tổn thương nữa...

Hi hung hăng giơ tay chém xuống, tách đôi người một thần tướng hất sang hai bên rồi lập tức hoành tay xoay đao, chém tiếp một người nữa ngã lăn ra đất.

Miêu lẩm bẩm trong miệng, liên tục phát động thuỷ linh trận tạo thành một vòng băng bảo hộ. Bất cứ ai tiến vào vòng băng hành động đều bị đông cứng lại, sau đó lập tức bị linh đao của Hi chém ngã.

"Chính là hai tên Ma tướng các ngươi! Lại dám đến Côn Lôn làm càn à?"

Một dải mây ngũ sắc xuất hiện, nữ lang xuất hiện trên mây, môi khẽ mỉm cười, nhấc tay tung một đạo chỉ về phía Hi.

Hi đổi tay hoá thuẫn, thu nạp hết toàn bộ đạo chỉ, cười lạnh: "Côn Lôn thì có gì hơn người chứ? Bách thần không già không chết, cũng chỉ là một đám già nua vô dụng mà thôi."

Nữ lang kia cười: "Vô dụng à? Đám già nua vô dụng à? Thế tự nhiên mà tạo thành một tiểu Phượng hoàng bảo bối cho ngươi ăn cắp đấy? Còn dám lắm điều chạy lên đây gây sự nữa chứ."

Hi không kiên nhẫn lớn tiếng quát: "Nếu biết bản lĩnh của ta còn không mau tránh ra, muốn chết chắc? Khốn kiếp!"

"Ai da da, thực là lớn tiếng. Tiểu Phong nhà ta làm sao lại chịu đựng được ở với ngươi đến nghìn năm nhỉ?" - Nữ lang vẫn cười dịu dàng, áo choàng phồng to cản đám Thần tướng - "Các ngươi lui ra, để ta dẹp đám này."

"Vâng, Huyền nữ" - Đám Thần tướng vâng mệnh lui ra.

Hi nheo nheo mắt tự đắc nói: "Cửu Thiên Huyền Nữ sao?" - Y cười nhạo - "Ta cứ ngỡ mặt mũi phải ghê gớm lắm, là đối thủ đáng gờm của Ma Vương cơ mà. Thế mà phải đích thân ra đối phó ta đấy," - Y vung linh đao lên - "Miêu lui ra, ngươi không nên nhúng ta vào."

Nữ lang cười tươi như hoa, khoé mắt nheo lại, nói: "Được lắm, đánh thắng ta ta sẽ cho ngươi biết Tiểu Phong ở đâu."

"Nói lắm làm gì" - Hi xốc áo choàng lên, để lộ ma sừng. Ánh sáng đen bao phủ toàn thân hắn. Đao bay lên, tạo thành một luồng đao khí màu vàng như chớp giật bắn về phía Huyền nữ. Huyền nữ cười duuyên, thân hình dời đi, vạt áo bay bay tạo thành vô số đoá hoa màu tía, cuốn lấy đao khí rồi hướng Hi tấn công. Hi giương nắm đấm lên, mặt đất nứt ra rồi vô số bùn đất, nham thạch bay lên, lết thành vũ khí, cuốn lấy lưỡi đao. Toàn bộ lưỡi đao chém theo hướng Huyền nữ bay. Huyền nữ phẩy tay áo, những thứ này đều biến thành mây khói, tiêu tán không để lại chút dấu vết. Trận đấu đang diễn ra, Miêu bỗng dưng nhập vòng chiến. Dưới chân hắn xuất hiện một dải băng chạy thẳng lên trời tạo thành một con đường băng.

"A ha, hay lắm, một kẻ đánh không lại nên hai kẻ tới à?" - Huyền nữ cười lạnh, ngón tay ưu nhã giương lên, Miêu liền bị bắn ra ngã xuống ven đường.

Hi nhíu mày, hít một hơi dài, thân hình đột nhiên biến lớn. Vô số bùn đất dưới chân y đùn lên, không ngừng đẩy cao hắn về phía trước.

"Phụng lời hiệu triệu của Ma Thần, do ma sinh ra lực, kế thừa khế ước vĩnh hằng, không cần tên, chỉ lấy hồn sinh linh trong thiên hạ triệu dâng!" - Hi bay lên giữa không trung, ma giáp trên cơ thể đột nhiên biến đổi, tròng mắt biến từ xanh thành đen. Quanh thân y, đất đá cùng nham thạch cuồn cuộn bay lên. Tiếng rung ầm ầm như sấm động. Trong thiên địa mọi vật đều bị hắc quang quanh thân y hấp thu, mặt đất há lên tựa như mãnh thú nhe răng múa vuốt. Côn Lôn trong biến thành địa ngục nhân gian, lửa đỏ triền quấn.

"Cát bụi về với cát bụi, đất trời về với đất trời" - Hi niệm xong chú ngữ, linh đao duỗi về phía trước.

Nghe một tiếng ầm ầm, từ bốn phương tám hướng đất đá vô hạn dâng lên, tựa như lúc Bàn Cổ khai thiên lập địa dồn đất bới cát. Trên mặt đất dung nham trào đỏ, sao trăng trên trời cũng bị đánh rơi xuống, tạo thành nhưng tiếng rung ầm ầm không dứt.

Hi đứng im giữa không trung, giữa luồng đất đá bay, sao rơi đất rụng, lạnh lùng nhìn tất cả. Huyền nữ có chút vất vả né tránh, nhịn không nổi bắt đầu ngâm xướng phép thuật. Thần nhạc phiêu thiêu, mặt đất lộ ra ánh sáng rực rỡ. Trên trời thánh quang ngũ sắc chầm chậm cắt ngang nền trời đen kịt. Phía chân trời lúc sáng lúc tối, cảnh tượng vô cùng quỷ dị.

Miêu nằm ở bên đường, thực không dám tin vào mắt mình. Người đang giằng co với Huyền nữ kia chính là Hi - kẻ đã vui chơi ở trần gian suốt cả ngàn năm không luyện tập sao? Ngàn năm qua, y ở thế gian cùng con Thần thú kia vui cười đùa giỡn, thường chịu ăn thực vật của nhân gian sao? Lẽ nào trong thời gian đó y có cách khác để tự tu luyện? Không thể! Miêu lập tức phủ nhận. Mặc dù Hi có thiên phú nhưng chưa bao giờ cố tâm luyện tập, làm sao y có thể luyện được đến mức này?"

"Ha ha, Di nhi à, giờ con đã công nhận Tiểu Phong tìm được chỗ dựa vững chắc chưa?"

Một tiếng cười vang lên, mấy Thần xuất hiện. Hi nhíu mày, toan dùng linh trận vây đối thủ vào trong. Nhưng một luồng linh lực thuộc hệ thổ ôn hoà đã phát động, đẩy ma lực của Hi ra. Một lát sau, ánh mặt trời chiếu rọi, bầu trời trở lại trong veo. Ma trận của Hi bị đẩy về quanh thân y thành một vòng tròn bao bọc.

"Thu!" - Một thanh niên mày rậm mắt to bắt quyết thần ấn, tuy cùng là linh lực hệ thổ nhưng vòng sáng thần thánh triền quanh thân thể tuyệt đối không tương đồng với Ma khí của Hi. - "Ta là Trung trấn Thổ Đức chân quân, xin Ma tôn thu hồi linh trận. Côn Lôn là quê của Tiểu Phong, nếu ngài huỷ nơi này đi thì Tiểu Phong cũng sẽ vô cùng khổ sở đấy."

Hắn thân thiết cười nhìn Hi. Hi do dự rồi buông tay xuống. Kẻ kia chỉ tay vào những Thần tướng bên cạnh nói: "Chúng ta đều có mắt nhìn thấy ngài cùng Tiểu Phong ở thế gian vui chơi sung sướng, chỉ có Di nhi luyến tiếc Tiểu Phong quá nên mới chống đối ngài thôi. Ha ha, nay cùng ngài đọ một trận, Di nhi ắt cũng thấy Ma tôn bản lĩnh không thường, cũng nên yên tâm rồi."

Cửu Thiên Huyền Nữ nghiêm mặt trừng mắt nhìn Hi: "Cái gì chứ? Tiểu Phong ở trần gian bị hắn nuôi thành lợn rồi!" - Nàng ta phẫn nộ kêu - "Ta đợi cả ngàn năm mới đợi được Tiểu Phong sinh ra đời, còn chưa yêu thương đủ đã bị hắn bắt cóc rồi, sau đó đem xuống nuôi như nuôi lợn vậy. Thử hỏi núi Côn Lôn này có gì Tiểu Phong không thích chứ?"

Thổ Đức chân quân ho khan, cười cười sờ mũi: "Di nhi à, kỳ thực lúc Tiểu Phong ở trên Côn Lông cũng là ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn thôi..."

Trên trời một ngày, hạ dưới một năm. Tuy Tiểu Phong ở Côn Lôn không bao lâu nhưng xác thực là theo cái... ừa, thì là lợn... cũng không khác biệt cho lắm.

Cửu Thiên Huyền Nữ còn giận, định ra tay tiếp thì Chân quân đã chỉ một ngón tay, một dải mây tím tạo thành con đường theo hướng ngón tay tiến ra xa xa: "Đi thôi, đi thôi. Ma tôn, Tiểu Phong đang ở Nhược thuỷ hấp thu linh khí. Nó ăn rất nhiều thực vật của thế gian rồi nên ngài phải chờ nó thải ra hết trọc khí rồi hẵng dẫn đi."

Hi chần chừ nhìn vị thần này rồi cuối cùng nói một câu "Tạm biệt", sau đó lăng mình biến mất không hề quay đầu lại nhìn. Miêu gọi một tiếng Hi, né tránh đám thần đang cười thân thiết này, đuổi theo Hi. Gã đuổi kịp, muốn nắm lấy tay Hi nhưng Hi giật tay ra, lạnh lùng nói: "Ta đã nói rồi, ngươi không nên nhúng tay vào. Đây chỉ là việc nhỏ, không thể gây thương tổn cho ta."

"Ta... chỉ là ta lo cho ngươi..." - Miêu cắn chặt môi dưới - "Ta là vì ngươi..."

Hi dũng mãnh dừng bước, trầm mặt xuống: "Lo cho ta? Cần gì? Miêu, ngươi đừng tự cho là mình đúng. Việc của ta, ta tự quyết định!"

"Ta có biết ngàn năm qua ở trần gian công lực của ngươi cường đại như vậy đâu?" - Miêu nói - "Ta thực sự... lo lắng cho ngươi..."

Hi nhìn bộ mặt thê thảm của gã, hừ lạnh: "Ta mà không mạnh thì làm sao bảo vệ được A Phong?

Nói xong y bỏ qua Miêu, nhanh chóng tiến về phía trước.

Trên dòng Nhược thuỷ...

Hi không sao nhịn được bồi hồi... Chốn này chính là nơi lần đầu gặp mặt...

Mã Minh nghe tiếng bước chân từ xa liên lại, nhưng dường như không phải tiếng bước chân của người trong Thần giới nên liền quay đầu lại. Vừa thấy Hi và Miêu tiến lại gần, anh vội vàng cảnh giác, căm tức nói: "Ra là các ngươi!"

Hi không để tâm đến, chuyển mắt nhìn sinh vật đang ở trên dòng Nhược thuỷ. Mã Minh nhận ra, có chút kiêu ngạo nói: "Chưa từng thấy qua phải không? Thực ra chúng thần ở Côn Lôn cũng rất ít khi nhìn thấy chân thân của Tiểu Phong."

Một con phượng hoàng trắng muốt, nhưng lại toả ra hào quang bảy màu biến ảo vô cùng, khiến người nhìn phải hoa cả mắt. Toàn thân lông trắng muốt như tuyết phủ, chỉ có đôi cánh màu vàng óng ả, thanh cao tuyệt diệu mà mạnh mẽ như chim ưng. Bốn bể bình yên, cao cao tại thượng, mềm mại như mây, toả sáng cùng nhật nguyệt.

"Là... Là Hoả quân của phương nam!" - Miêu thì thào, nhìn Thần thú cao kia, nhất thời có chút hoảng hốt.

Phượng hoàng vốn có lông năm màu, nhưng nếu là người thừa mệnh của Thần đế để coi sóc Chu Tước ở phương nam, cả vạn năm chỉ truyền ngôi một lần thì ngũ sắc kia sẽ biến thành độc một sắc trắng tinh khiết. Đó chính là vua của mọi loài chim, là đế quân của các ngôi sao phương Nam.

Hi nhếch môi, tiến lại gần chìa tay ra: "A Phong, lại đây."

Đang đắm mình trong dòng Nhược thuỷ, Phượng hoàng nghe thấy tiếng người nói liền mở cánh ra. Đôi cánh ưu nhã không gì sánh bằng xoè rộng, con ngươi tròn xoe đen lay láy như hai hạt châu nhìn Hi đứng đôi diện một lúc lâu. Sau đó hào quang bảy màu lấp lánh, đôi cánh dài nhấc lên khẽ vẫy nước. Ánh sáng toả ra chói cả mắt. Ở giữa vầng hào quang ấy A Phong trong hình dạng thiếu niên, khoác áo choàng Thần giới ngồi im trên cây ngô đồng nhìn Hi hỏi: "Ngươi là ai?"

Tim của Hi bị nhéo mạnh một cái. Y nhìn thẳng vào đôi mắt trong vắt của A Phong. Vẫn là đôi mắt quen thuộc ấy, vốn dĩ xưa nay nhìn y rất thân thiết, giờ chỉ còn lại một cái nhìn hoang mang vô cùng. Cặp lông mày dài đen tuyền khẽ chớp chớp. Hi xưa nay vẫn yêu thương nhất đôi mắt ấy, một đôi mắt sáng như sao. Chỉ là giờ đôi mắt ấy nhìn y đầy nghi hoặc: "Ủa, thế ngươi là ai vậy?"

Hi lập tức quay đầu lại nhìn Mã Minh. Mã Minh khinh miệt cười, tiến lại gần xoè tay ra. A Phong ngả vào vòng tay anh để anh đỡ lên bờ, nghiêng nghiêng đầu nhìn hai người kia hỏi: "A Minh ca, bọn họ là ai vậy?"

"Là Ma tướng đấy!" - Mã Minh giúp A Phong chỉnh lại áo choàng cho phẳng nói: "Tiểu Phong không nghe Thần đế nói sao? Thần và Ma hai bên không đội trời chung, đã là mối thù của nhiều đời rồi."

Hi căm hận nói không ra lời, đao xuất hiện trong tay, chỉ về phía Mã Minh: "Thần giới các ngươi thực đê tiện!"

Đầu tiên là đấu đến kẻ sống người chết, rồi sau đó còn giả mù sa mưa chỉ đường, nhưng thực ra đã không biết dùng biện pháp gì xoá bỏ kí ức của A Phong. Mã Minh hừ lạnh một tiếng, ngăn A Phong ở một bên, song đao trong tay hiện ra, trong nháy mắt đã mặc xong chiến giáp: "Quá khen, ta sao sánh được với loài Ma đê tiện các người."

Anh đưa mắt nhìn Miêu.

Ma đao loang loáng, Thần đao nhọn hoắt.

A Phong đang đứng sau lưng Mã Minh bỗng vòng ra trước, thầm nhìn Hi đánh giá.

Hi sửng sốt.

Con ngươi trong suốt ấy, thực sự vô cùng linh động.

"Ngươi là ai?" - A Phong vẫn cố chấp hỏi lại.

Tâm của Hi khẽ rung động, không tự chủ được hỏi lại: "Thế ngươi là ai?"

"Ta là A Phong" - Nó thành thật trả lời, sợ Hi không nghe rõ nên nó nhắc chữ "Phong" ở cuối rất to, thanh âm vẫn lanh lảnh trong trẻo như nước nhưng lại có điểm trầm trầm ngọt ngào.

Hi nở nụ cười.

Vừa triệu hoán địa linh đẩy Mã Minh sang một bên, y vừa tiến lại gần phía A Phong. A Phong cũng không lo lắng, để mặc y tiến sát đến bên mình.

Một tay ôm lấy vòng eo A Phong, tay còn lại nâng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, ôn hoà nhìn nó mỉm cười rồi hôn lên đôi môi xinh xắn ấy.

Một nụ hôn thật dài, thật dịu dàng. Nhẹ nhàng cuốn lấy, âu yếm chạm vào, vừa thân thiết vừa tôn trọng như đang gìm giữ báu vật quí giá nhất trên đời này.

Không nhớ rõ, cũng chẳng sao.

Cho dù có thành người xa lạ, cuối cùng ta vẫn cứ sẽ yêu ngươi.

Chúng ta sẽ một lần nữa bắt đầu lại chuyện tình, sẽ ở những thành phố khác nhau, sẽ cùng ăn những thứ gì đó, sẽ cùng làm quen với bạn bè mới.

Chỉ cần người ta yêu vẫn là ngươi.

Và người yêu ta là ngươi.

Mã Minh cuối cùng cũng thoát ra khỏi được linh trận, thấy Hi đang ôm A Phong trong lòng mà hôn lên môi, nổi giận đùng đúng tiến lại giật A Phong ra, kéo nó ra sau lưng, song đao trên tay chém về phía tay Hi.

Hi bỗng xoay người, linh đao xuất hiện, cùng Mã Minh giao đấu.

A Phong kinh ngạc nhìn Hi và Mã Minh trong vòng chiến, nhỏ giọng nó: "Vì sao ta không hề ghét hắn..."

A Phong bỗng cảm giác là lạ, sau lưng hình như có một người đang nhìn nó. Nó quay đầu lại, nhìn thanh niên tóc trắng mắt xanh có nụ cười ôn hoà, bất giác cũng nhoẻn cười đáp lại.

"Vì sao ngươi cứ quấn lấy Hi?" - Miêu nhẹ giọng nói, trong nụ cười ẩn chứa chút đau khổ - "Ngươi rõ ràng không còn nhớ hắn, vì sao vẫn cứ thích hắn?"

Gã vốn định đưa Hi đến đây để thấy A Phong đã mất hết trí nhớ rồi sẽ khiến Hi tự thất vọng, tự đau đớn. Sau đó Hi sẽ rời khỏi nơi này, rời khỏi người này mà tìm về với gã.

Nhưng vì sao nó đã quên đi y, vậy mà y vẫn nhìn nó cười ôn nhu đến vậy.

"Ta mới là kẻ đầu tiên nhận ra hắn. Ta mới là kẻ đầu tiên yêu thương hắn. Vì sao dáng vẻ tươi cười đó chưa bao giờ dành cho ta? Vì sao chỉ có ngươi là được hạnh phúc? Vì sao hắn phải tìm tới tận thế giới này..."

"Coi như ngươi vẫn không nhớ rõ, vậy mà hắn vẫn cứ yêu ngươi..."

Miêu mỉm cười. Không biết những suy nghĩ hằn học trong đầu gã, A Phong ngây thơ nghiêng đầu nhìn hắn cười đáp lễ.

"Ngươi còn sống ngày nào thì ta và Hi cũng không có hạnh phúc ngày đó..." - Vừa nói Miêu vừa kết chỉ. Một băng tiễn đã sớm hình thành, tung ra bắn về phía A Phong. Năng lượng chấn động khiến Hi và Mã Minh đang giao chiến vội ngừng tay quay sang nhìn.

Nhưng..

A Phong trong lúc không đề phòng đã bị Miêu dùng băng cuốn lấy ném vào trong Viêm sơn.

Viêm sơn đang phun trào dung nham ùng ục.

"A Phong!"

"Tiểu Phong!"

Hi và Mã Minh cùng lúc thống hận rống lên.

Chỉ thấy Viêm sơn bỗng phun trào dữ dội, dung nham trào lên bắn ra tứ phía. Rồi tất cả bỗng yên lặng trở lại, bình lặng như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Chỉ có dòng nước xanh chầm chậm tan chảy.

Hi lặng người nhìn, rồi di động tiến về phía Miêu, hung tăng đấm mạnh vào mặt hắn.

"Ngươi làm cái gì vậy?" - Vành mắt Hi đỏ hoe, một quyền đấm thẳng vào mặt Miêu rồi định nhào vào đánh tiếp. Miêu nghe miệng tanh mùi máu, thấy Hi định đánh tiếp vội bắn ra một luồng sáng xanh cản nắm đấm của Hi lại.

"Ta là vì ngươi!" - Mắt Miêu cũng đỏ hoe - "Toàn bộ là vì ngươi thôi, Hi!"

Nó chính là chương ngại vật khiến ngươi không thể tu luyện.

Nó chính là con nghiệt thú của Thần giới khiến ngươi đắm mình tại nhân gian.

Nó chính là kẻ đã phá hoại tình cảm của chúng ta, khiến ta và ngươi không thể ở cùng bên nhau.

"Vì sao ngươi cứ nhất định không hiểu? Ngươi là Ma tôn, ngươi với ta mới là đồng loại. Chỉ có ở bên ta ngươi mới tiến bộ được. Ngươi phải tu luyện, ngươi phải vĩnh viễn ở cùng một chỗ với ta!" - Miêu rống lên một hơi - "Người ngươi cần yêu phải là ta mới đúng!"

Hi cười to, thả lỏng nắm tay: "Ta không hiểu?" - Y dường như đang nghe được chuyện gì đó vô cùng tức cười, đến mức phải cười liên tục, cười cho đến khi hai mắt đẫm lệ: "Ta rốt cuộc đang làm gì, bản thân ta không rõ sao?" - Y hít một hơi dài, ma đao trong tay xuất hiện- "Bất luận ra sao, ngươi cũng không được phép dùng lý do "vì ta" để làm hại A Phong được!"

Ma đao chém xuống, trảm yêu hàng ma, cho dù Miêu có là Ma tôn thì cũng không thể chống cự được. Miêu kêu thảm một tiếng, ma đao chém xuống bên người tạo thành một vết thương lớn, bọt nước màu lam không ngừng trào ra. Miêu đau thấu xương cốt, phát động ma khí tấn công Hi. Bất ngờ một đôi song đao một xanh một trắng nhập lại cản trở trước mặt Hi, hấp thu toàn bộ ma khí. Mã Minh vung song đao, chém mạnh một nhát xuyên suốt từ bả vai Hi đến tận ngực, hất văng gã sang một bên rồi đóng đinh chặt hắn xuống đất.

"Ma không sinh không chết sao?" - Mã Minh hung hăng tiến lại gần - "Để ta đâm xuyên ngươi xuống đây một vạn năm cho ngươi biết cái gì gọi là sống không bằng chết!"

Hi đau khổ quay người lại nhìn Viêm sơn phun nham thạch không ngừng, đột nhiên hai tay kết ấn, tạo thành một bức tường chắn màu đen che trước người, từ từ hướng về phía Viêm sơn. Bỗng Mã Minh nắm chặt tay y nói: "Không thể tiến vào. Viêm sơn chính là do lửa của Phượng hoàng mấy vạn năm nấu chảy mà thành, ngũ linh lục giới đều không thể chịu được..."

"Ai nói ta không thể chống đỡ?" - Đôi mắt đỏ rực của Hi giận dữ quét ánh nhìn về phía Mã Minh. Bức tường bảo vệ mở rộng, đẩy Mã Minh sang một bên - "Ta chỉ là chưa muốn vào đến nơi đã chết cháy thôi."

Thực ra đi vào Viêm sơn lúc dung nham phun chảy này, bức tường thổ hệ này liệu có thể bảo vệ y bao lâu, bản thân y cũng không biết. Y tuy là Ma, không sinh không chết, nhưng thực sự chưa bao giờ y cho rằng sống vĩnh viễn là một chuyện tốt.

Vĩnh viễn sống một mình, thực sự là vô cùng buồn chán...

Y chỉ muốn ở bên cạnh người đó thêm một ngày, yêu người đó thêm một ngày là đủ rồi...

Y thì thầm: "Chí ít, bây giờ ta vẫn yêu ngươi... Còn ngươi, ngươi đã mơ hồ quên đi ta... Đã vậy ta càng phải yêu ngươi nhiều hơn một chút..."

Hít một hơi dài, ánh mắt Hi trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Hi nhìn về lỗ hổng nơi vách núi Miêu đã ném A Phong vào, sải bước đi đến.

Đàn thần thú giữ núi bỗng chấn động mạnh. Viên đá chắn trên đỉnh núi bỗng vỡ tung ra, đỉnh núi lung lay như sắp đổ.

Hi bị chấn động ngã lăn ra đất, mặt đất nóng bỏng như bị nung chảy.

Lửa trên Viêm sơn bỗng nhiên dừng lại, chầm chậm tạo thành một lớp màng màu đỏ như máu lên đỉnh núi.

Miêu thở dốc, máu màu lam không ngừng chảy dọc theo song đao. Gã ngẩng đầu, bi thương nhìn Hi.

Dung nham sôi sùng sộc, cuồn cuộn bốc lên, tựa như muốn phụt lên nhưng càng lên cao lại càng chậm rãi, càng lúc cột nham thạch càng cao hơn.

Mã Minh đột nhiên nhớ ra một việc, bật người vọt đến bên Hi, hiện ra nguyên hình thành Thần thú khái sáng chín đầu. Cả chín cái đầu cùng phun ra thần vụ, đôi cánh hai màu xanh và trắng tạo thành linh thuẫn, bảo vệ anh và Hi ở bên trong.

Khói đỏ lượn lờ phủ lên dòng Nhược thuỷ. Trời và đất đều bị ánh đỏ của Viêm sơn nhuộm thành một màu đỏ sậm. Dung nham sôi trào, trăm loài chim đột ngột bay lên, ánh sáng chói loà khắp nơi.

Một con Phượng hoàng cánh vàng lông trắng muốt từ trong cột dung nham phá hoả mà ra, dùng đôi cánh ưu nhã cao quý nhất múa lượn quanh đỉnh núi Côn Lôn. Mọi thanh âm đều đột nhiên biến mất, vạn vật lạnh ngắt như tờ tựa như để chào mừng sự an bình, cao quý của Phượng hoàng. Phượng hoàng múa lượn, hoả quang trong Viêm sơn đều biến mất. Đàn chim gập cánh quỳ xuống chào mừng. Hương hoa lượn lờ, ánh mặt trời chiếu rọi, trăm loài chim vẫy cánh lượn thấp. Cung điện thần tiên ẩn hiện trong lớp mây mỏng hoàn mĩ.

Phường hoàng màu trắng xinh đẹp nho nhã không gì sánh bằng từ từ đậu xuống trước mặt Hi và Mã Minh. Đôi cánh vẫy nhẹ trên dòng Nhược thuỷ, khiến người nhìn không thể rời mắt.

Đám mây nhiều màu sáng lấp lánh dần mất đi, hình dáng phượng hoàng dần hiện ra trước mặt Hi, nhưng không còn là A Phong thời niên thiếu nữa.

Mái tóc ngắn đen bay bay theo nhịp thở phủ lên khuôn mặt trắng nõn như bạch ngọc. Sống mũi cao dài thăng tắp, đôi môi đỏ mọng xinh đẹp. Khuôn mặt đã mất dần đi tính trẻ con mà thay vào đó là những đường cong mỹ lệ. Vóc người thiếu niên loáng cái đã nẩy nở thành dạng hình thanh niên, trở nên thon dài đẹp đẽ, thần thái sáng láng vô biên. Chỉ có đôi mắt đen láy trong veo, toả ánh hào quang ra bốn phía chói loà khiến kẻ khác nhìn vào dẫu biết bị đui mù vẫn không nhịn được là không hề thay đổi.

Gương mặt đẹp tuyệt mĩ, tư dung hoàn hảo, cao nhã thoát tục, tuyệt đại phong hoa.

Hi nhìn thanh niên mỹ lệ trước mắt, trong khoảng khắc không biết phải phản ứng ra sao.

"Phượng hoàng chết đi, trong lửa hồi sinh" - Mã Minh thở nhẹ, nói: - "Dường như là... Dung nham của phượng hoàng trong núi Viêm hoả đã khiến Tiểu Phong trưởng thành sớm hơn dự định."

Hi nghe anh nói, trong đầu cũng nhớ lại truyền thuyết về phượng hoàng khi thành niên.

Tính cách sẽ hoàn toàn thay đổi.

Tập quán sẽ hoàn toàn biến đổi.

Sở thích cũng hoàn toàn không còn như cũ.

...

Hi còn đang suy nghĩ thì Mã Minh đã hiện hình lại, cởi áo khoác ngoài trùm lên thân thể của A Phong rồi lừ mắt nhìn Hi một cái. Chỉ thấy y toàn thân phát ra một thứ khí tức khiến người nhìn thấy có cảm giác tự ti xấu hổ, muốn né tránh ra xa. Mã Minh ho nhẹ một cái che dấu đi cảm giác. A Phong nghiêng nghiêng đầu, hoang mang nhìn Hi như muốn nói ra gì đó, nhưng rồi lại mặt nhăn mày nhíu, ngửa đầu nhắm mắt. Đôi mắt phát ra đủ màu ánh sáng, rồi bỗng từ trên trán một bọt nước màu lam bắn ra, trôi nổi trong không trung.

Hi nhăn mày, nhận lấy bọt nước đó, ma lực hệ thuỷ bên trong vô cùng quen thuộc. Y chợt quay đầu lại nhìn Miêu quát lớn: "Thì ra ngươi ám toán A Phong ngay từ đầu!:

Nhưng Miêu không còn ở đó nữa. Trên mặt đất chỉ còn một bãi nước màu lam chảy quanh nơi song đao của Mã Minh cắm xuống. Mã Minh tiến lại gần, xem xét bãi nước rồi rút song đao lên: "Tiểu Phong vừa tắm mình trong lửa, tạo thành lửa của Phượng hoàng, vừa hay đem tên khốn này hoả táng sạch sẽ, đến nguyên linh cũng không còn, vậy coi như cũng gọn gàng." - Anh chợt dừng lại, thành thật nói - "Tuy Miêu là kẻ đã xoá đi kí ức ngàn năm của A Phong, nhưng vong xuyên nước là do Thần sai ta đưa cho hắn."

Hi thiểu não nói: "Thì ra là vậy" - nhìn dáng vẻ y muốn ra tay nhưng rồi lại cố nén lại, hừ lạnh một cái. Ánh sáng vàng quanh người y phát ra, hấp thu hết đám bọt nước màu xanh kia thành hơi nước, biến mất không tăm tích.

Sau khi bọt nước cuối cùng biến mất, cặp lông mi dài của A Phong mở ra, con ngươi trong trẻo nhìn Hi, dáng vẻ hạnh phúc tươi cười.

"A Ron!" - A Phong nhào vào lòng Hi ôm ấp, mặt mày rạng rỡ theo thói quen cọ vào lồng ngực y. Nhưng giờ cậu đã thành niên, cao ngang với Hi nên làm vậy có một chút miễn cưỡng. Cậu bèn đứng thẳng dậy, cọ cọ vào mặt Hi, cười cười nói: "Ngươi đến đón ta phải không?"

Hi cúi đầu cười, ôm chặt lấy A Phong trong lòng, ôn nhu nói: "Ừ, ta đến đón ngươi đây."

"Chúng ta đi ăn bánh cửu thái nha?" - A Phong hạnh phúc nói - "Ta đói lắm rồi!"

Tắm lửa tái sinh là chuyện không phải dùng năng lực bình thường mà làm được. A Phong không hề nói dối, thực sự bây giờ cậu đã đói lắm rồi.

"Ừ, không chỉ ăn bánh cửu thái mà còn có khoai tây chiên, sô cô la, bánh snack..." - Hi cũng cười vui vẻ - "Ngươi muốn ăn gì ta cũng đều đưa ngươi đi ăn."

Mã Minh ho nhẹ một tiếng, nhìn A Phong đỏ mặt: "Tiểu Phong à, em định cùng tên... Ma tướng này rời Côn Lôn sao?"

Phượng hoàng đã thành niên thì không còn cần thần giới bảo vệ nữa. Hơn nữa là đế quân của phương nam thì lại càng tự do hơn.

Cho dù là Thần đế cũng không thể ngăn cản.

A Phong nhìn mặt Mã Minh đỏ bừng, bẽn lẽn gật đầu: "Đúng rồi, chỉ có cùng A Ron ở cạnh nhau em mới có thể vui vẻ được."

Cậu cười đến híp cả mắt, dáng vẻ vô cùng hạnh phúc. Mã Minh ngây ngốc nhìn mà cười theo, xoa xoa đầu A Phong: "Vậy nếu em cần Nhược thuỷ để luyện linh khí, bất cứ lúc nào cũng có thể trở về Côn Lôn."

Tuy chín cửa của Thần giới có thời gian đóng mở cố định nhưng chỉ cần A Phong muốn trở về, Mã Minh đều sẵn sàng mở cửa cho cậu. A Phong khẽ gật đầu. Hi đắc ý hôn nhẹ lên đôi môi mỉm cười của A Phong.

Thật tốt, bất kể A Phong có biến thành bộ dạng gì thì vẫn cứ là A Phong.

Còn ta bất cứ biến thành bộ dạng gì thì vẫn cứ là A Ron.


Huống hồ, thành niên thì có gì xấu chứ.

Hi cười gian, gật đầu chào Mã Minh rồi niệm chú, ôm A Phong độn thổ đi.



Mặt trời cuối cùng đã khuất núi. Hy đã hấp thu hoàn toàn vầng sáng sau cùng ấy, chậm rãi thu hồi linh tràng đã phát ra trong lúc tu luyện, chống đầu gối đứng lên, đẩy cửa bước vào phòng ngủ. Trong phòng A Phong đang ôm cái gối hình ô mai màu hồng phấn ngủ thật say. Cậu sau khi thành niên linh lực tăng nhiều, do đó không phải lo lắng đến trọc khí do điều hoà thải ra. Đồng Nhật Tiến lại còn tặng cậu một cái điều hòa thật xịn để giấc ngủ của A Phong càng thêm thoải mái.

Hy cởi giày leo lên giường, nhấc chiếc gối A Phong đang ôm ra, đem tay cậu kéo lại đặt vòng qua hông mình.

Hy cúi đầu chậm rãi hôn đánh thức cậu, A Phong còn đang buồn ngủ, hai mắt mơ màng, đưa tay dụi nhẹ, ngáp dài hỏi, "A RON, ngươi tu luyện xong rồi sao?" Cậu theo thói quen cọ má vào mặt Hy, giận dỗi nói: "Người của ngươi lạnh quá."

Ma thì không có nhiệt độ cơ thể, Hy còn bị điều hòa thổi vào, làn da càng thêm lạnh ngắt. Còn A Phong, cho dù có bị cả khối băng vây quanh, toàn thân cậu vẫn vô cùng ấm áp.

"Ngươi đã đói bụng chưa?" - Hy chủ động hỏi - "Hôm nay có muốn rủ Đồng Nhật Tiến đi ăn khuya cùng hay không?"

Một ngày trên thiên đình bằng một năm dưới hạ giới. A Phong phát hiện ra mình quay về Côn Lôn một ngày, Đồng Nhật Tiến đã cùng Trình Lượng chung sống một năm thế nhưng không hề có tiến triển gì. Cậu cảm thấy giận vô cùng, tự nhủ phải càng tận lực thúc giục Đồng Nhật Tiến.

Vì thế Hy rất vừa lòng cái khoản mọi hóa đơn ăn uống của A Phong đều trực tiếp tính cho Đồng Nhật Tiến.

Và cũng vì thế Trình đại trạng suốt ngày bị người ta lôi đi đến thành quen.

"Không đi!" - A Phong ôm chặt lấy Hy, mặt nép vào ngực hắn - "Người của A RON lạnh quá."

Cậu chậm rãi phóng xuất linh lực, kim quang ấm áp nhẹ nhàng phiêu đãng, bao quanh thân thể Hy.

Hy cười cười, phất tay ngăn không cho A Phong tiếp tục phát lực, nâng đầu cậu lên khẽ hôn một cái - "Không cần đâu, ôm ngươi cũng đủ ấm rồi."

A Phong chớp mắt mấy cái, ngẩng đầu hôn trả lại hắn, Hy nhếch chân mày, trong lúc làn môi đang quấn lấy nhau, chậm rãi thay đổi tư thế đem đặt A Phong dưới thân, gục đầu vào sâu trong khoảng không giữa cổ và xương vai cậu.

Tròng mắt A Phong đã bắt đầu mịt mờ hơi nước, hô hấp cũng trở nên dồn dập.

Mơ mơ hồ hồ thoáng thấy sợ hãi, đúng lúc đó Hy cúi xuống, hôn cậu thật sâu, thật dịu dàng, mà cũng thật lâu.

"A Phong đừng sợ," -Hy nhẹ nhàng an ủi, trong mắt nồng đậm tình - "Ta sẽ không làm ngươi đau đâu."

A Phong mở to mắt, lại còn thành thật gật đầu: "Ngươi sẽ không làm ta đau!"

Tuy rằng hàng mi dài vẫn đang run run, dấu hôn mê hoặc vẫn còn hằn rõ trên xương quai xanh, A Phong vẫn hết lòng tin tưởng nhìn Hy, tròng mắt đơn thuần trong sáng như trẻ sơ sinh.

Bị ánh mắt ấy nhìn trúng, Hy không khỏi thoáng cười đầy vẻ tà ác, lý trí cuối cùng không thể thắng nổi dục vọng đã kìm nén quá lâu. Hắn một tay cởi bỏ áo ngủ của A Phong, một tay cởi quần áo của mình, hai khuôn ngực trần nhẹ nhàng cọ sát, mặt A Phong liền đỏ lên như muốn tích huyết đến nơi.

Xấu hổ đưa tay che mắt, lại bị Hy nhẹ nhàng gỡ ra quàng qua người hắn. A Phong ngoan ngoãn đưa tay ôm lấy, mười ngón xoa nhẹ sống lưng của Hy. Thân thể trở nên nóng bừng, khi nhiệt độ tăng lên vừa có cảm giác khổ sở, lại mơ hồ, tựa như nhiệt độ càng cao lại càng thoải mái. Sau khi cố gắng điều chỉnh hơi thở lại, liền nhấc đầu, chớp chớp mở mắt, tò mò vươn đầu lưỡi ra, khẽ liếm vào yết hầu hắn, liền cảm giác được thân thể của Hy mạnh mẽ cương lên ——

Ta nên nói ngươi thông minh học quá nhanh, hay nên nói ngươi ngốc quá chỉ biết làm bậy đây?!

Hy cảm khái, không chần chờ thêm, sau khi cúi đầu hôn thật thân thiết, liền ghì chặt hai vai của cậu, đôi tay một khắc cũng không ngừng vuốt ve xoa nắn khắp người cậu, đôi môi tích cực hôn cắn để lại dấu vết đầy trên thân thể cậu.

Hai tay A Phong còn đang đặt trên lưng Hy, cảm giác phần lưng của Hy đang mãnh liệt di chuyển, đột nhiên một trận trời long đất lở, toàn thân bị nhấc bổng lên, chưa hoàn hồn đã thấy cả người bị lột sạch, ngay sau đó lại được đặt xuống cẩn thận trên giường. Hy chống tay hai bên đầu cậu, từ trên cao nhìn xuống.

"A RON, ngươi muốn làm gì?" - Tròng mắt A Phong đã mơ hồ một mảnh nhưng vẫn trong sáng như nước, tuy rằng không hiểu, nhưng không ngại gì cứ thế đặt câu hỏi.

Hy nhẹ nhàng nhấc chân A Phong gác lên hông, hơi cúi đầu hôn lên hàng mi dài tựa cánh bướm của cậu, thở một hơi mạnh điều tức lại hô hấp: "Không thích thì cứ dùng pháp lực thiêu cháy ta."

A Phong vẫn còn ngây ngô không hiểu gì, đã cảm thấy dưới thân đau xót, phần da mỏng manh bên trong đột nhiên bị kích thích đã nhanh chóng rút chặt lại. Tuy rằng quá trình Hy tiến vào hết sức dịu dàng, nhưng A Phong vẫn như cũ đau đến hoen đỏ tròng mắt, căng thẳng cắn chặt môi dưới, thân thể cứng đờ co quắp.

Hy cười dịu dàng, dùng đầu lưỡi tách bờ môi đang bị cậu cắn chặt ra, hôn cậu trấn an, tay không ngừng xoa quanh nơi nhập khẩu, hông cũng từ từ theo động tác nhẹ nhàng ấy mà chuyển động. Chờ đến khi A Phong thích ứng thở ra một hơi dài thả lỏng, Hy đột nhiên đẩy tới thật mạnh, tiếp theo liền di chuyển ra vào như vũ bão.

Đôi tay vô lực của A Phong ôm lấy cổ Hy, thở dốc không chống cự. Động tác của Hy quá mức kịch liệt, nhưng lời lẽ an ủi lại dịu dàng như nước.

Thể nghiệm này chưa bao giờ trải qua khiến cho A Phong cả người run nhẹ, bất giác phát ra tiếng rên rỉ như có như không, khi cơ thể đã bị khiêu khích đến cực hạn. A Phong ưỡn mạnh lưng lên, gần như muốn hét lớn, nhưng tiếng hét ấy lại không phát ra được, hai mắt đẫm lệ mông lung, hệt như mặt nước lấp loáng trong nắng.

Hy cảm thấy trong đầu mình như xẹt qua một luồng sáng trắng, thời gian như ngừng lại, dục vọng đã như dòng nước xiết không cách nào kiềm giữ, rốt cuộc toàn bộ phóng vào sâu bên trong cậu, xong rồi cả người đổ xuống, gục vào bả vai của A Phong mà thở dốc.

Ngẩng đầu nhìn nhau cười, Hy vươn người, luyến tiếc cùng A Phong hôn môi.

"A RON a..." - Môi A Phong đang bị môi của Hy quấn lấy, hàm hàm hồ hồ nói, "Làm cái gì vậy..."

"Lễ trưởng thành." Hy nói ra vô cùng chắc chắn, A Phong còn chưa kịp nghĩ nhiều, vật thể chưa kịp rút ra khỏi cơ thể mình lại đang bắt đầu cương lên.

"Ư... Ưm..." - Yhấy Hy lần thứ hai cúi người xuống A Phong liền giãy dụa ủy khuất nói, "Ta đã đói bụng rồi! A RON! Ta đói bụng muốn chết rồi!"

"Ừ, nhưng phải để ta ăn no trước rồi tính sau." Hy cười tà, lần thứ hai đưa A Phong lên tới đỉnh.

Cho nên mới nói, trưởng thành tuyệt không phải là chuyện xấu.

. . . END . . .

Ma thần kỳ huyễn chí - Chương 2


Vong xuyên chi thuỷ

Phần 1

1000 năm trước...

Núi Côn Lôn nằm giữa biển nước, rộng tám trăm dặm, cao đến vạn nhận, là nơi trăm thần chú ngụ. Bên trong có vong xuyên chi thuỷ, nằm ở phía Đông Nam, hướng về phía Đông Bắc. Bên trong chia làm chín khu, lấy ngọc làm hiên, hành cung tráng lệ, lại có Khai sáng thần thú canh giữ. Phía trên có núi Viêm Hoả, phía dước có dòng Nhược Thuỷ, cây mọc thành bụi, ánh sáng loé ra khắp bốn phương tám hướng, phượng hoàng ngụ trên cây.

Thanh niên tóc trắng tuấn tú (Sammuel) ngước nhìn núi Viêm Hoả cao cao tại thượng, phảng phất có tầng mây sáng bao phủ, ánh sáng chói loà đến mức muốn mở mắt cũng không được.

Thật đúng là một nơi tuyệt đẹp.

Thanh niên tóc trắng thầm nghĩ, cặp lông mày xanh lợt hơi nhúc nhích.

"Chà, ngươi còn không mau làm đi, suy nghĩ cái gì nữa?"

Đằng sau hắn, thanh niên mày kiếm mắt sao (Hi) đang dựa lưng vào gốc cây ngô đồng có vẻ mất hết kiên nhẫn. Y lên tiếng giục giã. Tròng mắt màu lục của y đem theo một tia nhìn bực bội không sao kiềm chế được.

Thanh niên tóc trắng vui vẻ xoay người lại nhìn y cười, dung mạo của hắn mang một vẻ xinh đẹp nho nhã.

"Ta sẽ đông lạnh một chút để Viêm Ma có thể thuận lợi tiến vào Thần cung."

Thanh niên mắt xanh lục cười nhạo, cặp lông mày hơi nhếch lên. Trên khuôn mặt thập phần tà khí đang cười nhạt đó, ma lực mạnh mẽ ẩn hiện. Y đưa mắt nhìn quanh, nơi này quả thực đẹp vô cùng.

"Tuỳ tiện, thật là tuỳ tiện" - Y cắn một cọng cỏ trong miệng, lười biếng nói - "Ta thực chẳng hiểu thần ma hai tộc cứ ta đánh ngươi, ngươi đánh ta đến nhiều năm như vậy làm gì. Vĩnh viễn có ai đánh chết được ai đâu. Buồn chán muốn chết."

Thanh niên tóc trắng nhìn y cười, không khỏi bật cười theo:

"Ngươi ở Ma giới tu luyện suốt ngày không phải cũng buồn chán sao? Theo ta đi Thần giới một chuyến, có phải vui hơn không?"

Thế nhưng, Côn Lôn cũng chẳng có gì thú vị cả.

Hi buồn chán nhìn xung quanh. Chỗ này là cảnh giới thần tiên, nhưng nhìn đến mấy nghìn năm rồi cũng chẳng có gì mới mẻ. Thanh niên tóc trắng nhìn y, biết bằng hữu tốt của hắn sắp nổi giận, liền cuốn tay, niệm ma chú. Rất chậm rãi, xung quanh hắn xuất hiện một tầng ánh sáng sắc xanh lợt, mái tóc dài cũng biến thành màu xanh của nước, phảng phất trong suốt như dòng nước sâu thẳm nơi không có ánh mặt trời chiếu đến.

Dưới chân hắn, cỏ hoa bắt đầu biến thành màu đen, héo rũ. Theo ánh lam sắc mở rộng, dần dần, dung nham chảy từ trên núi xuống Nhược Thuỷ cũng ngưng trệ, sau đó kết thành băng trụ trên vách núi.

"Trọc thuỷ chi xúc!"

Thanh niên tóc bạc khẽ quát một tiếng, hai tay đưa lên. Một tầng ánh sáng xanh phát ra, đập vào cột băng trên Nhược Thuỷ, lam quang vỡ vụn, đánh nát băng trụ thành hàng nghìn mảnh, văng ra khắp nơi. Bất cứ chỗ nào băng trụ rơi xuống liền lập tức tan ra rồi kết thành băng, không ngừng mở rộng.

Chỉ trong nháy mắt, một đỉnh núi tú lệ đầy ánh sáng đã biến thành thế giới băng giá, loé lên ánh sáng màu xanh quỷ dị yếu ớt.

Hi khoé mép cử động, đôi mắt đột nhiên rùng mình. Bàn tay y cấp tốc kết thành một thanh linh đao, hơi thở mạnh mẽ, da thịt cứng ngắc mang màu xanh đồng.

Đó là tư thế chiến đấu của y.

Cây ngô đồng bị đông cứng đột nhiên rung động rữ rội. Từ trên cao rơi xuống một vật, ngã đúng vào lòng Hi.

Vật đó như có mây tía quấn quanh, đôi mắt bảy màu phát ra ánh sáng nhàn nhạt. Thân thể nó còn mang mùi dìu dịu của cây ngô đồng, thân thể ấm áp.

Thiếu niên tóc đen da trắng như tuyết trong lòng Hi nhẹ dụi mắt, hai tay buông thõng, đôi mắt trong veo đen lay láy dường như phát ra những tia nhìn ấm áp.

Hi sửng sốt nhìn.

Thanh niên tóc bạc lập tức bắn ra hàng ngàn băng tiễn về phía đứa trẻ.

"Là Thần thú!"

Hi không nói lời nào, trên người hình thành một chiếc thuẫn màu nâu đất bảo vệ cậu nhóc thần thú, khiến toàn bộ băng tiễn vỡ vụn.

"Ta đói bụng rồi" - Thiếu niên uỷ khuất nói, không hề sợ người lạ đang mặc áo choàng chỉ huy của Ma tộc chút nào. Nó còn giật giật tay áo y nài nỉ - "Ngươi đưa ta đi ăn nha?"

"Hi!"

Thanh niên tóc trắng tức giận, bàn tay lại tạo ra băng tiễn.

"Miêu, chỉ là một con phượng hoàng con thôi mà."

Hy thu hồi linh đao lẫn ma giáp, cười cười nhìn thiếu niên trong lòng.

Miêu có chút thấp thỏm. Quen Hy mấy nghìn năm, chưa bao giờ biết y lại có nụ cười tươi tắn thế này.

"Ngươi là cái gì?" - Thiếu niên nhìn Hi, lại nhìn Miêu, hình như thấy họ không hề bình thường.

"Còn ngươi là cái gì?" - Hi chớp mắt, hỏi ngược lại.

"Ta là A Phong" - Thiếu niên thành thật đáp. Sợ Hi không nghe rõ, nó nói chữ Phong thật to. Thiếu niên này thanh âm lanh lảnh, tiếng nói trong trẻo nhưng lại có điểm trầm ấm ngọt ngào.

Hi nhìn nó mỉm cười.

Miêu đi tới, nắm lấy tay Hi: "Đi thôi, ngươi không muốn làm bị thương nó thì chúng ta nên đi thôi. Đám Thần tướng sắp vây lấy chỗ này rồi."

Kế hoạch là chỉ dùng ma thuật băng thiên tuyết địa để dẫn Thần tướng đến đặng cho Viêm ma có thể từ hướng khác tấn công Thần cung. Nhiệm vụ của hắn đã hoàn thành, hắn có thể cùng Hi trở về Ma giới tiếp tục tu luyện.

Hi gật đầu, nhẹ nhàng hạ A Phong xuống. Thân hình của nó thật ấm áp. Phượng hoàng là thần thú tối cao của Thần giới, tự nhiên sẽ có Thần tướng chiếu cố đến nó thôi.

Miêu đặt tay lên thắt lưng Hi, dựa sát vào thân thể y. Hi là Thổ hệ Ma tướng, cách độn thổ của y đi lại thuận tiện hơn nhiều.

Hi dự định kết chú chuyển đi nhưng lại thấy A Phong nhìn mình không chớp mắt, theo dõi từng động tác của y.

"Ta đói bụng rồi."

A Phong cúi đầu xuống nói, thanh âm thực sự êm dịu, khuôn mặt cũng xinh đẹp vô cùng.

Nước mắt ngần ngận ở bờ mi nó, tựa như uỷ khuất đến mức muốn phát khóc. Hi không thể rời mắt khỏi nó, càng không có cách nào mặc kệ nó.

Giãy mạnh tay Miêu ra, Hi xuất chú khiến Miêu đứng im, sau đó lại dùng linh trận khiến bụi bặm tung lên mù mịt. Miêu vẻ mặt vẫn ngỡ ngàng, loáng cái đã bị linh trận của y cuốn đi, trong thoáng chốc đã biến mất không tăm tích.

"A Phong, lại đây."

Hi mỉm cười vươn hai tay về phía A Phong. Nó vui vẻ nhào vào lòng y. Y đem thiếu niên ôm chặt vào lòng, cảm giác dường như bản thân làm Ma tướng bấy lâu, bấy giờ mới hết buồn chán.

Nghìn năm, thời gian trôi qua thật nhanh. Tưởng như mới chỉ ngày hôm qua.

Chiều tà đến. Hi xoay tay nắm cửa, miễn cưỡng dựa lưng vào bức tường đối diện một bồn tắm cực lớn. Trong đôi mắt đen không hề có ma tính, chỉ có một vẻ ôn nhu vô cùng.

Trong bồn tắm cực lớn chứa đầy nước, A Phong nằm im trong làn nước lạnh, nghiêng người ngủ.

Mái tóc đen mềm lõa xoã trên mặt nước, rủ xuống tấm thân trắng nõn. Tóc đẹp người xinh, hai gò má lại hây hây ửng hồng.

Nhìn một hồi lâu, trong lòng Hi tình cảm mỗi lúc một tràn dâng mạnh mẽ hơn. Hi nửa quỳ cúi xuống, hai tay luồn vào trong nước nâng đầu A Phong lên. Đầu lưỡi tham lam của y tiến sâu vào cái miệng nho nhỏ quen thuộc kia, linh hoạt cuốn lấy đầu lưỡi A Phong khuấy động. A Phong bị hôn môi nên hơi tỉnh lại, đôi mắt mở ra ngây thơ, nửa mơ nửa tỉnh. Hi tiến một bước nhảy vào trong bồn tắm, nằm xuống ôm lấy cái thắt lưng yêu kiều kia, hai chân giữ chặt hai chân A Phong vào giữa, ma sát trên dưới không ngừng. Nụ hôn nơi đầu môi cũng trở nên hừng hực lửa tình, hơi thở nóng bỏng, môi liền trong môi.

Sóng nước "rì rầm" rung động trợ giúp, dục tính trong lòng Hi dâng cao, hai tay nhẹ nhàng âu yếm xoa nơi thắt lưng A Phong.

Đúng lúc đó A Phong chợt bật ra một tiếng cười, giãy giụa né tránh, miệng kêu to:

"Nhột! Nhột quá! A Ron!"

Đôi mắt cười trong vắt, không hề có chút tình dục nào.

Hi có chút nhụt chí, mặt xám đen lại. Không biết lần thứ mấy nghìn y tự cảnh cáo bản thân rằng thời gian để thần thú đến tuổi thành niên hẵng còn xa... còn xa... còn xa lắm....

"Thực là một chút ý xấu cũng không có..."

Hi tuy rằng phiền muộn nhưng ngón tay vẫn ôn nhu nhẹ nhàng vuốt má A Phong, thử thăm dò độ lạnh của nước.

"Ngâm trong nước thế này sẽ không thấy nóng à." - A Phong loay hoay tìm tư thế nằm thoải mái trong lòng Hi, ôm lấy hắn ngây thơ nói - "Phải đợi mặt trời hạ sơn mới được ra ngoài tìm đồ ăn à? Ta ghét mùa hè nhất!"

Phượng hoàng thích lạnh mà ghét nóng, đối với nhiệt độ vô cùng mẫn cảm. Khí lạnh do điều hoà phát ra đều là trọc khí của nhân loại, đối với Phượng hoàng vô cùng độc hại. Do đó cứ mỗi khi nhiệt độ tăng cao, A Phong đành ngâm mình trong nước mà ngủ.

Hi bật cười nói: "Thế hay là chúng ta quay về phương bắc?"

Vốn mùa hè thì cả hai nên dọn đến nơi nào lạnh, nhưng mà A Phong lại yêu nhất là món đồ ăn vặt kì quái nào đó của thành thị kêu bằng "Bánh cửu thái" nên nó thà mỗi ngày ngâm mình trong bồn tắm chứ nhất định không chịu dời đi. Hi do đó cũng đành chiều nó.

Quả nhiên A Phong lắc đầu quầy quậy: "Ứ ừ, không đi! Không đi! Băng thiên tuyết địa ăn có ngon đâu cơ chứ! Hơn nữa ta còn muốn dạy dỗ cho Đồng Nhật Tiến."

Phải rồi, đây cũng là một nguyên nhân A Phong nhất định không chịu dời đi. Từ khi cấp một giọt Phượng mang chi cấp cho người phàm, A Phong đã đơn giản coi Đồng Nhật Tiến như "người một nhà". Cứ hai ba ngày là nó lại chạy đi tìm gã dạy cách dụ dỗ "trọng thiếu", kết quả ra sao thì ai cũng có thể đoán ra.

Đáng thương nhất chính là Trình đại trạng sư, mỗi ngày đều bị một kẻ vô danh nào đó dùng biện pháp kì quái "dụ dỗ" đi, không biết là phải làm sao đối phó, sớm muộn gì cũng nổi điên lên mất.

"A Ron, vì sao Trọng thiếu không để ý đến Từ Tử Lăng thế?"

"Hắn chuyển thế đã nhiều lần lắm rồi, kí ức cả nghìn năm trước, chắc hẳn hắn đã quên hết rồi."

A Phong nhăn mặt: "Yêu nhau đến thế mà cũng không nhớ rõ sao?"

Hi gật đầu: "Ừ, chuyện gì cũng không nhớ nổi đâu."

A Phong chăm chú suy nghĩ một lát rồi ôm chặt Hi nói: "Con người thực đáng thương."

Vòng đời ngắn ngủn chỉ có độ trăm năm mà thôi, chuyển thế còn phải đi qua bến đò quên lãng, lại còn phải uống Mạnh Bà thang, vào trong luân kính thì một đời kí ức liền bị tiêu diệt.

Là yêu cũng được, là hận cũng được, mơ mơ hồ hồ như một chiếc bóng, dù kiếp trước có day dứt vấn vương món nợ nào, vào đến kiếp này cũng không biết được.

Tình cảm quấn quýt thâm sâu dường nào, cũng nhớ không nổi, hoặc không được phép nhớ.

Sở dĩ vậy mới có kẻ không muốn nhập luân hồi, tình nguyện làm chấp niệm ngàn năm.

"Đúng vậy, loài người thật đáng thương." - Hi phụ hoạ nói.

Hi ôm A Phong trong lòng, dường như mới chỉ ngày hôm qua nó ngã vào lòng y. Đã qua cả ngàn năm, vậy mà vẫn làm cho y yêu say đắm không vơi chút nào.

Còn hơn là con người, thực sự hạnh phúc hơn nhiều lắm.

Chẳng qua, Hi tuy cảm tạ thời gian hạnh phúc này nhưng trong lòng vẫn có chút chút hi vọng. Nếu như thời gian trưởng thành của A Phong có thể ngắn lại một chút, dẫu chỉ là trăm năm thôi cũng được... Chỉ ngắn lại một chút thôi. A Phong nằm trong lòng y ngủ thật thoải mái khiến y nhịn không được cọ cọ một chút vào thân thể nó, ôm nó thật chặt trong lòng.

Vì sao giống Phượng hoàng này lại cần đến ba ngàn năm mới đến tuổi thành niên?

Hi nhịn không được trong lòng chửi bới đám thần tiên trên núi Côn Lôn không ngớt. Đám không già không chết đó vì sao nuôi dưỡng Thần thú lại phiền phức đến vậy!

Tựa như Ma thế ấy, vừa sinh ra đã thành niên rồi.

Hơn nữa, theo quá trình tu luyện tài bồi, Ma tướng sẽ chầm chậm hoàn thiện năng lực của bản thân. Quá trình này cần tu vi lẫn cần cù, có người chớp mắt một cái đã lãnh ngộ, có người mất đến cả ngàn năm.

Còn Thần thú sinh ra có thần lực, quá trình phát triển sẽ tuỳ thuộc rèn luyện bên trong. Tuy mỗi ngày chỉ ăn no rồi ngủ, ngủ đủ rồi ăn nhưng thực ra cứ mỗi hai trăm năm tu vi sẽ tự động tăng cao lên một bậc.

Hiện tại khả năng đã có thể rời núi lấp biển, thực không biết lúc thành niên sẽ như thế nào nữa. Hi nhịn không được dùng mặt cọ cọ vào trán A Phong. Phượng hoàng khi thành niên tương truyền rằng tính tình và tâm lý sẽ biến đổi, tuy không đến mức loạn xị như con người nhưng vẫn khiến cho Hi có chút lo lắng trong lòng.

"Ron, ta đói bụng lắm rồi." - A Phong rầu rĩ nói.

Hi không thể làm gì khác hơn đành nói: "Mặt trời còn một lát nữa mới xuống núi, ngươi chờ một lát đi mà."

Nói thì nói thế nhưng y nhìn vào đôi mắt cầu xin buồn bã của A Phong thì toàn thân tự động nhũn ra. Y cố gắng giữ vững tinh thần, ôm ấp A Phong trong lòng, không biết bản thân còn chống đỡ được bao lâu nữa.

Phòng tắm đột nhiên chậm rãi phát ra từng sợi hàn khí, dòng nước đột nhiên trở lạnh. Ánh sáng xanh lợt xuất hiện, một thanh niên tóc trắng xuất hiện giữa không trung, ưu nhã hạ xuống đất.

"Miêu Miêu!" - A Phong mặt tươi roi rói, sung sướng giãy khỏi người Hi nhảy ra khỏi bồn tắm.

Hi hừ lạnh một tiếng, vỗ hai tay. Không biết từ nơi làm một cái khăn tắm lớn bay đến, cuốn chặt lấy A Phong từ đầu đến chân.

Vì thế nên A Phong bị gói như cái bánh tét nhảy vào lòng Miêu ôm chặt, cười đến độ híp cả mắt.

Miêu là Thuỷ hệ Ma tướng, trời sinh thể hàn.

"Nói như vậy, ngươi thực sự bị thương sao Hi?"

Miêu nhìn Hi đầy vẻ thân thiết rồi kết ấn. Một luồng sương mỏng màu lam nho nhỏ từ ngón tay gã tiến vào ngực Hi, tạm thời giữ ổn cho vết thương của hắn.

"Vì sao ngươi không liên lạc với ta?"

Nghìn năm trước, khi Hi ở núi Côn Lôn mang A Phong đi, Thần Ma nhị giới đều vô cùng giận dữ. Hai bên đã nhiều lần phái truy binh đến tìm bọn họ, nhưng nhân gian thì quá rộng lớn, hai người họ lại ẩn trốn rất kĩ, do đó đã nghìn năm trôi qua vẫn chưa ai bắt được họ.

Thật ra Miêu và Hi là bạn tri kỉ, A Phong lại thích phép thuật của Miêu có thể biến ra những thứ nó thích nên hai người không hề che giấu hành tung đối với Miêu.

"Chỉ là bị một đạo phật quang đánh trúng, có cái gì to tát đâu."

Hi vẻ mặt đầy yêu thương dõi theo A Phong đang ở bên phía phòng bên kia vui vui vẻ vẻ ngồi ăn, tỏ vẻ không hề quan tâm đến việc kia. Có thuỷ linh của Miêu che chở, cho dù mặt trời còn đang chiếu, A Phong vẫn có thể vui vẻ ngồi ăn,

"Huống hồ chỉ là một ý niệm thôi mà, dần dần rồi sẽ khỏi thôi."

"Cái gì? Ngươi thổ huyết ra rồi vậy mà còn không nghiêm trọng à?" - Miêu tức giận nói - "Nếu không phải ta cảm giác được ma lực của ngươi có biến động kì lạ, xuống trần gian xem ngươi một chuyến thì có phải công phu tu hành cả trăm năm của ngươi đã mất hết rồi không?"

Gã nói liền một mạch, càng nói càng lớn tiếng. Hi vội vàng ra hiệu cho gã nhỏ tiếng lại, sau đó quay đầu lại nhìn A Phong cười cười. A Phong cũng ngẩng đầu lên nhìn y cười rồi lại vùi đầu xuống ăn tiếp.

"Như vậy không được!" - Miêu trịnh trọng nói - "Ngươi rời khỏi Ma giới, tu luyện ở trên trần gian vốn tốn rất nhiều khí lực. Hơn nữa ngươi còn không chịu ăn thịt người để tự bồi bổ" - Gã liếc mắt nhìn A Phong - "Ta vốn nghĩ ngươi nuôi dưỡng con thần thú này là để tu luyện cơ đấy..."

Hi nhíu mày, lắc đầu đáp: "A Phong không phải sủng vật của ta. Ta tu luyện thế nào, ngươi mặc kệ ta, không phiền đến ngươi quan tâm."

Miêu cười nhạt: "Ý niệm của một người phàm cũng làm ngươi bị thương cho nổi. Giờ ngươi xem ngươi còn có chút bóng dáng nào của Ma tướng không? E rằng ma vật cấp thấp cũng đấu ngang ngửa được với ngươi ấy chứ!"

Tóc gã đột nhiên biến thành màu lam, trong tay nổi lên khí lạnh, một thanh mâu sắc lam liện trong tay, vô cùng tà khí.

"Ngươi tưởng dụ được ta ra tay chắc?"

Hi lạnh lùng nhếch khoé mép cười, đưa hai chân bắt chéo, ngả người ra sau, mắt lười nhác nhìn Miêu giễu cợt.

Trải qua cả ngàn năm, ánh mắt y vẫn làm người khác rúng động tâm hồn. Chỉ có ta là nhìn được đôi mắt ấy.

Miêu mỉm cười lắc đầu, thu lại đấu khí.

"Không, chẳng qua là với tư cách bạn bè, ta muốn khuyên ngươi vài điều thôi."

Chỉ muốn tốt cho ngươi nên muốn khuyên nhủ ngươi. Con Thần thú này chỉ có thể làm vướng chân ngươi thôi. Chỉ cần ngươi trở lại Ma giới, ngươi sẽ vẫn là Ma tướng được Ma vương coi trọng nhất.

Những lời này Miêu chỉ giữ trong lòng chứ không hề nói ra. Miêu thừa hiểu tính tình của Hi. Nếu lời của gã có tác dụng, một ngàn năm trước Hi đã theo gã về Ma giới rồi.

"Miêu Miêu!" - A Phong vừa ăn no xong liền mang theo hơi nước màu xanh đậm quanh người chạy đến, nhìn Miêu nháy mắt - "Ngươi có đói bụng không? Ta đưa ngươi đi ăn cái gì đó ngon ngon nhé?"

Miêu ôn hoà cười cười đáp: "Ta và Hi như nhau, chúng ta không cần ăn cái gì hết."

"Hả? Sao lại thế được? A Ron cũng ăn bánh cửu thái mà?" - A Phong vẻ mặt đầy hoài nghi, khoa chân múa tay nói: - "Bánh hình tròn ấy, ở giữa có để rau hẹ, sau đó cuộn tròn lại rồi cắn cắn ăn ấy."

A Phong đối với ăn luôn luôn rất kiên trì. Đến lúc đó người cảm thấy kì lạ là Miêu. Gã quay sang nhìn Hi, chỉ thấy y lười nhác ngoắc ngoắc tay, cười nói:

"A Phong ngoan, Miêu và ta không giống nhau. Hắn là Thuỷ Ma, thực vật trên thế gian này ăn vào chỉ tổ hại hắn tiêu hao ma lực thôi."

"À, ra thế" - A Phong cuối cùng cũng hiểu rõ, quay sang nhìn Miêu bằng ánh mắt vô cùng thương hại. Đến bánh cửu thái cũng không thể ăn, thật là đáng thương quá sức mà.

Miêu có chút chán nản nhìn Hi trừng mắt nói: "Ngươi và ta rõ ràng y như nhau mà?"

Ma vốn dĩ ăn thịt đồng loại cũng được, ăn thịt người cũng được, đều là phương pháp tốt để tu luyện. Duy chỉ có ăn thực vật trên nhân gian thì sẽ cực kì khó chịu, phải sử dụng ma lực để hoá giải những trọc khí này.

Hi khoé miệng hơi nhếch lên: "Tin hay không tuỳ ngươi. Ta thực sự đã ăn thực vật trên thế gian này một cách rất bình thường."

Ăn suốt một ngàn năm, làm thế nào mà chịu đựng được?

Hơn nữa bình thường lại còn có A Phong dụ dỗ y ăn, tình cảm dạt dào, thử hỏi sao y không ăn cho được?

Miêu yên lặng nhìn Hi một hồi lâu. A Phong đi thẳng đến chỗ gã, níu lấy cánh tay, năn nỉ gã dẫn ra ngoài ăn món "bánh cửu thái" kia. Bên ngoài trời còn rất nóng, thuỷ linh của Miêu mà ở quá xa là sẽ không còn tác dụng.

"Thực ra hôm nay ta đến đây là để cho A Phong thứ này." - Miêu nhìn Hi, chỉ thấy cặp mắt đen như mực của y tựa như loé sáng, trong mắt chỉ chứa đựng duy nhất hình ảnh của A Phong. Miêu nói, xoè bàn tay ra. Lòng bàn tay ngưng tụ lại thành một quả cầu băng màu lam, khí lạnh toát ra không ngừng. - "Ta đã tu luyện thuỷ cảnh đến tầng thứ tư, đã tạo được ra thứ Băng nhuận châu này. Chỉ cần để Băng nhuận châu bên người, thân thể sẽ giảm được nhiệt độ..."

Gã còn chưa nói xong thì A Phong mắt đã sáng rực lên, ôm lấy khối Băng nhuận châu vào trong lòng.

"Nói vậy là ta có thể chạy ra ngoài ăn bánh cửu thái rồi phải không?" - Nó chưa dứt lời đã nhào đến bên người Hi, mắt chớp chớp - "A Ron! A Ron! Làm chú độn thổ cho ta đi!"

Hi cười nhợt nhạt, không hề nhúc nhích, mặc cho A Phong cứ kéo tới kéo lui năn nỉ y. Cuối cùng y mới ngoắc chân một cái, giang tay ôm lấy A Phong kéo vào lòng, nhẹ nhàng hôn.

Một cái hôn thật dài, cũng ôn nhu đến cùng tận. Nhè nhẹ hút vào, nhu nhu cuốn lấy đầu lưỡi, tự tại như đang thưởng thức món báu vật yêu thương quý giá nhất.

Miêu cúi đầu cười cười, ngón tay khẽ vạch trên bàn một đoá hoa. Đó là một vết khắc sâu thăm thẳm, lạnh lùng loé ra ánh xanh u ám.


Đêm đến.

Chỉ có ánh trăng lung linh chiếu sáng trên bầu trời. Xa xa trên vòm trời đen thăm thẳm chỉ thấy lấp loáng đôi ba vì sao nhàn nhạt toả sáng.

Trên nền đất trống trải, Miêu phiêu phiêu tự tại ngồi giữa không trung, xung quanh là người là một linh trận màu lam. Hi ngồi tại chính giữa khối cầu trong suốt đó.

Hi khép đôi mắt lại, khuôn mặt như chạm khắc tuấn tú mà cao ngạo vô biên. Trên thân y, ánh trăng dường như ngưng tụ lại tạo thành một viên ngọc trắng nhỏ như hạt gạo, bay vòng vòng quanh người y một cách chậm rãi.

Linh trận màu lam cũng chậm rãi bay lên, dần nhạt màu. Rồi ánh lam sắc dung hoà cùng với ánh trăng, viên ngọc màu bạc kia tách thành những viên ngọc ánh lam, dần dần chuyển hướng nhập vào thân thể Hi.

Mỗi viên ngọc đi vào thân thể, trên người Hi sẽ xuất hiện một điểm phật quang màu vàng. Không bao lâu sau, số viên ngọc bao quanh thân Hi ngày càng ít dần, biến thành những điểm phật quang màu vàng bay lên, rồi biến mất trong không khí.

Miêu bắt chéo hai tay, tạo thành vô số luồng ánh sáng màu xanh lam, như nước cuốn lấy các điểm phật quang. Sau đó gã kết ấn, hấp thụ dần các điểm đó vào trong quang cầu.

Cuối cùng Hi mở mắt. Ánh lục loé lên trong mắt.

Miêu mỉm cười, đưa quang cầu cho Hi, nói:

"Ta đã nói chỉ cần ta và ngươi liên thủ, phật quang cũng có thể bị ma hoá. Đây là liều thuốc bổ cực tốt. Giờ ngươi dùng không chỉ giúp thương thế khỏi hẳn mà tu vi cũng tăng lên vượt bậc."

Hi đón lấy quang cầu như bong bóng nằm trong tay, gật đầu coi như cảm ơn.

"Có ngươi làm bạn bè quả thực không sai chút nào."

Miêu mỉm cười, ôn hoà mà văn nhã, gương mặt trắng nõn cũng khiến người ta phải nao lòng.

"Lúc trước ngươi cũng thường nói vậy."

Là chuyện của trước đây...

Cùng ngươi ở chung một chỗ, nơi nào có ta, ngươi cũng sẽ nhất định đến.


Lúc đó cả hai chúng ta đều rất hài lòng.

Tuy nhiên, đó đã là chuyện của cả ngàn năm trước.

Hi bóp nát quang cầu, bàn tay tạo thành linh đao, khởi lập một linh trận, hét lớn một tiếng. Quang cầu vỡ tan thành hàng nghìn mảnh, bám vào linh đao rồi dần dần bị Hi hấp thu vào thân thể.

Sẽ rất nhanh, rất nhanh thôi. Cuộc sống trước đây sẽ rất nhanh chóng trở lại.

Miêu khẽ cười nói: "Được rồi, ngươi cứ tự tu luyện đi, ta đi xem Băng nhuận châu của A Phong."

Rồi mặc kệ Hi có nghe được hay không, gã bay bay tiến vào trong phòng.

Ánh trăng nhàn nhạt phủ lên người A Phong. Nó nằm yên lặng ngủ say, ôm gọn Băng nhuận châu màu lam trong lòng.

Phượng hoàng sao? Ha ha...

Ngón tay lạnh giá của Miêu khẽ vuốt ve gò má mềm mại của A Phong, không biết cố tình hay vô ý, một bong bóng nước màu lam xuất hiện trên đầu ngón tay rất nhanh chóng tiến về phía trán A Phong rồi nhập vào, biến mất không chút dấu vết.

A Phong đang ngủ bỗng như giật mình, cổ lúng búng gì đó tựa như một tiếng "Ron" phát ra, rồi sau đó lại tiếp tục ngủ say.

"Ta và ngươi không giống nhau. Ta làm tất cả mọi thứ đều chỉ muốn tốt cho Hi mà thôi." - Miêu nhẹ giọng nói, buông một tiếng thở dài - "Chỉ cần ngươi không bám lấy hắn nữa, hắn sẽ chuyên tâm luyện ma đạo như trước đây."

Trong bóng tối chợt loé ra một bóng người mặc chiến giáp. Xung quanh thân người đó xuất hiện hai luồng ánh sáng màu xanh và trắng chói loà. Người đó hừ lạnh một tiếng: "Đám Ma tộc các ngươi mà không đến ăn cắp Thần thú thì Tiểu Phong đã vui vui vẻ vẻ ở lại Côn Lôn, phải xuống thế gian chịu khổ như thế này chắc?"

"Khai sáng thần tướng, ngươi muốn lôi hắn về Côn Lôn thì lập tức lôi đi." - Miêu nói - "Nếu Hi phát hiện ra ngươi, ta nhất định sẽ giúp Hi nện ngươi ra trò đấy."

Thần tướng hung hăng trừng mắt nhìn Miêu, cân nhắc trên dưới rồi cẩn thận dùng linh lực đỡ A Phong lên. "Ma vật cuối cùng vẫn cứ là Ma vật, xoay lưng là có thể bán đứng đồng bọn của mình rồi. Nếu không phải Thần đế phải vội vàng cứu Tiểu Phong thì nhất định không chịu cho nhà ngươi mượn Vong xuyên nước."

"Đám Thần giới các ngươi thực vô dụng, ta giúp các ngươi không tính công, vậy mà một lời cảm ơn cũng không có?" - Miêu lạnh lùng cười, ngón tay toát ra một luồng sáng lam nhạt. - "Bây giờ ngươi làm ta không vừa mắt, ta có nên một kiếm xé nát ngươi ra không?"

Thần tướng cười khinh bỉ ra tiếng: "Thần đế phân phó ta phải đưa Tiểu Phong trở về Côn Lôn trước, không có rảnh giở mặt với ngươi.". Trong tay anh xuất hiện hai luồng đao khí, miệng niệm khẩu quyết. Một luồng sáng từ trên trời giáng xuống người A Phong, trong nháy mắt đã đem A Phong biến mất không tăm tích.

"Giờ thì ta chơi với ngươi được rồi!" - Thần tướng huy động song đao, ánh sáng xanh lấp lánh.

"Sớm biết đám người Côn Lôn các ngươi đều là nguỵ quân tử rồi!" - Băng tiễn xuất hiện trong tay Miêu, bắn thẳng về phía Thần tướng.

Ở bên ngoài Hi bỗng rúng động tâm can, trong phòng xuất hiện ánh sáng kì lạ khiến y vô cùng bất an. Y lập tức phát động thuật độn thổ, trong nháy mắt đã nhảy vào phòng. Trước mắt y chỉ hiện ra hình ảnh Miêu và Thần tướng đang giao chiến còn A Phong không thấy bóng dáng đâu.

"Miêu! A Phong đâu?" - Linh đao xuất hiện trong tay Hi, ngăn chặn lại song đao của Thần tướng. Miệng y quát lớn hỏi Miêu.

"Bị tên Thần tướng này đưa về Côn Lôn rồi!" - Miêu chợt thay đổi sắc mặt, tỏ vẻ lo lắng nói.

Hi giận dữ quát lớn, linh đao chợt dài ra, liên tục chém tới. Thần tướng chỉ có thể dùng toàn lực chống đỡ, không thể phản công. Miêu nhân cơ hội đó niệm pháp thuật, băng trận được phát động, gian nhà lập tức biến thành một bức tường băng. Hơi nước chậm rãi ngưng kết lại, rung bần bật không ngừng.

Thần tướng cảm giác không ổn, quét mạnh song đao một cái. Hai luồng sáng chói loà chém đến, phân Hi, Miêu ra thành hai bên. Đúng lúc đó anh ngưng thở, đột nhiên thét lớn một tiếng. Trong luồng sáng xuất hiện nguyên thần của Thần thú khai sáng - hổ chín đầu. Cả chín cái đầu cùng ngẩng lên nhằm về phía Hi và Miêu rống lớn, tiếng vang tựa như muốn phá tan cả đất trời.

Hi nhanh chóng quay ngược linh đao, biến thành một kết giới bao lấy y và Miêu lại, tránh để tiếng rống kia tổn thương.

Thần tướng cũng không dám ham chiến, rống một lúc rồi thu hồi song đao lại, biến mất trong một đạo sáng xanh đi mất.

TBC

++++++++++++++++++++++++++++++++++

Chú giải:

  • Vong xuyên chi thủy: Nước quên - dịch thô là như vậy. Có thể hiểu là loại nước dùng để quên đi hết tất cả.
  • Nhận: Phương pháp tính chiều cao ngày xưa, một nhận bằng khoảng 8m.
  • Nhược Thuỷ: Là dòng nước nổi, bất cứ vật gì ở trên Nhược Thuỷ đều nổi
  • Côn Lôn Sơn: Là nơi tương truyền rằng thần tiên cư ngụ
  • Bánh cửu thái, còn gọi là bánh rau hẹ. Vỏ bánh như vỏ bánh Pizza, nhân là rau hẹ thái thật nhỏ

24 thg 4, 2010

Thơ ấu 2

5.谁是大师兄
这一天,神侯召集四小孩到大厅。小无情、小铁手,小追命及小冷血一字排开,心想着今天有什么大事情呢?因为只有商研大事情才会来到大厅的。
小追命咬着苹果问道:「世叔,是不是出了大事?不会世叔被抄家吧?那我们又变孤儿吗?世叔你不会想卖了我们‥‥」
小余嗤笑道:「小神棍,你放心,要卖都不会卖你的,一枝棍怎会值钱。」
小追命不服道:「什么棍呢?你‥‥讲值钱当然你最值钱了,唇红齿白,最好放在街上装乞丐‥」
小铁手向神侯道:「世叔,你不要卖小余,要卖就卖我,我最强壮‥‥」
小冷血正欲推走小无情:「小余,我们走。」
神侯头大的阻止小冷血,叫道:「小商,不要再胡说,我什么事情说要卖了你们呢‥‥事情其实是这样‥‥我收养了你们,虽然我们不是以师徒相称,只是叫我一声世叔,但实际上我视你们如亲生儿子,打算将一世的绝学都教予你们的了,只是学不学得来就要看你们的命数了,世叔一定会尽力栽培的。我见你们一天一天长大,基础也打得不错,小余聪敏过人,琴棋书画都学得不错,小夏也十分用功,扎马的功夫也不差,小追就挑皮一点,但经常活蹦乱跳反而有助你的轻功,小弃年纪尚轻,还有待锻炼‥‥」
神侯说到这里,抬头一看四子,只见小铁手蹲下和小无情小声说话,小无情无聊的把玩一个小玉珠,小冷血在打瞌睡,小追命呢?他根本连人影儿也没用了。
神侯没好气叫道:「你们‥‥有没有听我说话‥‥小商呢?」神侯欲哭无泪,在庙堂上他说话,谁不是俯首听着的呢?
小铁手闻言立即站起来推推了小冷血,低头道:「对不起,世叔。」
小冷血搓搓眼睛,一脸迷惑。
这时候,小追命从外边回来,手上拿着一碟糕点。
众人看向小追命,小追命笑道:「差不多到了吃糕点时间了,我又不知世叔说到什么时候,便好心的去拿了来给大家,不用谢我了。」
小无情白了他一眼,向神侯道:「世叔,你长话短说吧。」
神侯叹了口气,无奈重新说道:「我收养了你们,虽然我们不是以师徒相称‥‥」
小无情皱眉打断了神侯:「世叔,你已经说过了,麻烦你由小弃年纪尚轻,还有待锻炼之后继续说‥‥还是你直接告诉我们究竟什么事好了。」
神侯再一次欲哭无泪,小无情在大部份时候都是很可爱的,就只有毒舌的时候除外。
神侯咳了咳,续道:「其实我想说你们跟了我,算是入了自在门,你们之间应该排过辈份。」
小追命不解问道:「辈份?什么辈份?」
神侯解释道:「即是说你们是师兄弟,应该分谁是师兄,谁是师弟?」
小追命拍拍大腿叫道:「即是说分我们谁是老大,老二,老三和老四。」
小无情白了他一眼说道:「你才老。」
神侯又感到头痛,怕又被小追命扯开话题。幸好小铁手及时举手发问。
小铁手抓抓头问道:「应该怎样分?」
神侯第一次感到收养小铁手真是人生一个明智决定。
神侯满意的答道:「一般有两种方法排辈。一是按年龄大小,一是按入门先后。」
小无情和小追命几乎同时叫道。
小无情叫的是:「按入门。」
小追命叫的是:「按年龄。」
随即二子你瞪着我,我瞪着你。
如果按入门先后则无情是大师兄。
如果按年龄大小则追命是大师兄。
小无情不屑道:「难道你们愿意由一个神棍做大师兄?丢脸死了。」
小追命也不示弱:「那又难道由一个死瘸子做大师兄?」
小无情讽刺道:「字你不够我识得多,功夫不及小夏的强,连小弃也比你懂事,你凭什么做大师兄。」
小追命叉着腰叫道:「就凭我比你们早出世,谁说大师兄一定要最厉害。」
小无情不服道:「那我也比你们早入门。」小无情襁褓的时候已跟着世叔,谁比他更早呢?
小追命拍拍额头叫道:「拜托,你那时候怎算入门,只不过被捡了回来放着而已。」
神侯看着他们你一句我一句的,没完没了,唯有说道:「你们两个先不要吵,这关乎你们四人的,不能只让你们二人决定,小夏、小弃,你们怎样想?」
其实无论按那一种排法,对小铁手和小冷血都没分别,他们都是排第二和第四。
一贯的情况之下,他们都会让着小无情,只是今次‥‥
小铁手有点吱吱晤晤,小冷血却爽快的多,应道:「年龄。」
小铁手低着头,不敢看向小无情,小声道:「我都觉得应该按年龄‥‥」
小追命得意的叉着腰,摆出一个胜利者的姿态。
面对眼前的局面,神侯不敢相信,小追命就算了,他一向喜欢和小无情吵闹,要和他争做大师兄倒不奇怪,经常绕着小无情的小冷血不站在小无情那边已有点古怪,最诧异的莫过于一向唯命是从的小铁手竟然也逆小无情之意,神侯忽然想到「造反了」的奇怪念头。
小无情也少有的表演出难以置信的表情,咀儿扁扁的,瞪着小铁手,静默良久,才推着小轮椅掉下一句「我以后不睬你们」便回房去。
小铁手欲跟上去却不敢,小追命在后面大叫道:「死瘸子,事情未谈完,你走去哪儿?」
神侯不解的看着小铁手和小冷血。其实两种排辈依据对他们二子的排位没分别,但对小无情的排位却有很大影响。小铁手心里想如果依年龄来排,小无情就是自己师弟了,自己就是他师兄了,做师兄的便明正言顺的爱护师弟了。至于小冷血,无论怎样,小无情都会是他师兄,但是他直觉觉得按大小顺序一二三四来排列,四师弟就是跟着三师兄了,比大师兄亲近得多。

于是小无情和三子的长久抗战开始了。

小无情说到做到,对小铁手他们不理不睬,不要说一句话,连哼一个字也不肯,晚上他也不肯回房睡(注:为了方便照顾,他们四子是同睡一室的),宁愿自己一个在客房睡,害得小铁手担心得每晚不定时偷入客房替小无情盖被子。小冷血更索性抱着被子睡在客房门口守着,生怕小无情会不小心滚下床去。

这夜小无情梦见自己与小追命争做大师兄,愈吵愈烈,令自己忽然转醒过来,之后愈想愈生气,气得再也睡不着了。突然他听到门口有声音,于是他便起来查看,他推开房门,却看见一团米白色物体在地上瑟缩着,小无情好奇地一眨一眨眼睛儿,那团物体却一个转身,掀开半张被子,露出了小冷血的脸儿,小无情总算知道它是什么了。
小无情本打算不理会小冷血,但是看着小冷血睡在冷冰冰的地上,始终有点不忍心,于是便推了推小冷血,小冷血随即张开他那睡梦未醒的双眼。
小无情不悦道:「不要睡在我房门口。」
小冷血终于听见小无情的声音,高兴的马上坐起来,叫道:「小余,你肯和我说话了。」小冷血觉得睡到房门口的决定没错,脑中刻下一条规例:只要赖到小无情房前,他终会理睬自己。
小无情不再理会小冷血,转动轮椅回到床前,小冷血跟着进了房内。
小冷血拉着小无情衣袖:「不要生气了。」
小无情扁扁咀不满道:「你和那个可恶的神棍是一伙的,你回去和他睡。」
小冷血困惑道:「我只不过想你做我三师兄而已,你这么不愿意?」
小无情看向小冷血问道:「做大师兄不是一样吗?」
小冷血摇摇头解释道:「不同的,以一二三四的排列,第三和第四是排在一起的,那以后我们排队,你就排在我旁边了。」
小无情听得目瞪口呆,啼笑皆非,就为了这个理由要他由大师兄降格做三师兄,万万不可。
小无情心想只为了这个笨原因,就不难搞定小冷血了。
小无情放出一个甜甜的笑容,在一张纸上画了一个圆形,在东南西北四边分别写上一二三四,说道:「小冷血你真笨了,你看这样四不是也在一旁边吗?可以一二三四的排列,也可以四一二三的排的。你看如果四一二三的排,四与三不是隔得最远。你放心,我做了大师兄,我会让你站在我旁边的,因为你是我的最小的师弟,我当然最疼你了‥‥是不是我做大师兄比较好呢?」
「最疼你最疼你」,一直回响在小冷血的心中,令他不住点头,还是让小无情做大师兄好。不过,小无情没想到长大后自己需常为了这个「大师兄应最疼小师弟」的承诺头痛不已。
小无情得意的笑笑,成功将小冷血拉到自己的阵营了。

第二天早上,小铁手轻轻的推开小无情房门。昨夜因被小追命扯着聊天,无非就抱怨小无情的赌气,聊得很晚,不知不觉就睡着了,令他不记得去替小无情盖被子,早上醒来便一支箭的跑来,担心小无情会冷倒。门被推开,小铁手便被眼前状况吓得呆了一呆,他看到小无情床上多了一个人,定睛一看,原来是小冷血。小铁手不解的站在原地看着床上两小儿,不久,小无情好像感到有一股奇异的目光注视着,便张开双眼了解一下,于是看到小铁手傻傻的站着如石像般一动不动。小无情推了推小冷血,示意他起来,怎料小冷血一个转身一伸手,便抱着小无情,口中叫道:「大师兄」,小无情本欲大声责骂他,却听到「大师兄」三字而没有出声,只是推开了他。小铁手感到十分纳闷,很想知道究竟发出了什么事。小冷血总算醒了过来,便下床推轮椅过来,打算扶小无情坐上轮椅,小铁手怕小冷血不够力,便急急的赶过去帮忙。
小无情只向小冷血道谢,小铁手感到十分不是味儿,软语道:「小余,你不生小弃的气了,为何还生我的气呢?」
静默一会,小无情冷冷的道:「你听不到小弃刚才叫我什么吗?」
难得小无情肯理睬自己,小铁手绝不放过这个沟通的机会,他立即应道:「他叫你‥‥大师兄‥‥噢‥‥」原来小冷血已认输了。
小无情对小冷血说道:「既然我们是同一阵营,以后你搬来这里睡吧。」
小冷血立即连连点头。
小铁手苦着脸求道:「小余,不要这样。我们四个一间房间多开心‥‥」
小铁手忍不住埋怨神侯,如果不是他提出什么分辈份,小余怎么会这样生气。
小无情哼了一声,问道:「你为何一定要让小神棍做大师兄呢?」
小无情心想既然小冷血的理由都这么无谓,说不定小铁手的理由更无聊。
小铁手老实答道:「我只不过想做你的师兄而已,可以爱护你。世叔常说师兄要爱护师弟。」
小无情忍不住心里嚎叫,又是这些古怪理由。
小无情问道:「如果我做了大师兄,你就不爱护我了?」
小铁手不假思索的回应:「当然不会,无论怎样,我都一样爱护小余的。」
说的人脸不红,听的人却已脸红红的说道:「那‥‥就是嘛,依世叔说话即是说如果我不是大师兄,而是三师弟,那我就不用爱护你这个二师兄了。」
这次轮到小铁手心里嚎叫了,怎么可以呢?他小小脑子努力的盘算着,如果世叔说的师兄要爱护师弟没错,那么小无情做了三师弟,那他只有小冷血一个师弟,那他只需要爱护小冷血而已。如果小无情是大师兄,那至少自己也是他的三个师弟之一了,可以分享他的爱护,说不定还可以好像刚才小冷血般抱抱。
小铁手拍拍手掌,得出结论,还是让小无情做大师兄好。

小无情见状又得意的笑笑,看小神棍还有什么话说呢?

小无情领着小铁手和小冷血来到找小追命。
小追命一见小铁手二子好像小狗般跟着小无情,指着他们大叫道:「不要告诉我你们已背叛了我?」
小无情开心的答道:「他们是弃暗投明,经过深思熟虑后,他们觉得还是我的能力比较适合做大师兄。」
小追命叉腰道:「我不服,你读这么多书没听过长幼有序吗?辈份当然应该按年龄来排,你不见皇上家里都是以长子的当太子,不是论什么能力的,更何况我们神捕司。」
小无情咬咬唇:「你就一定要同我争做大师兄。」
小追命冲到小无情面前,伸脷道:「我就是要你一世做我师弟。」
小无情扁扁咀:「如果你不让我做大师兄‥‥我就‥‥」
小追命用手挖着耳朵,满不在乎地问道:「那你就怎样?」
小无情伸手擦擦眼答道:「我就哭给你看。」
果然一滴泪从小无情脸上划过。
小无情很少哭,但他一哭就不得了,大家都会甚为紧张。
小追命天不怕地不怕,苦药他不怕,被打他不怕,没饭吃他都不怕,就只怕小无情的眼泪。
小铁手已急得拿出手巾给小无情拭泪,并骂道:「小商,你弄哭小余了,为了一个大师兄名衔值得吗?」
小冷血也给了小追命一个小拳,叫道:「不准欺负小余。」
被小铁手的一问,小追命不得不承应绝不值得,他原本也只是想让小无情叫他做大师兄,感觉上不错而已,也不是一定要争做的,叹气道:「好了好了,我只是和你闹着玩,我做大师兄来做什么呢?又没钱分的。你要做就给你做了,不用哭呀。」
小无情又摆出得意的表情,说道:「谁哭了?不过,你说过的话不得反悔。」小无情心想书中写的「一哭二闹三上吊对付多情男子最有用」的话果然没错(小无情就是博学),幸好一滴眼泪就够了,要多一滴他可为难了。

于是小无情就成功做了他们的大师兄。
无情做了大师兄,最开心的不是无情,而是神侯。
之后,神侯开心的向雪姨收钱:「我没说错吧,最后胜出的一定是小余了。」
雪姨看着空空的钱包,埋怨道:「崔略商,我真是看错你。」之后神捕司除了小无情外,其它三子吃了十天的白粥和馒头。

经过事件的教训,小铁手得出的结论是不要和小无情抗争。